Hôm nay,  

Chiêu Trộm Cổ Vật

24/01/201100:00:00(Xem: 4456)
Chiêu Trộm Cổ Vật

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, nạn trộm đồ cổ xuất hiện ở các vùng quê tỉnh Đồng Tháp gần đây khiến người dân e ngại khi phải đón tiếp những khách lạ tự xưng là nhà nghiên cứu, sưu tầm cổ vật muốn được xem các món đồ quý. Báo Thanh Niên ghi nhận về hiện trạng này qua bản tin như sau.
Một ngày giữa tháng 12 năm vưà qua, bà Nguyễn Thị Mười ở xã An Hiệp,huyệnChâu Thành đón tiếp một khách lạ ngỏ ý xin được xem cái tô cổ của gia đình bà cất giữ lâu nay. Thấy người này ăn mặc sang trọng, nói am tường chơi đồ cổ nên gia đình bà vui vẻ mở tủ đem đồ xưa cho khách xem. Khách lạ nhận định cái tô này cổ nhưng chưa quá 100 tuổi nên ngã giá mua lại 500 ngàn đồng. Bà Mười không chịu bán vì đây là vật gia truyền, ông bà để lại qua 5 đời, bán thì dòng tộc sẽ giận. Sau một hồi kỳ kèo không xong, khách lạ bỏ đi. Ba ngày sau gia đình bà Mười nghe tiếng chó hàng xóm sủa dữ dội trong đêm. Sáng hôm sau, khi lau tủ bà Mười phát hiện cái tô cổ để trong tủ đã biến mất.

Ông Lê Hồng Phúc ở xã Bình Thạnh Trung, huyện Lấp Vò được dòng họ tin cậy giao phó gìn giữ nhiều cổ vật. Rất nhiều lần ông Phúc đón tiếp khách lạ tới xem đồ cổ và ngã giá muốn mua mấy cái đĩa xưa. Ông từ chối vì đây là vật gia truyền hàng trăm năm, khó tìm thấy nên không thể bán. Vài ngày sau, bọn trộm cạy cửa nhà ông dọn sạch các cổ vật quý nhất trong tủ gồm một cái đĩa đường kính 40 cm, bộ đĩa có hình con cá dài 70 cm, bốn cái tô có đường kính 25 cm, một bình hoa cao 80 cm và bốn cái muỗng dài 25 cm. Ông Phúc nói: "Tôi không biết món đồ cổ bị mất trị giá là bao nhiêu nhưng tính theo thời gian lưu truyền tới đời tôi nó đã trên 300 tuổi. Lúc trước, người quen trả 150 triệu đồng mua mấy đĩa đó nhưng họ tộc tôi không chịu bán, bằng mọi giá phải giữ lại làm kỷ vật gia truyền".
Cách nhà ông Phúc không xa, bà Nguyễn Thị Tư ngụ xã Tân Mỹ, huyện Lấp Vò cũng lâm cảnh này khi mấy món đồ cổ ở nhà không cánh mà bay. Trong tháng 11.2010, nhiều khách lạ tới xem, trả giá mua một cái bàn bằng gỗ cổ hình vuông, một đĩa xưa đựng trái cây, một bình trà xưa màu nâu, một đĩa và 27 cái muỗng bằng sành nhưng bà Tư từ chối. Rồi một đêm cuối tháng, gia đình bà có chuyện đi vắng. Khi về nhà thấy cửa đóng hờ, bà Tư sinh nghi, kiểm tra lại thì mấy món đồ xưa cùng bàn gỗ cổ đã bị bọn trộm dọn sạch.
Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, ở huyện Lấp Vò, nhiều gia đình khác cũng mất đồ cổ như bà Tư, ông Phúc. Trong tháng 12 năm vừa qua, 2 gia đình ở xã Vĩnh Thạnh đã mất đi bộ lư xưa quý hiếm sau khi đón tiếp khách lạ tới mua đồ cổ. Tại các huyện khác cũng xảy ra tình trạng trộm đồ cổ khiến người dân luôn cẩn trọng đề phòng với những người xưng đi sưu tầm, mua bán cổ vật.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.