Hôm nay,  

Ốc Đảo Nơi Đô Thị

15/03/200900:00:00(Xem: 3790)

ỐC ĐẢO NƠI ĐÔ THỊ

Bạn,
Trên địa bàn thành phố Đà Nẵng hiện nay, có  huyện Hòa Vang nguyên thuộc tỉnh Quảng Nam được sát nhập vào thành phố này đã hơn 12 năm nay, vậy mà ở nơi cách trung tâm "đô thị  loại I, trực thuộc trung ương" này chưa tới 12 km  vẫn còn gần 300 "dân thành phố" sống khốn khổ, như ở trong một ốc đảo cách  biệt với chốn thị thành.  Đó là làng Lộc Mỹ, thuộc xã Hòa Bắc, huyện Hòa Vang. Ai muốn đến đây, phải sang sông bằng đò. 66  gia đìnn với gần 300 người nơi này thiếu thốn mọi bề như ghi nhận của  báo  Người Lao Động qua đoạn ký sự như sau.
Ông Phạm Em, người có thâm niên hơn 25 năm lái đò, đưa  phóng viên vượt dòng sông Cu Đê để sang Lộc Mỹ. Ông Em cho biết mùa này nước sông Cu Đê không chảy xiết nhưng vào mùa mưa bão, nước đầu nguồn cuồn cuộn đổ về, rất nguy hiểm. Con đường dẫn vào làng gập ghềnh, chông chênh. Hai bên đường, lưa thưa những ngôi nhà tạm bợ, được lợp bằng ván nhỏ và bạt ni lông. Người dân ở đây quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để kiếm sống qua ngày. Cụ ông Lê Văn Được, 81 tuổi, cho biết gia đình cụ lên đây từ năm 1977 theo "diện kinh tế mới". Khi ấy, nơi này đông lắm. Dần dà, vì biệt lập với thế giới bên ngoài nên dân làng lần lượt bỏ xứ. Ông Được có 6 người con thì hết 4 đã đi kiếm ăn xa. Gia cảnh anh Huỳnh Bông cũng rất cơ cực, 2 con gái đầu của anh nghỉ học sớm vì nhà nghèo. Con em trong làng bỏ học giữa chừng khá nhiều vì đi lại khó khăn.


Trường mẫu giáo duy nhất ở Lộc Mỹ hiện giờ chỉ còn lại 4 bức tường. Toàn bộ phần mái tôn bị bão Xangsane hồi năm 2006 cuốn bay, đến nay vẫn chưa được lợp lại. Gần 3 năm nay, trẻ con ở Lộc Mỹ không được đến trường mẫu giáo. Một số gia đình có người thân ở bên kia sông thì gửi con sang đó học nhờ.
Ở Lộc Mỹ, làm ra đồng tiền phải... chảy máu con mắt! Vật dụng, nông phẩm của dân địa phương thường bán với giá rất rẻ nhưng đồ dùng, nhu yếu phẩm từ các nơi đem về bán tại đây có giá rất cao do chi phí vận chuyển lớn. Chị Hà Thị Thu Thủy, một người dân Lộc Mỹ, than: "Mùa nắng còn đỡ, chứ vào mùa mưa lũ, bà con ở đây đành "chịu chết". Không qua sông được thì mua bán với ai"".
Bạn,
Cũng theo báo Người Lao Động, cả làng chỉ có con đò duy nhất của ông Phạm Em làm phương tiện chuyên chở qua lại sông. Mỗi trẻ em đến tuổi học lớp 1 muốn đến trường phải đi ít nhất 5 km, qua sông Cu Đê và ba con dốc. Hằng tháng, gia đình mỗi em phải trả 25 ngàn đồng tiền đò. Việc học hành của các em rất thất thường, tùy theo... con nước trên sông Cu Đê. Số học sinh bậc tiểu học là con em của dân Lộc Mỹ cứ vơi dần...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đồng tình với quy định trên, ĐB Trần Văn Mão (Nghệ An) cho rằng, với sự phát triển của công nghệ thông tin hiện nay, người tố cáo qua email, điện thoại có thể lợi dụng tên,
Nơi đây, xin chép lại ba bài thơ về tình của người cha để bày tỏ lòng biết ơn: bài Hình Bóng Cha Già của thi sĩ TNT Mặc Giang, bài Tình Cha của thi sĩ Quảng An, và bài Tình Cha của thi sĩ Mộc Lan.
Khách sạn được thuê in sao đề thi biệt lập với xung quanh bằng vách ngăn, nhiều công an bảo vệ, đảm bảo nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Báo Thanh Niên ghi rằng Đại biểu chất vấn có hay không chi phí làm đường cao tốc 4 làn xe của ta cao gấp 2 đến 4 lần các nước, nhưng chất lượng lại không bằng.
Công an huyện Sóc Sơn đã khởi tố vụ án hình sự liên quan vụ nữ nhà báo VTV bị ôtô đâm và chèn hỏng máy quay khi ê kíp đi tác nghiệp.
Nhiều tuyến đường trên địa bàn Hà Nội, sau cơn mưa lớn sáng ngày 13/6 đã ngập lênh láng, một số phương tiện chết máy khiến người điều khiển phải xuống đẩy bộ.
Tỏi được trồng đầu tiên ở Trung Đông từ khoảng vài ngàn năm trước. Hiện nay tỏi đứng hàng thứ 14 về sản lượng trong các loại rau trồng. Trung Hoa, Hàn Quốc, Ấn Độ, Hoa Kỳ
Câu hỏi rằng, trong khi nhà nước CSVN chuẩn bị tiến hành xóa bỏ biên chế ngành giaó dục, nghĩa là giáo viên sẽ không còn là công chức mà sẽ là nhân viên hợp đồng,
Ngày 9-6, Quốc hội thảo luận ở hội trường về tình hình kinh tế - xã hội bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 18 giờ 30. Đây là phiên họp “đặc biệt” bởi lần đầu tiên,
Hễ ai đi nghỉ hè đi xa là nghĩ liền tới Việt Nam. Hễ ai nhắc tới hai tiếng Việt Nam là làm tui nhớ nhà hết sức, nhớ đứt ruột! Khổng sợ nắng lột da đâu, thiên nhiên đâu đáng sợ bằng con người?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.