Hôm nay,  

Chủ Mưu Lấy Đất...

12/11/201200:00:00(Xem: 10501)
Bạn thân,
Câu hỏi cần nêu ra rằng, tại sao những cuộc khiếu kiện của dân oan nhiều như thế, keó dài như thế... Có phải thực sự là do chính sách giải tỏa bất toàn? Hay là do cán bộ hè nhau cướp đất của dân?

Mấy hôm nay, Giáo sư Đặng Hùng Võ, cựu Thứ Trưởng Bộ Tài nguyên-Môi trường, đã gặp dân oan Văn Giang, nơi bị cướp đất để làm dự án ECOPARK.

Ông Giáo sư Đặng này đứng về phe dân oan hay về phe cướp đất? Nhà báo Minh Diện trong một bài rất dài về chuyện phù phép đất vườn cao su Bình Dương, và bây giờ là đất Văn Giang... nói rằng cả 2 đều có bàn tay phù phép của GS Đặng Hùng Võ. Bài viết đăng ở blog Bùi Văn Bồng, tựa để “Ong Võ Đừng Múa Võ Trước Dân Nữa,” trích đoạn:

“...bây giờ lại rộ lên vụ dự án ECOPRK ở Văn Giang, Hưng Yên, nghiêm trọng hơn. Thì ra Đặng Hùng Võ không chỉ sơ suất có một lần!

Lục tìm tư liệu từ Đông sang Tây, từ kim chí cổ, tôi chưa thấy ở đâu, thời nào có một quyết định liên quan đến quyền lợi, sinh mạng hàng ngàn người dân mà các nhà lãnh đạo lại thực hiện gấp gáp như thế này:

- Ngày 27-6-2004,
Hội đồng thẩm định ký văn bản thẩm định.

- Ngày 28-6-2004,
UBND tỉnh Hưng Yên ký tờ trình gửi Bộ TNMT

- Ngày 29-6-2004,
Bộ TNMT ký tờ trình Chính phủ

- Ngày 30-6-2004,
Chính phủ ký quyết định thu hồi đất…

Cái gọi là “lộ trình” như cách nói của Võ Đất Đai đã thấy rõ có sự hẹn hò, thông đồng, cài cắm trước. Ở nước ta, một hồ sơ mà tầm cỡ, mức vốn, diện tích đất lớn lớn và quan trọng như vậy mà chỉ giải quyết trong 4 ngày liên tục, qua 4 cấp quan trọng, quả là chuyện xưa nay chỉ có Một, và chỉ Một mà thôi!


Một dự án hàng tỷ đô-la như ECOPARK, tài liệu liên quan hàng đống, lược giản tối đa cũng vài trăm trang. Chỉ đọc lướt vài trăm trang tài liệu, thử hỏi hết bao nhiêu thời gian? Ở đây không được phép đọc lướt, mà phải đọc kỹ để xác định có khả thi không, có đúng pháp luật không? Vậy mà các vị vừa đọc vừa ký gọn lỏn mỗi một ngày?Các vị thẩm định bằng cách nào mà tài thế, thưa giáo sư tiên sinh?

Từ Hưng Yên lên Hà Nội một trăm cây số, tờ trình của UBND tỉnh Hưng Yên ký 28-6, ngày 29-6 đã trình lên Bộ tài nguyên môi trường. Ngay trong ngày đó, Bộ Tài nguyên-Môi trường vừa thẩm định cái tờ trình cùa tỉnh Hưng Yên, vừa làm tờ trình của bộ,chuyển lên chính phủ, và ngay hôm sau,29-6, Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định thu hồi đất số 742-QĐ-TTg.Qúy vị thử nhìn xem, ba tờ trình và tờ quyết định ấy có phải đều cùng chưa ráo mực không? Làm gì mà gấp gáp còn hơn "cưới chạy tang" vậy?

Phải nói thẳng ra rằng, nếu Đặng Hùng Võ không ký tờ trình của Bộ TNMT, thì không có quyết định 742-QĐ-TTg,dẫn tới cuộc giải tỏa đất đai trái luật ở Văn Giang, gây cảnh tiếng súng ầm vang, khói đạn mù trời 6 tháng trước và khiếu kiện triền miên đến hôm nay chưa dứt?”

Bài của nhà báo Minh Diện đã tuyệt vời nêu lên nỗi đau dân oan thực sự đẫm máu và nước mắt, toàn văn ở đây:,
http://bvbong.blogspot.de/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.