Hôm nay,  

Lao Động Nhập Cư

13/12/200500:00:00(Xem: 8059)
Bạn,

Theo Thời báo Kinh Tế VN, 3-4 năm gần đây, số lao động nghèo từ các vùng quê ra các thành phố, thị xã kiếm sống ước tính tăng 25-50%. Thời báo Kinh Tế Sài Gòn dẫn báo cáo của Ngân hàng thế giới cho biết, tình trạng nghèo khổ ở đô thị Việt Nam sẽ tập trung chính yếu ở nhóm người từ các vùng quê nhập cư và trong vòng hai thập niên tới, mỗi năm sẽ có khoảng 1 triệu người rời nông thôn ra thành phố. Đây cũng là những nhận định trong báo cáo nghiên cứu về người lao động nhập cư ở Việt Nam do Actionaid thực hiện, công bố trong một cuộc hội thảo tổ chức tại Hải Phòng vào thượng tuần tháng 12 vừa qua.

Thời báo Kinh Tế VN dẫn báo cáo Actionaid đưa ra như sau: kết quả phỏng vấn công nhân từ các tỉnh đồng bằng Bắc phần ra Hà Nội tìm việc cho thấy, khi chọn doanh nghiệp vào làm việc, 45% lao động thiếu thông tin về tiền lương, 40% thiếu thông tin về yêu cầu kỹ năng tay nghề; 55% chưa hề được đào tạo nghề, 36% được đào tạo nghề may và 8% được đào tạo các nghề khác; 62% người ra thành phố làm việc là do gia đình cần tiền, 72% muốn kiếm được nhiều tiền hơn ở nhà... Với hành trang, trình độ học vấn cũng như kỹ năng tay nghề hạn chế như vậy, họ rất khó tìm kiếm việc làm, ổn định cuộc sống nơi đô thị. Trong số 737,500 công nhân đang làm việc tại các khu công nghiệp, khu chế xuất, 70% là người lao động nhập cư và 60% là phụ nữ.Tại các khu công nghiệp, khu chế xuất, các nhà máy thuộc ngành da giầy và dệt may chiếm số lượng lớn. Vào những tháng cao điểm, các doanh nghiệp trong lĩnh vực này thường tổ chức tăng ca thêm 4 giờ/ngày. Như vậy một năm, trung bình người lao động phải làm thêm 400- 600 giờ. Điều kiện lao động không thuận lợi cùng với ngày làm việc kéo dài đã ảnh hưởng không nhỏ tới sức khoẻ và tinh thần của công nhân.

Thời báo Kinh Tế VN ghi rằng theo kết quả điều tra tại Hà Nội, 36% công nhân nói tiếng ồn có tác động nhiều đến người lao động; 36% cho rằng nhiệt độ bụi và hơi khí độc có tác động xấu đến họ...Tại thành phố Hải Phòng, công nhân than phiền họ bị mắng và phạt tiền nếu nói chuyện với đồng nghiệp trong giờ làm việc hoặc đi vệ sinh hơn một lần/một ca; giờ nghỉ trưa thường rất ngắn. Tuy làm việc vất vả, thời gian làm việc kéo dài nhưng một tỷ lệ lớn công nhân có thu nhập thấp hơn ngưỡng nghèo khổ chung của quốc tế (1 Mỹ kim/ngày); 50% công nhân ở Hải Phòng và 22% công nhân ở Hà Nội...chủ yếu có mức thu nhập dưới 2 Mỹ kim/ 1ngày.Theo kết quả điều tra của ngành lao động , có tới 20% doanh nghiệp không trả lương làm thêm giờ và 9% không trả lương làm đêm, trên 50% doanh nghiệp được điều tra không trả lương cho lao động nữ trong thời gian nghỉ thai sản.

Bạn,

Cũng theo Thời báo Kinh Tế VN, đa số công nhân cho biết họ không có dự định làm lâu dài công việc hiện tại. Ở Thành phố Sài Gòn, 30% lao động có ý định chuyển việc. Ở Hà Nội, con số này là 25%. Tỷ lệ biến động lao động lên đến 35-40%. Sự mất ổn định trong lực lượng lao động khiến các doanh nghiệp luôn thiếu người, phải liên tục tuyển công nhân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.