Hôm nay,  

Chọc Quê Thần Thánh?

27/03/201300:00:00(Xem: 11684)
Bạn thân,
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.

Còn chuyện cổ, kiểu như con cóc là cậu ông trời chỉ là ám chỉ cho việc dân khiếu kiện triều đình, vì thời xa xưa mà nói thẳng tới chuyện khiếu kiện lên tận cung vua là khó thở vậy.

Cũng nên nhớ rằng, dân tộc Việt Nam sống rất gần với cõi linh thiêng, nên tâm linh là chuyện thường ngày.

Nhưng tới phong tục này mới lạ: báo Nông Nghiệp VN kể qua bản tin tựa đề "Chuyện độc đáo nơi cửa đền: Lễ hội "bêu nắng" thần thánh" rằng hình như khắp thế giới chẳng ai dám làm như thế, vì theo báo này "Có lẽ chẳng đâu trên đất Việt lại có một lễ hội đem cả bài long đình bát biểu, bài vị của thần linh ra để "bêu nắng" giữa sân với mục đích giúp cho ngài gần dân, thấu hiểu nỗi khổ hạn hán thiên hạ mà ban mưa xuống như ở đền Mõ…"

Bản tin viết:

"Ông Phạm Thà, Ban quản lý di tích đã non nửa đời người gắn bó với đền Mõ (xã Ngũ Phúc, Kiến Thụy, Hải Phòng) cũng chẳng hiểu từ bao giờ lại có cái lệ độc đáo đến thế: "Xưa mỗi dịp trời đất đại hạn, ngày 12/2 âm lịch dân xã Ngũ Phúc lại khiêng long đình bát biểu và bài vị của thần thánh từ trong đền Mõ ra trường đảo (nơi lập đàn cầu mưa) phơi nắng để ngài thấu hiểu nỗi khổ hạn hán của trăm dân, rồi tổ chức thi vật cho đám trẻ mục đồng với mục đích cầu đảo.

Chỉ ngày một, ngày hai cùng lắm ngày thứ ba là trời mưa, không mưa lớn thì mưa nhỏ. Nhiều năm gần đây, khi tập duyệt đội vật trước cửa đền vào ban ngày thì ban đêm đã đổ mưa dù trước đó không hề có dấu hiệu, điềm báo nào. Sau này, Ban tổ chức rút kinh nghiệm chuyển buổi tập duyệt vật về các thôn, không tập ở trước cửa đền nữa để tránh mưa".

Bị mang ra "phơi nắng" cầu mưa ấy chính là vị phúc thần có tên Quỳnh Trân, rất có công với dân vùng Ngũ Phúc. Bản "Trần Triều A Nương Thiên Thính Quỳnh Trân thượng đẳng thần ngọc phả lục" được sao lại vào năm Khải Định thứ 9 có ghi đại ý rằng triều Trần, năm 1283 có công chúa Quỳnh Trân sắc như bình bạc, mặt tựa gương báu, thân thể mang vẻ hoa nở, sáng trăng, dung nghi giống như xuân sơn, thu thủy. Chán cảnh lá ngọc, cành vàng, nàng ưa ngao du thiên hạ tìm chỗ xuất gia thờ phật. Một buổi từ phủ Thiên Trường (Nam Định) về đến Nghi Dương phủ Kinh Môn nay là xã Ngũ Phúc, huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng thấy mảnh đất hình con nhạn đang bay, núi non, sông nước mênh mông, phong cảnh thanh u cực lạc bèn dừng lại cho lập am, dùng tiếng mõ để tu hành đắc đạo...”

Công chúa có phép, làm ra mưa mỗi khi dân bị hạn hán. Về sau làng đặt ra hội cầu đảo, diễn lại tích xưa mục đồng xin nước công chúa..."

Hóa ra là các vị thần, vị thánh vẫn biết chiều lòng nông dân Việt. Ai bảo "cõi trên" là xa xăm đâu?

Tuyệt vời là chuyện mục đồng xin mưa xuống để có nước cho ruộng vậy. Hẳn là triết lý Việt tộc vậy: kiểu như ngài Lý Thường Kiệt với những dòng thơ "Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư. (Sông núi nước Nam, vua Nam ở, Rành rành định phận tại sách trời.) Nghĩa là, quân Tàu sang là sẽ bị đánh tơi bời vậy. Ý trời đã thế vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tàng hình, thần kỳ tàng hình.... Việt Nam mình nhiều thứ có khả năng tàng hình.
Phá thai là câu chuyện lương tâm nhức nhối tại Việt Nam.
Chuyện Tàu cũng là chuyện Ta. Biết bao nhiêu là điều đáng lo ngại. Ngày xưa mấy anh xông vào Việt Nam qua vó ngựa từ ngàn dặm xa, bây giờ mấy anh đi đủ thứ cửa ngõ – nhìn quanh, chỗ nào cũng thấy mấy anh giở trò hung hiểm.
Câu chuyện thường kể về “đau Nam chữa Bắc” mà hết bệnh vẫn là thường. Vấn đề là, rất nhiều trường hợp như thế lại xảy ra chết người.
Vậy là thủ tục lấy phiếu tín nhiệm 47 lãnh đạo cấp cao nhất nước đã hoàn tất. Nghi thức tấn phong kiểu mới này đã có kết quả thực hiện tại Quốc hội vừa được công bố sáng 11-6.
Chúng ta đang ở vào một thời của những kẻ đánh người không gớm tay. Không chỉ quậy phá, giở trò côn đồ ở xóm làng, phố chợ... nhiều tên lại vào sân chùa chửi mắng, đập phá, múa dao, giộng búa... Đau lòng sao cho các thời kinh dị này.
Một thời, nghề giáo viên không ai muốn vào. Vì lương bao giờ cũng thấp, so với nhiều nghề khác.
Bạn hãy hình dung rằng có những khu phi quân sự dựng lên giữa thành phố Sài Gòn, giữa thủ đô Hà Nội. Và vì vậy, hễ ai lấy máy ảnh ra chụp,
Trong một xã hội mọi thứ luân chuyển quá gay gắt, lòng người mới thấy sợ.
Chỉ riêng chính phủ Hà Nội mới nghĩ ra chuyện phân biệt cái gọi là “mua bán dâm đồi trụy” và “mua bán dâm không đồi trụy.” Vậy mà lại dự kiến đưa vào thành luật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.