Hôm nay,  

Gánh Hàng Lên Núi

24/02/200900:00:00(Xem: 3735)

GÁNH HÀNG LÊN NÚI

Bạn,
Trên địa bàn huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, hằng ngày, vì miếng cơm manh áo, có nhiều dân nghèo ở một số xã  mưu sinh bằng nghề gánh hàng lên núi. Tuy nhiên, công việc này chỉ có thể đem lại cho họ thu nhập cao vào các dịp lễ tết, nhất là trong tháng giêng, nhờ khách thập phương đem hoa quả, nhang đèn, đường, gạo, muối... đi viếng chùa Gia Lào trên núi Chứa Chan (cao 837m so với mặt nước biển, thuộc xã Xuân Trường, huyện Xuân Lộc).  Báo Đồng Nai ghi nhận về cuộc mưu sinh gian khổ của những người dân nghèo này qua đoạn ký sự như sau.
Trên đường mưu sinh, khi dừng nghỉ ở lưng chừng núi, anh Nguyễn Văn Th., 29 tuổi, cư ngụ xã Xuân Trường, làm nghề gánh hàng ở núi Chứa Chan 4 năm nay, chìa đôi vai sần ra cho  phóng viên xem và than thở: "Leo núi tay không như các anh mà còn mệt, trong khi bọn em gánh trên vai đến gần nửa tạ hàng nên nhiều khi thở không ra hơi. Tiền công đưa một ký gạo đến chùa được hơn 1 ngàn đồng. Mỗi lần cõng chỉ 30 - 40 ký là tối đa và một ngày ngay cả người khỏe mạnh cũng chỉ quay được 3 vòng cõng gạo lên núi mà thôi vì đường ngoằn ngoèo, dốc dựng đứng, muốn làm nhiều cũng không nổi".
 Cư dân Lê Văn B., 30 tuổi, ở xã Xuân Thành, gia nhập vào lực lượng này đã hơn chục năm cho biết: "Làm nghề này chỉ được mấy ngày lễ tết, ngày rằm, mùng một khi người ta đi viếng chùa nhiều thì mình mới kiếm được kha khá... Tuy nhiên, nhiều lắm thì người gánh hàng thuê cũng chỉ kiếm được 150 ngàn đồng/người. Nếu ai may mắn mới kiếm được vài trăm ngàn đồng nhờ hôm nào có người già hay người khuyết tật nhờ khiêng lên chùa...".


 Bà Năm H., 50 tuổi, ở chân núi Chứa Chan, lầm lũi trong gánh hàng nặng trĩu trên vai. Vừa leo dốc, bà vừa cho hay: "Có nhiều người đi du lịch, đi viếng chùa thì chúng tôi mới có cơm ăn cho bản thân và nuôi con cái học hành được tốt hơn... Quanh năm tôi bám ở khu vực này để kiếm ăn. Lầm lũi leo lên, đi xuống suốt ngày mòn cả chân, ê cả gối, chai cả vai. Không biết vài năm nữa, tôi có còn sức để theo nghề này hay không nữa!" Một thanh niên đang cõng bia lên cho một quán nhậu ở lưng chừng núi thì tâm sự: "Hôm nào hên có khách xộp thuê gánh hàng thì còn được bo thêm vài chục ngàn đồng. Còn cõng bia, nước đá, thịt cá... lên cho các quán thì em chỉ được tiền công cố định (700 đồng/ký hàng). Với tụi em, có việc làm chính đáng như thế này là mừng rồi".
Bạn,
Cũng theo báo Đồng Nai, ban quản lý Khu du lịch núi Chứa Chan cho biết, hiện số người  kiếm sống bằng nghề  gánh hàng lên núi có đến 200 người. Họ tự chia ra làm hai tổ, túc trực 24/24 tại chân núi để có khách thuê là đi làm ngay. Tuy nhiên, những người hành nghề này chỉ có việc làm ổn định trong những ngày lễ tết và trong tháng giêng là chủ yếu, khi khách thập phương đến leo núi vãng cảnh, viếng chùa..

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cư dân nhiều thành phố lớn ở Việt Nam cũng bắt đầu có thói quen tặng quà nhân dịp lễ Giáng Sinh. Dĩ nhiên, chủ yếu là giới trẻ, những người ưa thích thói quen cởi mở du nhập từ Âu-Mỹ.
Bạn thắc mắc về một ca khúc bất tử thường nghe trong mùa Giáng Sinh? Bạn không nhớ xuất xứ ca khúc “Đêm Thánh Vô Cùng” thường được các ca đoàn hát trong những ngày tháng 12 hàng năm?
Tìm được hạnh phúc là điều rất mực gian nan. Không dễ nắm bắt hạnh phúc, ngay cả khi hoàn cảnh thuận lợi, vì những bất trắc lúc nào cũng rình rập trong đời chúng ta.
Đó là ngành xuất khẩu gạo của Việt Nam, chúng ta siết cổ nông dân Việt để lấy gạo bán rẻ cho quốc tế -- nghĩa là, chúng ta đang tài trợ cho quốc tế.
Không gì vui bằng khi người dân nhìn lại các lãnh tụ. Nơi đây, là chuyện Stalin dưới mắt người dân Nga.
Có phải chính phủ này bênh vực công nhân? Câu hỏi này đã nhiều lần được chính phủ, từ thời ông Hồ, xác minh rằng nhà nước CSVN luôn luôn bênh vực công nhân,
Sau chuyện ồn ào về một ông kỹ sư sửa thơ trong Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du, bây giờ tới phiên cụ Ngô Tất Tố bị tùng xẻo.
Đó là hiện tượng mà báo này gọi là, “Báo động tình trạng trẻ quan hệ tình dục từ 12 tuổi,” qua bài viết của Tiến sĩ Vũ Thu Hương.
Nhớ hồi mấy tháng trước, có một anh Hà Nội tự nhận là kỹ sư, đã quậy ầm ĩ, in sách tân trang Truyền Kiều của cụ Nguyễn Du, nói là hiện đại hóa ngôn ngữ Việt, và sửa tới 1/3 cuốn Truyện Kiều.
Tại sao các bậc học nhiều ở Việt Nam -- như các vị có học vị Tiến sĩ -- lại không có bao nhiêu bằng sáng chê?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.