Hôm nay,  

Long Đong Đời Ngư Phủ

02/03/201200:00:00(Xem: 5801)
Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại vùng duyên hải miền Trung, khi các làng cá mới vào đầu mùa khai thác khơi, nhưng áp thấp nhiệt đới đã xảy ra khiến hàng trăm con tàu phải lâm nạn hoặc chạy thoát thân, nhiều ngư phủ phải bỏ mạng trên biển. Báo Lao Động viết về những long đong của đời ngư phủ qua đoạn ký sự như sau.
Thực tế, ở giữa sóng gió khơi xa, ngư dân luôn đối mặt với nhiều khó khăn khắc nghiệt, hiểm nguy bởi thời tiết biến động bất thường... Và năm nào ở làng biển miền Trung từ Đà Nẵng đến Bình Thuận cũng có hàng chục tàu đang đánh cá ngoài biển bị tai nạn, bị hải quân nước ngoài bắt giữ, bị mất tích vì bất chợt "dính" dông gió giữa khơi, bị tàu lạ đâm chìm...
Trên chiếc tàu PY- 92684 vừa lâm nạn neo tại cảng Cà Ná, ông Nguyễn Cường (50 tuổi, quê ở làng Phú Câu, phường 6, TP.Tuy Hòa, Phú Yên) ngồi bó gối, đăm đăm nhìn về phía biển tâm sự: "32 năm bám biển, ăn ở đầu sóng, sống ở ngọn gió, tôi nhận ra quá nhiều hiểm nguy, bất trắc rình rập quanh mình và chứng kiến nhiều cuộc "chia ly" giữa trùng khơi khi thời tiết bất thường xảy ra. Còn nhớ, tháng 3 năm 2011, trong khi chạy tránh gió, con tàu câu cá ngừ của ông Trần Min - cùng quê với tôi - bị sóng đánh chìm, chết 6 người. Ông Min may mắn thoát chết, nhưng tài sản tan theo bọt sóng, trắng tay, nợ vay cả trăm triệu đồng. Còn ông Trần Ngọc, dù tuổi đã ngoại thất thập cổ lai hy, nhưng ông vẫn tháng ngày vất vả, nhọc nhằn bám biển để lo cái ăn, thuốc thang chữa bệnh cho vợ con, nhưng sóng dữ bất ngờ nhấn chìm chiếc tàu cùng ông Ngọc chết thảm nằm sâu dưới đáy biển... Đáng thương nhất là có quá nhiều lao động trẻ bị nạn do thiên tai và mất xác giữa biển khơi lạnh lẽo".

"Trong số lao động làm nghề trên biển, lao động nghề câu mực của ngư dân Quảng Ngãi luôn đối mặt với hiểm nguy nhất. Bởi tàu ra khơi, sau đó các bạn thuyền dùng thúng câu đi câu đơn lẻ giữa mênh mông đại dương. Câu mực thường phải đi những đêm thật tối trời. Nếu có sóng, gió "trở chứng" bất thường thì không biết điều gì sẽ xảy ra!" - ông Cường khẳng định. Ông Cường vốn là ngư dân giỏi ở làng Phú Câu, sở hữu con tàu hơn 160CV trị giá nửa tỉ đồng, chuyên đánh bắt xa bờ. Nhưng cuộc hành trình ra khơi đầy bất trắc, nhiều lần tàu bị nạn, câu khơi không hiệu quả, đành bán con tàu vào năm 2003. Từ đó, ông Cường cùng 3 đứa con trai (đều bỏ học giữa chừng) đi bạn cho tàu khác, với thu nhập chỉ đủ đắp đổi tháng ngày. Cũng giống như ông Cường, hàng trăm hộ khác như hộ ông Trần Du - chủ tàu PY2565; Diệp Kiên Vị (PY90983); Hồ Mỹ (PY90279)... lâm vào cảnh khó khăn trong cuộc hành trình vươn khơi, khi đánh bắt không hiệu quả, thiếu vốn sắm chuyến, không có bạn đi thuyền. "Thuyền to thì sóng lớn" - hàng loạt tàu thuyền "vay nóng" càng vươn khơi, càng lỗ vốn và nợ như Chúa Chổm.
Bạn,
Cũng theo báo LĐ, cuộc sống của ngư dân ở vùng biển Cà Ná, Phước Diêm cũng lắm long đong khi tàu bị nạn, khai thác không hiệu quả. Cứ đến mùa biển động, hơn 840 chiếc tàu chuyên pha xúc và giã cào đôi ở đây phải chống chọi với "bão biển". Mỗi năm có hàng chục tàu nằm bờ và không dưới 30 trường hợp tàu bị nạn do thiên tai...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.