Hôm nay,  

Bữa Cỗ Làng Quê

06/06/201200:00:00(Xem: 13936)
Bạn thân,
Có những phong tục đã trở thành gánh nặng cho người dân. Trong đó, là chuyện “ăn uống, cỗ bàn” tại nhiều địa phương làng quê.

Nhà văn Đào Ngọc Oanh trong bài viết trên báo Nhân Dân nêu rõ trên tựa đề là “Méo mặt lo đám xứ làng quê.”

Cần phảỉ ghi chú rằng, miền bắc gọi “ăn cỗ,” miền nam gọi là “ăn tiệc,” hay còn kiểu nói là “tiệc tùng” trong cách điệp âm để thấy đó là gần như lời than.

Chuyện xảy ra ở Thái Bình, tiệc tùng nhiều vô số kể, làm người dân hao tài tốn của vì cứ phải đi ăn tiệc hoài. Trong khi ăn tiệc ở miền nam, thường là đi xuông, thì phía bắc lại có màn phaỉ cầm theo phong bì, thế là lại thêm gánh nặng.

Bài báo Nhân Dân kể, trích:

“...ở làng quê bây giờ có việc gì người ta cũng tổ chức ăn cỗ. Từ ăn cỗ đám mừng thọ đến cỗ đám giỗ, đám tang, đám xây cất mồ mả, đám cưới, đám dựng nhà (tân gia), đám liên hoan con đỗ đại học.v.v.

Một đám mừng thọ gia chủ làm khoảng 40 đến 50 mâm cỗ mời bà con, anh em, họ hàng. Sau khi tổ chức ăn uống xong thì mới đến việc chúc thọ. Bà con đến chúc mừng và tặng quà. Người ta mừng bức trướng, bánh kẹo nhưng nhanh và nhiều nhất là mừng …phong bì. Từ mấy chục đến cả trăm, phong bì ở quê giờ cũng làm méo mặt biết bao người không như trước kia người đi giỗ chỉ mang hương, hoa, rượu, quả đến thắp hương. Đám giỗ không chỉ mời anh em, bà con láng giềng mà còn thêm bạn bè của con, của cháu đông vui nhộn nhịp với gần 20 mâm cỗ...


Trong các đám ở quê có lẽ tốn kém nhất là đám cưới và đám tang. Nhà có đám phải tổ chức ăn uống trong ít nhất hai ngày. Theo người dân ở quê thì: Lệ làng phải thế! Nếu đám cưới nhà nào thuê nấu cỗ và không có người đến giúp thì sẽ mất vui và người làng chê trách...”

Chê trách? Làm đám mà không nấu cỗ hai ngày thì bị chê trách? Thế là mạt vận rồi. Bài báo cho biết trung bình người dân làng quê Thái Bình ăn tiệc nhiều tới thê thảm, tới nổi nhiều người phải bỏ xứ mà đi:

“Cô Thanh, người phụ nữ sống độc thân trong làng cho biết: “Chắc sắp tới cô phải lên Hà Nội kiếm việc làm, chứ ở quê trông chờ vào cây lúa, mớ rau mà đi đám xứ suốt thì không đủ ăn”. Cô kể có khi một tuần cô đi dự hai, ba đám liền. Ông bà hàng xóm nhà cô con cái gửi tiền về dưỡng già nhưng do đi đám nhiều nên giờ không có đủ tiền lo thuốc thang.”

Thế thì, ăn cỗ cũng là tra tấn vậy. Lẽ ra các quan xã phải cấm chứ, quê đã nghèo mà sao lại làm thế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đưa câu hỏi này cho bất kỳ ai, cũng thấy là có rất nhiều công trình cần xây dựng.
Điều đáng sợ là bạo lực ngày càng tăng trong các gia đình Việt Nam, vừa cả số lượng vừa cả mức độ.
Trong gia đình Việt Nam, có bao nhiêu bà mẹ bị bạo hành? Và có bao nhiêu người vợ bị bạo hành? Và có bao nhiêu người chị, người em gái... bị bạo hành?
Đó là trường hợp nhà nước Việt Nam. Dân nghèo, nước yếu, nhưng hễ xài là cứ “vô tư ngân sách,” nghĩa là, xài bất kể gì hết.
Xin nghiêng đầu cảm phục chị Cấn Thị Thêu, người phụ nữ dân oan Dương Nội đang ở trong trại giam, và không hề bị lay động trước bạo lực hay mua chuộc.
Đất nước mình cần phải nhìn lại, vì sao bạo lực đang ngày càng nhiều, từ trường tới nhà, từ sở làm tới đường phố...
Trong một bài viết mới đây, tựa đề “Việt Nam: Những con số biết nói” đăng trên blog “Góc Nhìn Alan” của kinh tế gia Alan Phan, ghi chú là “Theo Việt Nam Văn Hiến.”
Câu hỏi “Tạ ơn hay tạ lỗi” là một câu hỏi lý thú đối với dân tộc Hoa Kỳ... tuy rất nhiều phen rộng lượng với nhân loại toàn cầu, nhưng cũng từng có một thời một số người trong thế hệ tổ tiên đã gây đau khổ cho người bản xứ da đỏ.
Có nhiều lý do để bỏ học, có thể vì ra phố hôm đó vui hơn, có thể vì bài thi chưa chuẩn bị kịp, hay có thể vì hôm đó trời đẹp...
Sẽ bị đánh úp ngang hông? Đó là nỗi lo về tình hình mai phục ở đèo Hải Vân, nơi tư bản Hoa Lục muốn thuê để khai thác du lịch.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.