Hôm nay,  

Thể Dục Thể Thao

18/02/201300:00:00(Xem: 6922)
Bạn thân,
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.

Nhưng cũng qua đó, chúng ta biết rằng thời chúng ta đi học tiểu học và trung học là miễn phí. Khi ra sân tập thể dục là miễn phí, không như bây giờ, chỉ để ý thức rằng đi học như thế, đúng là học và tập để chuẩn bị ra sức đóng góp cho tổ quốc.

Thời này lại khác, khác xa lắm. Không vui gì với thể dục thể thao, nhất là khi các cụ mấp mé 90 tuổi lại bị ép đóng tiền thể thao.

Báo Kiến Thức kể về chuyện “Ép vợ chồng cụ già 89 tuổi đóng tiền thể thao” ở tỉnh Thanh Hóa.

Bản tin báo này kể:

“Vợ chồng già năm nay đã 89 tuổi, sống bằng trợ cấp hàng tháng của nhà nước, thế nhưng nhiều năm qua vẫn bị làng bắt đóng nhiều khoản tiền phi lý.

Theo trình bày của cụ Lê Văn Chấu (sinh năm 1924) và cụ Lê Thị Du (sinh năm 1924), ngụ tại làng Quang Thắng, xã Quang Trung, huyện Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa, mặc dù hai cụ đã hết tuổi lao động cách đây gần 30 năm, nhưng năm nào cũng vậy, trưởng làng Quang Thắng vẫn yêu cầu gia đình hai cụ phải đóng góp nhiều khoản tiền hết sức phi lý.

Gần đây nhất, làng Quang Thắng xây dựng nhà văn hóa thôn, hai cụ bị trưởng làng yêu cầu đóng 600.000 đồng. Không có tiền, trước sức ép của truởng làng, hai cụ thui thủi chống gậy đi xin người thân mỗi người một ít, gom góp được 500.000 đồng đóng cho thôn. Tuổi già sức yếu, hai cụ xin trưởng làng thương hoàn cảnh neo đơn, ốm đau bệnh tật phải tự chăm sóc lẫn nhau vì con cháu đều ở xa cho hai cụ được miễn 100.000 đồng còn lại nhưng vẫn không được truởng làng chấp nhận.

Cuối năm 2012, làng Quang Thắng làm đường nông thôn, gia đình hai cụ lại tiếp tục bị trưởng thôn yêu cầu phải đóng 301.000 đồng, bằng với số tiền những gia đình khác trong làng phải đóng góp.

Mới được con gái ở Đắk Nông gửi về 1 triệu đồng để hai cụ ăn Tết nhưng làng lại cho người đến truy thu, buộc hai cụ lại phải đóng 200.000 đồng, tiếp tục nợ làng thêm 100.000 đồng nữa.

Ngoài ra, mặc dù hai cụ năm nay đã gần 90 tuổi, đi lại rất khó khăn nhưng một số người trong “ban bệ” của làng vẫn tới yêu cầu hai cụ đóng 20.000 đồng để ủng hộ đội thể thao làng đi thi đấu...”

Quả nhiên, tuyệt vời xã hội chủ nghĩa... Mong cho mai sau cái gì ở đây, với các cụ 89 tuổi này?

Khi các cụ chết, hẳn là sẽ bị truy thu, siết cho đủ tiền thể thao mới cho đem đi chôn?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
Trước giờ chúng ta đã quen nghe về chuyện kể rằng các ảnh hình của “Bác Hồ cần lộng kiếng...” Nói theo dân gian, “lộng kiếng” là liệng cống.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.