Hôm nay,  

Không Đòi Được Nợ

06/07/199900:00:00(Xem: 7823)
Bạn,
Theo báo trong nước, sau 4 năm thực hiện chương trình tín dụng cho sinh viên các trường đại học và cao đẳng vay tiền ăn học, nhiều ngân hàng VN đã không thu hồi được nợ do người vay không có khả năng chi trả. Một trong những ngân hàng bị sinh viên nợ quá hạn nhiều nhất là Ngân hàng Công thương. Một chi nhánh của ngân hàng này đã cho 252 sinh viên vay, với tổng số tiền hơn 300 triệu đồng nhưng đến cuối tháng 2/1999, còn hơn 100 sinh viên nợ chi nhánh này với số tiền 131 triệu đồng không đòi được. Phân tích về sự việc này, các chuyên viên ghi nhận rằng do một số sinh viên chưa tìm được việc làm, không có thu nhập để trả nợ; bố mẹ đã cho tiền trả nợ, số sinh viên đã sử dụng sang việc khác; sau khi ra trường, một số sinh viên không về quê, gia đình không biết con em mình đang ở đâu để đôn đốc trả nợ ngân hàng. Một chuyên viên có trách nhiệm của chi nhánh ngân hàng này còn cho biết: trước kia, có một vài đại học có quỹ cho sinh viên nghèo vay ăn học, đến nay, trường phải ngừng cho vay, nhưng 500 triệu đồng đã cho vay, không thu được, những sinh viên nợ tiền không đến trường để nhận bằng đại học. Chuyện các ngân hàng không đòi được nợ từ các khoản tín dụng cho sinh viên được báo trong nước ghi nhận như sau:

Cách đây một năm, chi nhánh Ngân hàng Công thương (NHCT) Đống Đa đã ngừng cho sinh viên vay lý do: chi nhánh NHCT Đống Đa là pháp nhân không đầy đủ của NHCT Việt Nam, hằng năm cũng phải thực hiện “chỉ tiêu về lợi nhuận hạch toán”. NHCT Việt Nam là một doanh nghiệp kinh doanh tiền tệ và cung ứng các dịch vụ ngân hàng để tìm kiếm lợi nhuận. NHCT Việt Nam và các chi nhánh tham gia công tác xã hội như trợ giúp đồng bào những vùng bị thiên tai, dịch họa từ quỹ phúc lợi, không thể lấy vốn tự có để làm từ thiện. Do đó, NHCT Việt Nam không thể dùng vốn huy động với lãi suất cao, để cho vay với lãi suất thấp - kinh doanh bị lỗ mà phải làm. Về chuyên môn, một viên chức tín dụng theo dõi khoảng 300 khế ước vay tiền là cao. Một khế ước cho sinh viên vay, một năm học 10 lần cho vay, mỗi lần cho vay 150 nghìn đồng. Mười lần vay trong một năm học vị chi 1,5 triệu đồng. Một khóa học thường là 4 năm, số tiền cho một sinh viên vay học hết khóa học sẽ là 6 triệu đồng, gồm 40 lần cho vay. 300 sinh viên vay tiền sẽ là 12,000 lần phát tiền vay. Tiếp đó là thu nợ vô cùng khó khăn.
Bạn,
Cả Việt Nam hiện có 74 trường đại học và 98 trường cao đẳng. Nhiều địa phương có trường nhưng Ngân hàng Công thương Việt Nam không có chi nhánh ở địa phương này. Thời gian tối đa cho vay thuộc đối tượng này là 10 năm và có thể kéo dài đến 15 năm, trong khoảng thời gian đó, Ngân hàng này gặp nhiều khó khăn về tài chính, không chỉ về hoạt động tín dụng với sinh viên mà còn các hoạt động khác với các công ty công nghiệp và thương mại trên toàn Việt Nam. Về quỹ tín dụng có khoảng 100 tỉ đồng. Như vậy, mỗi năm các chi nhánh của Ngân hàng Công thương Việt Nam chỉ được cho vay khoảng 25 tỉ đồng, tương ứng với 16,000 người vay. 75 tỉ đồng còn lại dành để cho sinh viên vay 3 năm tiếp theo đối với sinh viên đã được vay năm đầu. Như vậy, những khóa sinh viên nhập học sau liền kề thì hệ thống ngân hàng nói trên không biết lấy nguồn tiền nào để cho vay. Nếu lấy tiền thu nợ từ Quỹ tín dụng đào tạo để tái cho sinh viên vay thì phải chờ tới 10 năm nữa!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.