Hôm nay,  

‘cơn Lốc Vàng’ Miền Núi

7/8/201000:00:00(View: 3676)

‘Cơn Lốc Vàng’ Miền Núi

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại vùng núi của tỉnh Quảng Trị, việc khai thác vàng ở các cánh rừng đầu nguồn đã biến núi rừng, sông suối Đakrông của tỉnh này trở nên tơi tả... Những nông dân người sắc tộc Vân Kiều, Pa Cô vốn thật thà, chất phác, gắn bó với nương rẫy bao đời nay bị cuốn theo "cơn lốc vàng". Báo SGGP ghi nhận thực trạng này qua bản tin như sau.
Để vào được bãi vàng Khe Ho, xã A Vao,  phóng viên  chọn đường đi tắt. Người dẫn đường tên Con Bưn cho biết: "Đi như thế nhằm tránh "vệ tinh" của các chủ khai thác vàng trái phép phát hiện vì họ cài cắm người cảnh giới xung quanh". Tại bãi vàng Khe Ho, trước mắt phóng viên là một đại công trường khai thác. Hàng chục lán trại, vô số máy nổ đang ầm ầm nghiền đá, lọc vàng giữa những quả đồi lừng lững bị đào khoét ngổn ngang. Những cây đại thụ bị nạn nổ mìn, đào bới bật gốc... Đất đá từ các bãi vàng thải ra đã dần san lấp ruộng của dân bản.
Người sắc tộc Vân Kiều, Pa Cô ở Đakrông vốn bao đời gắn bó với ruộng rẫy, từ nhiều năm nay cũng đã bỏ ruộng vườn, cuốn vào các bãi vàng với một viễn cảnh giàu sang. Rốt cuộc, họ vẫn chỉ là những "cua rạm" - người làm thuê với tiền công bèo bọt, trôi nổi trên các bãi vàng... Thậm chí, không ít người do bị lôi kéo "mắc phải nàng tiên nâu" ở các bãi vàng, dẫn đến tan cửa nát nhà, gia đình ly tán... Một "cua rạm" ở bãi vàng cho biết, bình quân mỗi ngày công cho việc gùi đất đá từ 100 ngàn đến 150 ngàn đồng/người. Khi bị công an huyện Đakrông truy quét, đa số chủ khai thác vàng chạy thoát thân vào các hẻm núi. Còn "cua rạm" thì hì hục khiêng máy nổ, vật tư thiết bị đào, lọc vàng đi cất giấu, hoặc ở lại giả vờ làm dân mót vàng nên lực lượng chức năng khó xử lý.


Già làng Pả Nua, thôn A Vao cho hay: "Trước đây người dân làm rất nhiều lúa nước bên các sườn đồi ven suối, nhưng nay phải bỏ hoang do nguồn nước ở suối bị ô nhiễm. Nước bẩn tưới lúa, lúa không nảy mầm... Vào thời điểm này nước trên sông Đakrông đoạn qua xã A Vao đang ô nhiễm ghê gớm. Ngày mô cũng có hàng trăm người điên cuồng đào bới dọc bờ sông. Mỗi ngày, hàng trăm quả mìn được cho nổ khiến đất đá văng khắp vùng. Dòng sông Đakrông càng trở nên nham nhở, nước đục ngầu. Nhưng nguy cơ độc hại nhất vẫn là chất thủy ngân dùng đãi vàng hàng ngày vẫn "âm ỉ" hòa vào nguồn nước dòng sông Đakrông. Nhiều lúc cá tôm chết phơi bụng trắng xóa nhưng dân bản vẫn phải dùng để có nước sinh hoạt".
Bạn,
Cũng theo báo SGGP,trước tình trạng khai thác vàng không có giấy phép đang ngày đêm tái diễn, lực lượng chức năng ở địa phương tổ chức truy  bắt nhưng vẫn chưa thể giải quyết triệt để. Rừng già, núi đá ngày càng bị chặt phá, đào bới khốc liệt hơn.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trong một đất nước mà trẻ em lúc nào cũng có thể bị xâm hại là điều bất hạnh nhất của một dân tộc bởi vì khi trở thành là nạn nhân của bạo hành thì những trẻ em này khi lớn lên sẽ có nguy cơ là người xâm hại kẻ khác, như lời báo động trong bản tin của Báo Kinh Tế Đô Thị nói rằng có tới 5,000 trẻ em bị xâm hại tại VN.
Ở đời có nhiều người thật đau khổ khiến ai nấy cũng không thể cầm lòng như trường hợp đám tang của một cô giáo bị tai nạn xe mà chồng thì chết, con thì nhỏ dại và nhà thì nghèo đến nỗi không thể mua quan tài để chôn
Chuyện tình nam nữ là điều bình thường không có gì đáng nói, nhưng nếu có quan hệ tình dục với người vị thành niên mà nhất là với một ông thầy giáo thì là chuyện không thể chấp nhận được, như bản tin của báo Một Thế Giới cho biết hôm Thứ Tư như sau.
Học hành là chuyện lớn của đời người mà bất cứ bậc làm cha mẹ nào cũng muốn con cái mình thành đạt, nhưng đôi khi cha mẹ cũng phải chấp nhận một hiện thực về trình độ học vấn của con để giúp chúng đi lên vững vàng.
Lễ trao giải túc cầu quốc tế AFF Awards Night 2019 sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào ngày 8 tháng 11 năm nay
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Đó là chặng đường ai cũng thấy rõ: ô nhiễm không khí, ô nhiễm thực phẩm, ô nhiễm nước uống sẽ dẫn tới nhiều bệnh ngặt ngèo, trong đó có ung thư…
Hạng mấy về môi trường kinh doanh? Việt Nam không vào nổi top-50, nghĩa là nhóm 50 quốc gia có môi trường kinh doanh tốt nhất.
Cây chết, cây chết giữa công viên Sài Gòn…
Nhìn đâu cũng thấy ung thư… đó là tình hình cả nước VN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.