Hôm nay,  

Những Con Số Buồn

12/06/201200:00:00(Xem: 13840)
Bạn thân
Có rất nhiều những con số làm chúng ta bùi ngùi trong đời. Thí dụ, khi lên tuổi 50, hay tuổi 60. Chúng ta không cản nổi thời gian, và tóc bạc vẫn lặng lẽ bay tới, chen vào tóc, từng ngày.

Hay thí dụ, một con số vừa đọc được trên báo Tuổi Trẻ: “Giáo viên tiếng Anh rớt như sung rụng: 97% giáo viên THPT không đạt.”

Thực ra, kém tiếng Anh là chuyện bình thường, nhưng con số này là nói về các giáo viên dạy tiếng Anh. Không có gì để trách quý thầy cô, có lẽ, vì hoàn cảnh đất nước thiếu phương tiệc để quý thầy cô có thể học tiếng Anh từ thời thơ ấu, mà chỉ tiếc là đất nước đã không đầu tư đươc thêm nhiều cơ sở và các chương trình cần thei61t để quý thầy cô giỏi tiếng Anh hơn. Vì thầy cô kém tiếng Anh, roòi học trò làm sao giỏi đặng.

Báo Tuổi Trẻ viết:

“Ông Nguyễn Ngọc Hùng, trưởng bộ phận thường trực đề án dạy và học ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân, cho biết đề án đã đưa bài kiểm tra cho 30 tỉnh, thành để khảo sát giáo viên tiếng Anh. Kết quả cho thấy 97% giáo viên THPT, 93% giáo viên tiểu học, THCS không đạt mức chuẩn của đề án xây dựng. Giật mình hơn nữa là có tới 17% giáo viên tiếng Anh cấp tiểu học trên cả nước chỉ đạt trình độ A1, có nghĩa là tương đương về trình độ với người vừa nhập môn tiếng Anh.


“Bộ trưởng Bộ GD-ĐT đang yêu cầu thực hiện việc rà soát đội ngũ giáo viên tiếng Anh đối với các tỉnh còn lại để có số liệu đầy đủ của 63 tỉnh, thành” - ông Hùng cho biết...”

Than ôi, có rà soát thì cũng vậy thôi. Vì học tiếng Anh muốn gỉoi, không thể nào học vài tuần, hay vài tháng mà giỏi được. Thậm chí, trong nhóm 97% quý thầy cô dạy Anh ngữ kém tiếng Anh có rất nhiều vị đã học tiếng Anh nhiều năm.

Thêm nữa, tiếng Anh học ở VN là từ thầy cô Việt. Thế là giọng noí đã hỏngr ồi, thì nghe cũng là hỏng. Cũng y hệt như nghe tiếng Việt, người Nam mà nghe giọng Quảng hay giọng Nghệ Tĩnh cũng còn mệt nhọc.

Huống gì tiếng Anh có giọng Mỹ, khác giọng Anh, khác giọng Úc... mà lại bắt học trò học tiếng Anh qua giọng Việt. Hẳn là Bộ Giáo Dục cần phải thiết lập hệ thống giaó dục Anh ngữ từ xa, nối Internet thẳng tới tất cả các trường VN, và thầy cô sẽ giúp cac1 em học theo các chương trình đã có sẵn trên mạng, hay từ các đài phát thanh VOA, BBC, Úc Châu...

Cũng phải mất nhiều năm, mới giỏi được. Nhưng không khởi đầu, là thua thôi. Hãy xem Singapore, Thái Lan, Phi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
Nên phiên âm thế này, hay phiên âm thế kia, hay là nên bỏ hẳn phiên âm? Đó là những câu hỏi nêu ra nhiều thập niên trước, vậy mà bây giờ Bộ Giáo Dục vẫn còn chưa trả lời xong.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.