Hôm nay,  

Bùi Giáng Thơ Mộng

22/05/201200:00:00(Xem: 10431)
Bạn thân,
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.

Trước và sau Bùi Giáng, không có ai hiển lộ tuyệt vời thơ mộng như thế; không một ai đi đứng nằm ngồi với thơ như thế. Và Bùi Giáng là một mảnh của Sài Gòn, bất tử.

Chúng ta một thời tuổi trẻ từng say mê thơ Bùi Giáng, như với những câu:

Lên mù sương, xuống mù sương
Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Thì xin cứ để bóng chiều đi qua
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh...(Trích Vinhhao.info)

Trong khi trần gian biến động, nhà thơ vẫn ngập tràn sơ nguyên mộng. Không phải vì nhà thơ không già... nhưng chỉ vì lòng của nhà thơ chưa bao giờ dấy bụi.

Đó là cái nhìn của chúng ta, những người Sài Gòn cùng lớn dậy với thơ Bùi Giáng.

Trang Phê Bình Văn Học (phebinhvanhoc.com.vn) hôm 21-5-2012, trong bài viết của nhà bình luận Đỗ Lai Thúy, nhan đề “Bùi Giáng, giải minh người minh giải,” đã phân tích trong một bài rất dài và công phu về hiện tượng Bùi Giáng.

Trong bài đã dẫn lời của một số người về nhà thơ Bùi Giáng, trích:

“...Bùi Văn Nam Sơn, nhà triết học và/là một bà con của nhà thơ Bùi Giáng, có lần, thổ lộ: “Viết đôi lời hay nhiều lời về Bùi Giáng không bằng đọc Bùi Giáng. Đọc Bùi Giáng không bằng giao du với Bùi Giáng. Giao du với Bùi Giáng không bằng sống như Bùi Giáng. Mà sống như Bùi Giáng thì thật vui mà thật khó”. Khó vì muốn sống được như ông, muốn giao du được với ông, muốn đọc được ông để, cuối cùng, viết được về ông, dù chỉ một đôi lời, thì phải minh định được ông, tức trả lời câu hỏi: Bùi Giáng, ông là ai?

Những người cùng thời với Bùi Giáng, có người từng sống cùng/như Bùi Giáng, đã từng giao du với ông, được đọc nóng thơ văn ông, thì định danh ông, mỗi người mỗi kiểu, như Bùi Giáng, kẻ tận hiến (Huy Tưởng), Bùi Giáng, hồn thơ bị vây khốn (Thanh Tâm Tuyền), Bùi Giáng, nhà thơ của những ngày tháng ngao du (Cung Tích Biền), Bùi Giáng, một vùng đất hẹp và một thế giới lớn (Nguyễn Hoàng Văn), Bùi Giáng, người thi sĩ chối bỏ thi ca (Tạ Tỵ), Bùi Giáng, người lữ hành cuồng điên và khôn cùng kỷ niệm (Văn Huyền Nguyên), Bùi Giáng, rong chơi giữ đìu hiu phố thị (Vũ Đức Sao Biển)...” (hết trích)

Rõ ràng, thơ của Bùi Giáng là tuyệt mù sương khói, và do vậy nhận xét của các triết gia và nghệ sĩ về con người và cõi thơ Bùi Giáng cũng sương khói tuyệt mù.

Làm sao đứng giữa Sài Gòn mà như ngao du ở một cõi sơ nguyên mộng như thế? Đó là một chỗ đứng không có lối vào.

Bởi vậy, phải chi có một bảo tàng viện Bùi Giáng giữa Sài Gòn là tuyệt vời biết bao nhiêu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là Vũ Nhôm bị Singapore bàn giao về cho Hà Nội... trong khi đất nước loanh quanh chuyện kẹt xe hàng ngày, buôn người quậy phá xã hội và thầy cô cứ mải dạy thêm...
Đất nước sẽ về đâu? Sẽ nghiên về Trung Quôc, hay ngả vê Hoa Kỳ? Trong tình hình Trump co cụm, không chịu gánh vác Biển Đông, có lẽ VN sẽ nghiêng về kết thân với Nhật, Úc, Hàn...?
Dính tới chuyện tiền bạc dễ gây tan nát gia đình… ngay cả bà mẹ cũng có khi trở thành người hại con mình.
Lao động xuất khẩu trở thành nguồn lực kinh tế lớn cho Việt Nam... trong khi các quan chức đục khoét không ngừng, như trường hợp Tập đoàn Than Khoáng sản chỉ trong 5 năm đã sai phạm 15.000 tỷ đồng, tức là bốc hơi 661 triệu đôla Mỹ.
Hôm nay là Thứ Hai, ngày đầu của năm 2018. Trong ngày Tết dương lịch, xin ghi lại mấy vần thơ xuân của thi hào Bùi Giáng.
Hôm nay là ngày cuối năm, Chủ Nhật 31/12/2017... và là những bữa tiệc tưng bừng tiễn đưa năm cũ để đón mừng năm mới.
Vậy là nghỉ Tết... Mới Tết Tây đã thấy nghẹt đường: Người dân đi nghỉ Tết, đường phố Sài Gòn và Hà Nội kẹt cứng.
Hóa ra làm kế toán sai là để trốn thuế... Hóa ra kế toán sai để có cớ tăng giá điện... Hóa ra kế toán sai để móc túi toàn dân. Hóa ra kế toán sai là cướp ngày, cướp ngay giữa chợ...
Bảo kê là chuyện bình thường, xảy ra đều đặn, là sự thực diễn ra trước mắt... nhưng để khám phá là chuyện hy hữu. Vì bảo kê là hai bên cùng có lợi, thiệt hại chỉ là thành phần thúứ ba...
Có phải họ là khủng Bố tính đặt bom xăng trong phi trường Tân Sơn Nhứt? Hay chỉ đơn giản là công an quy chụp, ghép tội, đạo diễn… để lập công?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.