Hôm nay,  

Bến Xe Đò Lừa Khách

31/12/200700:00:00(Xem: 8805)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, tại miền Trung, một số bến xe bán vé xe "chất lượng cao" với giá cao, nhưng lại chở hành khách bằng xe chợ, thậm chí tệ hơn cả xe chợ. Ngoài ra còn có tình trạng nhân viên quầy vé ém vé, tiếp tay cho nhà xe lừa khách. Báo Lao Động ghi nhận thực trạng này như sau.

Một buổi trưa tháng12,  phóng viên đến quầy vé bến xe Đức Long - Gia Lai mua một vé xe khách chất lượng cao (CLC) tuyến Pleiku - Buôn Ma Thuột với giá 65 ngàn đồng, xe số 47V - 1661 của nhà xe Vy Đạt. Trên tấm vé ghi rõ là loại xe CLC. Đến giờ xe chạy, tôi mới tá hoả rằng đó là chiếc Kia Combi 24 chỗ màu đỏ cũ nát. Khi chạy, tiếng rầm rầm phát ra inh tai nhức óc do các bộ phận trong xe đều rệu rã. Vé đã bán hết, song dọc đường nhà xe liên tục nhồi nhét khách. Họ còn nói xe này đi Nha Trang, TPSG để lừa khách, nhiều hành khách đã mắc bẫy, đến Buôn Ma Thuột bị chủ xe bán cho xe khác.

Khi đến địa phận huyện Krông Búk, cách Buôn Ma Thuột 40km, xe này nhận sang toàn bộ 16 hành khách từ một chiếc xe lừa tương tự. Vậy là chiếc xe 24 chỗ phải nhồi nhét trên 50 hành khách, 3 - 4 người ngồi chồng lên nhau trên một ghế, chưa kể 2 xe máy. Hành trình kết thúc lúc 18 giờ 30, chậm mất một tiếng rưỡi. Vài ngày sau, phóng viên quay lại quầy vé Bến xe Đức Long - Gia Lai để "mắng vốn". Anh nhân viên quầy vé cho biết: "Nhiều người đi xe này cũng phản ánh như vậy.Nhưng việc cho mở tuyến, đăng ký loại xe là do Sở Giao thông vận tải tỉnh, nhân viên bến xe không biết được".

Ngoài ra, còn có tình trạng nhân viên bán vé thông đồng với nhà xe lừa khách. Đó là tệ nạn khá phổ biến tại Bến xe Đà Nẵng. Khi  phóng viên vào bến hỏi xe CLC đi Quy Nhơn, cô nhân viên hối thúc: "Anh ra xe Anh Nhật đậu trước mặt đó, nhanh lên xe sắp chạy rồi". Tôi hỏi vé đâu, cô ta cười: "Hôm nay nhà xe gửi vé ra không kịp, anh cứ trả tiền mặt cho họ bằng giá vé CLC, 65 ngàn đồng là được". Phóng viên thắc mắc với tài xế là tại sao xe không bán vé mà vẫn được vào bến" Anh ta nói giá xăng dầu mới tăng nên giá vé phải tăng, do vậy nhà xe gửi vé ra muộn. Đáng nói là bến xe không quản lý giờ giấc xuất bến, nên tấm giấy ghi giờ chạy của xe này liên tục thay đổi để lừa khách. Mãi đến 15 giờ 40, chiếc For Transit 77H - 3662 mới rời bến. Tình trạng nhồi nhét khách lại diễn ra. Từ Đà Nẵng đến Tam Kỳ chỉ có 65km mà xe "bò" mất hai tiếng rưỡi.

Bạn,

Cũng theo báo Lao Động, với sự lừa gạt như thế, nhà xe thu được khoản chênh lệch 15 ngàn đồng/ngu+o+`i, không nộp  lệ phí bến bãi với lý do không bán được vé, ra đường lại tha hồ nhét khách thu tiền thêm. Chi cho nhân viên quầy vé một phần, tính ra nhà xe còn lãi chán. Báo LDD cho rằng rõ ràng là bến xe, nhà xe đã lừa hành khách bằng những thủ đoạn tinh vi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.