Hôm nay,  

Cả Làng Đói Khổ

20/05/200800:00:00(Xem: 5864)

Bạn,
Theo báo Nông Nghiệp VN, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế,  có  một ngôi làng mà cư dân phải đối mặt  với nạn  đói quanh năm. Đó là làng Trung Chánh, xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc,  một ngôi làng không ruộng, không vườn, ăn không đủ no, trẻ con không được đến trường... Cuộc sống của gần 100  gia đình  dân  làng có rất nhiều cái không như thế theo ngày tháng cứ trôi đi. Báo Nông Nghiệp ghi nhận về tình cảnh khốn khổ của dân làng này qua đoạn ký sự như sau.

 Đã hơn 20 năm trôi qua, kể từ ngày những người dân vạn đò xã Lộc Điền "bỏ biển lên bờ" với ước mơ giã từ cuộc sống sông nước. Được  bố trí  ở sát đầm Cầu Hai để làm nghề chài lưới, họ biết rằng lên bờ rồi nhưng mình vẫn không thể rời biển. Nhà trên bờ, thuyền dưới nước, cuộc sống vẫn theo đuôi con tôm, con cá. Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống cả thôn, từ già đến trẻ lại kéo nhau "gieo mình" xuống đầm, xuống biển mưu sinh. Cứ như vậy, người và lưới rong ruổi khắp các con đầm, kênh, lạch và ra tận biển từ đêm đến sáng hôm sau. Trong làng chỉ còn lại những người già yếu và trẻ con 3-4 tuổi trong những căn nhà lụp xụp, xiêu xẹo, dột nát.

Làng Trung Chánh 6 giờ sáng, khi những "chuyến đò đêm" trở vào bờ. Cả thôn náo nhiệt tiếng í ới gọi nhau, đàn ông xả lưới, đàn bà quảy hàng đi chợ, trẻ con hò nhau phụ giúp bố mẹ nhặt từng con tôm, con tép còn sót lại. Đã từ lâu dân Trung Chánh hình thành nên thói quen bất đắc dĩ là mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm: "Cả thôn này không có bữa cơm trưa, bữa tối mô, thường thì chỉ ăn "bữa cơm chính" vào lúc 8-9 giờ sáng, rồi sau đó cả làng cùngđi ngủ, đến tối lại đi làm"  một người dân tên  Hạnh tâm sự như thế. Và cái tên "làng đói" cũng ra đời từ đó.Buổi trưa, cả thôn không có lấy một nhà nổi lửa. Không gian đìu hiu, chỉ có bóng dáng những đứa trẻ con đầu tóc vàng hoe vì nắng, vì gió tụ tập quanh những bóng tre. Chúng vẫn chưa đến tuổi làm nghề nên vẫn còn được chơi đùa thoả thích. Còn cha, mẹ, anh chị của chúng đã tranh thủ ngủ lấy lại sức sau một đêm dài thức trằng trên đầm, trên phá.

Theo thời gian vùng đầm phá Tam Giang- Cầu Hai bị khai thác đến mức ngày càng cạn kiệt. Những trộ nò, trộ sáo không còn "hào phóng" như trước. Dân lại càng thêm bi đát.

Người đông con đói đã đành, người sợ khổ đẻ ít con nhưng rồi vẫn đói. Chị Mai Thị Gái 37 tuổi, khiếp cảnh khổ của cha mẹ nên khi lấy chồng ở riêng chị chỉ dám đẻ 1 đứa con, để có điều kiện nuôi nấng, cho ăn học nên người. Ngâm thân trên đầm Cầu Hai không kể ngày đêm, ấy vậy mà cũng trầy trật bữa rau bữa cháo.

Bạn,
Cũng theo báo Nông Nghiệp VN, khi kể  về chuyện nợ của người dân trong thôn,  cư dân Mai Thị Gái chua xót nói với phóng viên "Chú không tin cứ đi hỏi mười người trong thôn này thì có đến... mười một người mắc nợ. Khổ lắm chú ơi. Hồi trước còn có cơm mà ăn, nhưng mấy tháng nay, nhiều gia đình đã chuyển sang...ăn cháo".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế giới chỉ là một khu làng nhỏ, khi các phương tiện truyền thông đang thu hẹp các khoảng cách hơn.
Đất nước tuy đủ thứ chuyện lo rầu, nhưng mùa World Cup vẫn có sức hấp dẫn riêng với nhiều người -- bất kể già trẻ lớn bé, sĩ nông công thương.
Ngộ độc là chuyện thường ngày ở Việt Nam. Trước tiên nỗi lo là ngộ độc thực phẩm. Ra chợ, nhìn thứ gì cũng băn khoăn, từ trái cây, rau quả cho tới bún, mì...
Làm ơn xóa giùm chữ “đồng chí” trong ngôn ngữ Việt Nam giùm, vì chữ này đã mất nghĩa nguyên thủy rồi.
Có nhiêu sai trái về văn bản thủ tục, và báo chí nêu câu hỏi là như thế để phục vụ lợi ích nhóm cho những ai?
Hãy nghĩ đơn giản rằng Kinh Phật dạy là các pháp vô ngã, vì tất cả các pháp là vô thường...
Nhân quả là định luật bất biến... Vấn đề là, trong trường hợp phải trả nghiệp, làm cách nào để sám hối, hóa giải nghiệp dữ?Cô Tư Sài Gòn
Chuyện ai cũng lo sợ: chiến tranh có thể bùng nổ ở Biển Đông. Mặt khác, nếu mọi chuyện cứ mãi lặng lẽ, không chuyển biến gì... Việt Nam sẽ dần dần lệ thuộc Trung Quôc.
Đó là lời Bộ Trưởng nói. Có nghĩa là hoặc đã thành chính sách, hoặc sắp thành chính sách.
Chuyện vẫn bi thảm muôn đời: trộm chó, lại chết người... Không lẽ mạng người rẻ hơn mấy tô bún thịt chó hay sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.