Hôm nay,  

Cá Bống Sông Trà

20/08/200700:00:00(Xem: 4102)

Bạn,
Theo báo quốc nội, tại miền Trung, người dân Quảng Ngãi có 4 câu ca về đặc sản vùng đất: "Chim mía Xuân Phổ; Kẹo gương Thu Sà; Cá bống sông Trà; Mạch nha Mộ Đức." Riêng cá bống sông Trà với hương vị độc đáo khiến nhiều người ăn một lần nhớ mãi.  Báo Thanh Niên viết về đặc sản này qua đoạn ký sự như sau.

Trên những đồng ruộng, ao hồ, sông suối ở xứ Quảng đều có cá bống. Ngon nhất và được ưa chuộng nhất lâu nay vẫn là cá bống sinh trưởng ở sông Trà, dòng sông bắt nguồn từ dãy Trường Sơn hùng vĩ cuộn chảy qua bao núi đồi, cung cấp dòng nước mát xanh bao bọc phía tây bắc  thành phố Quảng Ngãi trước khi xuôi về biển Đông. Có một lượng cát lớn dưới đáy sông Trà. Dung lượng bùn rất ít khiến phù du, rong rêu sống ở lòng sông là nguồn thức ăn sạch cho loài cá bống. Môi trường sống lý tưởng như vậy nên chất lượng cá rất ngon, khác biệt so với cá cùng loại ở những nơi khác.


Ngư dân đánh bắt cá bống trên sông Trà quanh năm. Vào mùa xuân-hè, lượng nước trên sông vơi cạn, ít lẫn tạp chất nên màu thịt cá trong suốt, tươi thơm. Chế biến món cá bống rim khá công phu. Cá đánh bắt về phải rửa thật sạch, để ráo nước. Sau đó pha thêm gia vị muối, đường, bột ngọt, tiêu, ớt trái rồi rim bằng chảo dầu suốt hơn 1 giờ đồng hồ. Những con cá nhỏ nhắn hươm vàng phảng phất một mùi thơm cuốn hút. Cá bống rim được  bỏ vào thẩu nhựa (hoặc thủy tinh), có thể giữ được đến 3 tháng vẫn không suy chuyển gì về màu sắc lẫn chất lượng. Thưởng thức vị cá thanh thanh, ngọt cay rất khó lẫn với các món ăn khác. Du khách mỗi khi đến thăm xứ Quảng đều tìm mua món đặc sản này về làm quà hoặc làm "của để dành" ăn trong một thời gian dài.
So với những vùng miền khác, đặc sản ẩm thực xứ Quảng không phong phú lắm về chủng loại. Tuy nhiên, cùng với sản vật đặc trưng, người dân bản địa cũng đã tạo ra những món ăn được nhiều người thích thú. Ở các nhà hàng, quán cơm trên đường phố Quảng Ngãi thường phụ treo một biển hiệu quảng cáo bắt mắt về cá bống Sông Trà. Người dân xứ Quảng chế tác và thưởng thức món ăn dân dã này từ bao đời nay. Nói là dân dã chứ nhiều khi đặc sản cá bống cũng thật hiếm hoi và giá cả không   "mềm" tí nào (giá 140 ngàn đồng/kg).

Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, mỗi buổi sáng, với người dân địa phương,  thưởng thức món cháo trắng với đặc sản cá bống sông Trà quả là không còn gì ngon bằng. Ăn để "cảm nhận cái quý giá của môi trường sống trong lành." Ăn để "hòa mình vào không gian làng quê Việt dân dã nhưng luôn trù phú những sản vật.".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.