Hôm nay,  

Lừa Bán Phụ Nữ Miền Núi

19/12/201100:00:00(Xem: 7336)
Lừa Bán Phụ Nữ Miền Núi

Bạn,
Theo báo Nông Nghiệp VN, tại miền Bắc VN, có khu vực cao nguyên đá Hà Giang, bao gồm 4 huyện vùng cao nằm trong danh sách 62 huyện nghèo nhất VN: Quản Bạ,Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc. Tại đây, trạng lừa bán, bắt cóc phụ nữ ở những xã vùng cao nguyên đá này diễn ra thường xuyên,và người dân ở vùng này vẫn xem phụ nữ chẳng qua cũng chỉ như một món hàng. Báo Nông Nghiệp VN ghi nhận tệ nạn này qua bản tin như sau.
Chỉ trong vòng một năm, đồn biên phòng Săm Pun ở xã Xín Cái (huyện Mèo Vạc) tiếp nhận trao trả hàng chục trường hợp phụ nữ bị lừa bán sang Trung Quốc. Nạn nhân có nhiều loại, nhưng chủ yếu vẫn là những cô gái người Mông sống ở các xã vùng cao trên cao nguyên đá. Săm Pun phiên âm theo tiếng Pháp có nghĩa là vùng đất nhiều sấm sét. Nhưng Săm Pun bây giờ là chốn trở về của những phận người bị biến thành hàng hóa.
Tại cao nguyên này, có xã Phố Cáo (Đồng Văn) toàn đá là đá. 600 ha đất có thể sản xuất, hơn 66% số nhà nghèo nên mới có chuyện năm ngoái Giàng Thị Cho (27 tuổi) ở bản Hầu Chúa Ván bị Hoàng Thị Hoan lừa bán sang Trung Quốc với giá chỉ 15kg hạt đậu. Cho chưa về, các cơ quan chức năng đang họp bàn, thì Giàng Thị Dính (29 tuổi) ở bản Kho Chư lại bị bán tiếp.

Vẫn biết nạn bắt cóc, buôn bán phụ nữ nhan nhản ở vùng cao nhưng người Mông ở Phố Cáo không thể đề phòng. Từ bản Kho Chư đi sang nơi có điện của Trung Quốc gần hơn ra trung tâm xã nên họ phải sang bên đấy để xát ngô. Dẫn phóng viên lên bản Kho Chư, 1 viên chức xã Phố Cáo đúc kết: 100% dân bản đều hộ nghèo, cứu đói, nên giá phụ nữ như Dính đôi khi rẻ chỉ bằng tạ ngô thôi. Dính rẻ thật, rẻ đến mức chồng cô là Vàng Nhà Súa vẫn nói cười rổn rảng dù chẳng biết số phận vợ mình bây giờ ra sao.
Đời sống của người dân ở cao nguyên đá Hà Giang chỉ trông vào 1 vụ ngô, nhưng năm ngoái và năm nay vụ nào cũng hỏng ăn mất một nửa vì rét quá. Lệ thường, người Mông ở đây thiếu ăn từ tết cho đến cuối năm và năm nay cũng chẳng phải là ngoại lệ.
Bạn,
Cũng theo báo Nông Nghiệp VN, một viên chức địa phương dẫn phóng viên vào các thôn Cán Lủng, Mèo Qua, Tìa Chí Lùa, Sán Sì Lủng nằm chót vót trên đỉnh núi đá mà phải mất vài giờ đi bộ mới tới nơi. Những bản mà viên chức này ái ngại tiết lộ rằng: Một năm họ được ăn cơm thịt duy nhất một lần vào ngày tết của người Mông.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bàn tay công an lúc nào cũng thô bạo. Chận đường, bắt cóc. Chận đường, đánh thê thảm. Bất kể biết bao nhiêu công ước nhân quyền Hà Nội đã ký.
Những câu hỏi đó có thể nêu lên bởi các nhà sử học, sau khi đọc về cuộc tranh luận hối lộ tình dục.
Báo Infonet ghi lời một đaị biểu Quốc hội rằng “Nợ công tăng nhanh, Việt Nam đã tiêu hết tiền của 6 năm tới?”
Cụ bà Lê Hiền Đức đang đưa lời báo động trường hợp dân oan huyện Thanh Oai, Hà Nội: cán bộ ngang ngược chia chác đất, vu cáo dân, bỏ tù dân...
Chuyện ai cũng thấy, khi các lãnh đạo nhà nước CSVN còn giữ chức, họ nói khác; khi về hưu hay đã nghỉ việc, họ sẽ nói khác.
Hôm nay được email của Cư sĩ Minh Mẫn từ Sài Gòn, kể nhiều chuyện lừa đảo ở sân chùa, nhưng khi khiếu kiện lại có vẻ như xảy ra chuyện công an bao che cho kẻ gian.
Nhưng, sự thật trong nghề tố tụng điều tra và nghề luật sư ra sao? Có bê bối? Tất nhiên, không nhiêù thì ít. Thế còn nghề quan tòa? Có vài con sâu hay cả một bầy sâu?
Câu chuyện về một tàu lạ cô ý đâm chìm tàu cá ngư dân Việt Nam như dường tránh né nỗi nghi ngờ: có phải tàu lạ nơi đây chính là tàu Trung Quốc?
Làm sao để tu trong mọi hoàn cảnh? Cả những khi ra đời, vào chợ, lên núi, xuống ruộng... Cả những khi vào quán ăn, ngồi sạp chợ, hay khi tắm gội, rửa mặt rửa mũi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.