Hôm nay,  

Con trai của Bin Laden làm họa sĩ ở Normandie, Pháp

7/15/202216:23:00(View: 4887)

Tìm hiểu

bin laden
Omar Bin Laden và vợ tại Normandie.



Omar là con trai thứ tư của Bin Laden, người khủng bố giết người nổi tiếng khắp thế giới mà vụ gây chấn động hơn hết là vụ 9/11 ở NY năm 2001, hiện đang chọn sanh sống ở Normandie, vùng biển cực Bắc nước Pháp, với nghề vẽ tranh. Hôm đầu tháng 6 vừa qua, ông gặp nhà báo Charles Guyard của tuần báo Le Point, trong câu chuyện với nhà báo, ông kể lại tại sao ông chọn nước Pháp để sanh sống và may mắn, được Pháp chập nhận.

 

Nếu chỉ thấy tên Omar mà không thấy họ Bin Laden thì không ai biết đó là con trai của Oussama Bin Laden mặc dầu có nhìn hình của ông đi nữa. Hoàng tử và con trai của Bin Laden nhưng ông đã chọn số phận riêng cho mình là đã từ lâu tách rời khỏi người cha của ông. Ngay cả từ trước vụ khủng bố Trung tâm thương mại ở NY năm 2001. Hiện nay, Omar, 41 tuổi, sanh sống trong tỉnh Manche, một trung tâm du lịch của vùng cực Bắc nước Pháp. Nơi đây ông vẽ tranh và đem trưng  bày tại phòng triển lãm tiệm bán đồ cổ của một người bạn. Chọn nơi sanh sống và nghề hội họa, theo ông nghĩ, là để tâm hồn được thư thả, thoát khỏi ác cảm của thế giới mà cha của ông đã gây ra.

 

Omar chọn hội họa

 

Ngoài cách sanh hoạt cho thư thái tâm hồn, Omar chọn nghề vẽ còn có nguyên nhơn riêng, nguyên nhơn nội tại. Theo ông, ngay từ lúc nhỏ, ông vẫn ham mê tranh ảnh. Tới lúc lớn lên đi học, ở trường, ông  đã mê vẽ. Nhưng khi trông thấy ông ham vẽ, cha của ông lại tỏ ra không lấy làm thích và tỏ ý không muốn ông đi theo con đường này. Thật ra chưa bao giờ ông nói chuyện về hội họa với cha của ông. Bin Laden không muốn con vẽ những gương mặt hoặc những con người. Mà chỉ nên vẽ thú vật, sa mạc, cảnh vật.

 

Năm 2016, khi tới Pháp, ông khai nghề nghiệp là họa sĩ nhưng thật sự, ông chỉ bắt đầu vẽ từ lúc nước Pháp bị phong tỏa tránh bịnh dịch Vũ Hán năm 2020. Ông cho biết khi bắt tay vào vẽ, ông tìm cải tiến đường nét trên tranh của ông với một cách diễn tả mới hơn và khác hơn trước. Ông quan tâm đặc biệt tìm hiểu thị hiếu của giới chơi tranh. Thật ra dường như tranh của ông cũng được nhiều người chọn mua. Có người hỏi ông phải chăng tranh của ông bán chạy vì tác giả là Bin Laden? Ông cười và gật đầu. Chẳng những tranh bán được mau mà ông còn vẽ theo đơn đặt hàng nữa. Nhiều người đòi ông vẽ theo đề tài đặc biệt do họ chọn. Nhưng phần lớn ông vẽ theo cuộc đời của ông là nguồn cảm hứng vô tận. Đó cũng là một cách để ông tự chữa tâm bịnh của ông.

 

Ông còn quả quyết một cách kiêu hãnh rằng ông sẽ nổi tiếng hơn cả Van Gogh. Thực tế con người của ông với áo veste, bê-rê dính liền đầu và bộ ria mép kiểu gui-đông xe đạp, chỉ đủ cho người ta nhận xét ông đúng là hình ảnh trung thực của những họa sĩ lỡ vận sanh sống qua ngày bằng nghề vẽ chơn dung cho du khách ở khu Montmartre,  Paris XVIII. Nhưng khi đứng gần ông và nhìn kỹ thì thấy ông rất giống cha. Ngoài ra, dưới mỗi bức tranh, ông ký 3 mẫu tự  OBL (Omar Bin Laden).

 

Đến nay, ông triển lãm được lần thứ hai cũng tại phòng trưng bày đồ cũ và cổ của người bạn ở Teilleul, Normandie. Lần trước, 17 bức tranh của ông bán hết chỉ trong vòng một tuần, giá từ 700€ tới 1000€ một tấm. Lần trưng bày này, ông vẽ với khuôn khổ lớn hơn nên sẽ bán từ 1450€  một tấm. Điều hay bất ngờ cho ông là tranh của ông vừa mua ở đây liền được đem tới Paris trưng bày và bán với giá vọt lên mà ông không bao giờ dám mơ ước. Phải chăng vì tên tác giả OBL đã nâng giá tranh lên cao vút như vậy?

bin 2
Omar, vợ và ông chủ phòng triển lãm ở T eilleul, Normandie.


Omar thích vẽ gì?

Ông thích vẽ hơn hết những cảnh vật liên hệ tới cuộc đời của ông. Vẽ cảnh vật, đời sống ở xứ Arabie Saoudite, Soudan, Afghanistan. Như ông vẽ rất nhiều cảnh núi non của Afghanistan. Ông cũng vẽ những con tàu đang lênh đênh giữa biển vì chúng không bám vào một mảnh đất nào cả và hình ảnh đó cũng chính là con người của ông đã từ lâu không có một nơi để dừng chơn sống an lành cho hết đời mình. Nghĩa là không có tự do, sự yên tĩnh, một người để liên hệ. Cha của ông không muốn ông vẽ chơn dung để tránh phơi bày những người cần giữ trong bí mật. Nhưng ông vẫn vẽ một số chơn dung, tuy không nhiều. Chỉ vì vẽ chơn dung, ông không thích và ông không có năng khiếu về đề tài này. Hoàn toàn không vì bị cha ngăn cấm. Ông cho biết sẽ vẽ về biến cố 9/11 ở NY mà cha của ông là thủ phạm tội ác diệt chủng, bằng cách vẽ một chiếc đồng hồ bể còn ghi lại 9 giờ 11, cây kim lớn chỉ 11 và cây kim nhỏ chỉ 9.

 

Ông chọn nước Pháp và tới để sanh sống vì ông biết ở Pháp, ông có thề hành đạo Hồi giáo của ông một cách tự do. Không có vấn đề như ở nhiều nơi khác. Ở đây, ông cảm thấy được tự do.  Ông có cảnh vật, có cả thú cỡi ngựa mà ông ưa thích ngay từ nhỏ.  Ông có một đời sống thật sự hoàn toàn thoải mái như một người bản xứ. Không hề bị phân biệt đối xử vì liên hệ gia đình. Ông đã từng sống ở những xứ Hồi giáo như Ai Cập, xứ vùng Vịnh nhưng nay ông thấy không ở đâu bằng Pháp vì ở đây, Hồi giáo đúng là tôn giáo thứ hai. Người Hồi giáo được chánh phủ ưu đãi nhiều mặt về văn hóa và xã hội. Đã sống yên lành ở đây, ông không nghĩ một ngày nào đó sẽ trở về lại quê quán Ả Rập nữa. Đã quen ở đây, quen khí hậu ở đây, nay ông thấy ở xứ của ông nóng quá. Nếu có trở về, chỉ đi về du lịch mà thôi. Ông vẫn có quyền về xứ.

 

Trong tranh của ông, ông vẽ sa mạc hoặc núi xứ Afghanistan nhưng lại không có nghĩa là ông nặng lòng nhớ xứ sở quê hương. Ông nói ông không tiếc rẻ một chút nào hết khi rời bỏ quê hương. Ông sống ở Arabie saoudite suốt hai mươi năm dài, 5 năm ở Afghanistan và nhiều nơi khác. Ở mỗi nơi, giờ đây ông chỉ giữ lại ở ông một phần kỷ niệm mà thôi. Nhưng ông cho biết thời gian ông sống qua ở những nơi đó gom góp lại thành những yếu tố xây dựng nên con người của ông ngày nay.

 

Ở đây, ngay cả khi ông đang  đi, cảnh sát chận xe ông lại khám xét, ông vẫn được đi qua dễ dàng. Người ông không có vấn đề gì hết. Bình thường như mọi người. Tuy nhiên đôi khi cũng gặp chút rắc rối vì cái tên họ cha Bin Laden.  Phản ứng ban đầu của người đối diện khá khó chịu. Có lẽ người ta cảm thấy sợ hoặc ghê tởm cái tên ấy do việc làm tàn bạo của cha ông. Nhưng lúc sau thì được thông cảm vì biết ông là người vô can. Riêng ở Pháp, ông gặp phải phản ứng mất thiện cảm ở cơ quan hành chánh. Có lẽ vì quá bất ngờ lúc mới thấy giấy tờ. Trái lại, với  dân chúng thì ở đâu cũng đều đối xử với ông bình thường.

 

Không đổi tên

 

Đôi khi gặp phải phản ứng tiêu cực vì cái tên nhưng ông không thể đổi tên khác vì vấn đề văn hóa của Trung-Đông không thể làm được. Vả lại, ông nhìn nhận sự thật với cái tên Bin Laden và để ông xác nhận ông là ai. Suốt thập niên 80,  Omar không có nhiều dịp gặp gỡ cha vì ông ấy bận rộn trong chiến tranh chống Nga ở Afghanistan. Cha của ông được Huê Kỳ yểm trợ.  Ông nhớ lại lúc đó, ông rất kính trọng cha vì ông là một người quan trọng, được các vua, các ông hoàng Ả Rập đón tiếp niềm nở.

 

Nhưng tới năm 2000,  Omar tách rời khỏi hẳn cha vì gia nhập trại huấn luyện quân sự ở Afghanistan. Riêng phần ông, Omar vẫn muốn sống một cuộc đời bình thường. Ông dã từng sống xa cách gia đình nhiều rồi và ông ao ước có một cuộc hôn nhơn tốt đẹp như bao nhiêu người khác. Trong trại huấn luyện ở Afghanistan, buổi sáng học về Hồi giáo, buổi trưa, tập cỡi ngựa và đi dạo chơi xa trong núi bằng ngựa hoặc học quân sự với vũ khí. Mục đích là đào tạo học viên trở thành một chiến binh võ trang. Nhưng rất tiếc cái học đó bị ông từ khước, vì theo ông, ông vốn không phải là một người gây hấn, đánh nhau. Không bao giờ ông có thể đánh nhau vì người ta vẫn còn cơ hội thảo luận với nhau. Tại sao không nói chuyện với nhau trước để tránh khỏi đánh nhau?

 

Omar ngay từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong hận thù Tây phương. Không phải chỉ một thứ hận thù thông thường, mà đó là thứ hận thù làm động lực chiến đấu về chánh trị, về cả kinh tế mà cha của ông từ lâu dấn thân chống lại Mỹ và Tây phương. Ông được giáo dục là người Mỹ trước giờ vẫn thèm chiếm đoạt tài nguyên của khối Ả Rập. Ông nghĩ cha của ông chiến đấu chống người Mỹ chỉ để ngăn chận người Mỹ lấy những thứ không phải của họ mà thôi. Vì mối quan hệ gia đình, ông tỏ ra lo sợ cho đời sống của mình.

 

Khi vụ khủng bố ở NY xảy ra, Omar không hề hay biết chính cha mình là người ra lệnh làm chuyện động trời đó vì ông đang ở Arabie saoudite. Như mọi người, ông biết cha của ông có vai trò chủ chốt khi theo dõi TV. Sau đó, ông nghĩ chắc chắn sẻ phải có phản ứng mạnh về phía Huê Kỳ. Nhưng ông không biết lúc nào, ở đâu và tầm vóc của phản ứng sẽ tới mức nào.

 

Trước biến cố trọng đại như vậy nhưng Omar cho biết ông không hề cảm thấy nguy hiểm đang chờ đợi mình vì ông nghĩ mình là người vô can. Ông đã chọn sống xa người cha từ lâu vì ông  hoàn toàn không đồng ý những việc làm của ông ấy. Trái lại, vụ khủng bố Trung tâm Thương  mãi ở NY đã làm đen tối cuộc đời của ông chỉ vì tên của ông dính liền với tên của cha. Sau đó, liên tiếp trong  nhiều năm, Omar không thể đi đâu được. Tên của ông đã bị xóa, bị nguyền rủa ở khắp nơi.  Ông phải sống nhiều năm trong  bóng đêm dày đặc. Ông bị từ chối bất kỳ việc gì ông muốn làm. Ông bèn tới Ai Cập và ở đây ông  lấy vợ năm 2006. Ngay cả ở đây, xứ Hồi giáo, ông vẫn cảm thấy không được an toàn cho lắm. Vợ và ông bị theo dõi, bị kiểm soát khắp nơi. Ông rất lo sợ cho bản thân có thể bất ngờ bị tấn công từ khắp nơi. Vì vậy ông phải thay đổi chỗ ở liên tục ngay trong khu vực Trung-Đông. Một phần cũng vì người ta biết ông chống lại cha trong hành động bạo lực. Mãi tới năm 2008, ông mới được đi đứng thoải mái. Tuy nhiên ông vẫn không được phép qua Mỹ. Cà anh chị em của ông nữa, ngoại trừ các bà vợ.

 

Thừa hưởng gia tài của cha để lại

 

Qua TV, Omar được tin cha chết tháng 5/2011, do bị đặc công Mỹ ám sát tại nhà. Ông buồn lắm vì mất cha. Nhưng  ông nghĩ lại đó là số phận của ông ấy. Chết như vậy còn hơn sống mà phải làm kẻ thù số 1 của Mỹ suốt đời, phải trốn chui trốn nhủi thường xuyên, ăn ngủ không yên. Vả lại đó cũng là định mạng thấy trước. Cho tới khi xảy ra cái chết của cha, Omar vẫn không có liên lạc với cha. Tức từ năm 2000. Lần nói chuyện sau cùng với cha, Omar được cha cầu chúc an lành: « Xin Thượng Đế phù hộ cho con » . Nhưng với anh chị em, ông vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Những người này đang sanh sống ở Arabie soudite, ở Qatar hoặc ở xứ khác trong vùng Trung-Đông.

 

Omar có một quá khứ quá khắc nghiệt như ông chính là một nạn nhơn trực tiếp.  Ông cảm thấy đau khổ như mắc phải một chứng bịnh tâm thần nặng và kinh niên.  Ông thường xuyên đi bác sĩ chuyên môn. Mỗi khi khai bịnh với bác sĩ là nhắc lại những nỗi ám ảnh vế tội ác do cha gây ra là làm sống lại ở ông cái quá khứ đau buồn ấy. Ông cố gắng tự giải thoát khỏi nỗi ám ảnh tội lỗi ấy. Ông làm được điều này, ông sẽ là trường hợp điển hình tự thoát ra khỏi con đường do người khác vạch ra và ông bị đặt vào đó.  Ông biết trong cuộc tranh đấu bản thân này, ông phải nỗ lực hết mình, ông phải kiên nhẫn, luôn nghĩ rằng rồi đây ta sẽ thắng cuộc. Tình thế sẽ cải thiện tốt đẹp. Ông lạc quan nghĩ rằng khi ông lành bịnh biết đâu ông sẽ trở thành nhơn chứng giúp người khác tự chiến thắng chính mình.

 

-- Nguyễn thị Cỏ May

 

(Tranh của Omar Bin Laden đang trưng bày tại phòng triển lãm ở Teilleul (Tỉnh Manche, Pháp) từ hôm 16/06/2022. Một triển lãm mới vào mùa thu năm nay ở Paris).

 

 





Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ông xếp của Biontech, Ugur Sahin tự tin rằng Vaccine-corona cũng sẽ bảo vệ được Omikron và các biến thể virus khác tiếp theo trước những trường hợp bệnh nghiêm trọng. Mainz - Omikron không phải là biến thể Corona đầu tiên xuất hiện, Sahin đã cho biết vào tối thứ Ba 30.11.2021 tại Mainz trước khi một giải thưởng được trao cho ông và vợ ông.
“Có lúc Honiara hoàn toàn căng thẳng, nhưng thành phố hiện đã trở lại bình thường,” theo Rave cho hay. Lực lượng an ninh đã không thể ngăn chận bất ổn tại Honiara mà đã bắt đầu hôm Thứ Tư với những người biểu tình đòi Thủ Tướng Manasseh Sogavare từ chức và hôi của và đốt tiệm và các cơ sở kinh doanh. Nhiều người biểu tình đến từ tỉnh Malaita đông dân nhất, nơi có sự phẫn nộ đối với chính phủ và chống lại quyết định năm 2019 của chính phủ này để chấm dứt quan hệ ngoại giao với Đài Loan và thiết lập quan hệ chính thức với Trung Cộng, theo Reuters tường trình.
Thủ Tướng Anh Boris Johnson nói rằng ông đã “kinh hoàng” bởi những gì đã xảy ra, nói thêm rằng Anh Quốc sẽ lật từng hòn đá để chận đứng các băng đảng buôn người. 5 phụ nữ và một người con gái nằm trong số người chết, theo bộ trưởng nội vụ Pháp cho hay. Gerald Darmanin cũng nói rằng 2 người đã được cứu và một người đã mất tích. Báo cáo ban đầu nói 31 người đã chết, nhưng tổng số đã được rút lại qua đêm hôm Thứ Năm.
Để trấn an các nước trong Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á gọi tắt là ASEAN, trong cuộc họp thượng đỉnh ASEAN qua mạng, Tập Cận Bình phát biểu rằng “Bắc Kinh không tìm cách bắt nạt các nước láng giềng nhỏ hơn và sẽ không bao giờ lấy lợi thế nước lớn để tìm bá quyền trong khu vực,” nhưng ai tin được lời này, trong khi cũng vào những ngày này tàu hải giám TQ đã tấn công tàu Phi Luật Tân tại Quần Đảo Trường Sa, theo hai bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm Thứ Hai, 22 tháng 11 năm 2021.
Bloomberg: Nội các tương lai của Thủ tướng Olaf Scholz (SPD) sắp tới xem như đã kết thúc. Theo một danh sách nội bộ lưu hành trong ban lãnh đạo đảng SPD, Xanh và FDP và được cung cấp cho Bloomberg, lãnh đạo FDP Christian Lindner đã thắng thế với yêu cầu đảm nhận bộ tài chính. Đổi lại, Robert Habeck, đồng lãnh đạo đảng Xanh, người cũng đã muốn đảm nhận bộ tài chính, nhận một "siêu bộ khí hậu" cũng sẽ chịu trách nhiệm về chính sách kinh tế và chuyển đổi năng lượng. Vẫn chưa rõ liệu Bộ này cũng sẽ có quyền phủ quyết (Vetorecht / Right of veto), như yêu cầu ban đầu của Xanh hay không.
Các công nhân ngủ trên những giường tầng không có nệm trong các nhà kho không có máy sưởi hay nước nóng. Họ nói với AP rằng họ không nhận được sự chăm sóc y tế ngay cả khi họ có các triệu chứng giống Covid-19, những viên quản trị của họ chỉ bảo họ ở lại trong phòng. Nguyen Van Tri, một trong những công nhân, nói rằng không có điều gì được đáp ứng đầy đủ từ hợp đồng việc làm mà ông đã ký tại Việt Nam trước khi bắt đầu cuộc hành trình dài tới Serbia. “Từ khi chúng tôi đến đây, không có điều gì tốt hết cả,’ theo ông Tri cho hay. “Mọi thứ đều khác hẳn với giấy tờ hợp đồng mà chúng tôi đã ký tại Việt Nam. Cuộc sống thì thật tồi tệ, thức ăn, thuốc men, nước … mọi thứ đều tồi tệ.”
Công Ty CVS sẽ đóng cửa khoảng 900 tiệm trong 3 năm tới, theo công ty này cho biết hôm Thứ Năm, 18 tháng 11 năm 2021, khi công ty cố gắng thích ứng với sự thay đổi các ưa chuộng của khách tiêu thụ bằng việc thử nghiệm các kiểu tiệm mới cung cấp nhiều dịch vụ sức khỏe hơn, theo Hãng Thông Tấn Anh Reuters tường thuật hôm Thứ Năm. Nổi tiếng với hệ thống tiệm thuốc tại hơn 9,900 địa điểm, công ty đã và đang mở rộng các dịch vụ của họ kể từ khi mua lại hãng bảo hiểm sức khỏe Aetna vào năm 2018.
“Dường như trách nhiệm của chúng ta là những lãnh đạo của TQ và Hoa Kỳ là bảo đảm rằng sự cạnh tranh giữa các quốc gia của chúng ta không trở chiều thành xung đột, cho dù là cố tình hay vô ý, đúng hơn chỉ đơn giản là sự cạnh tranh thẳng thắn,” theo Biden phát biểu lúc bắt đầu cuộc họp. Tập nói với Biden rằng hai bên cần cải thiện sự thông truyền. Hai nhà lãnh đạo đã đi chung với nhau khi cả hai còn là phó tổng thống, phó chủ tịch và quen biết nhau rất rõ. “Tôi đã sẵn sàng để làm việc với bạn, thưa Ông Tổng Thống, để xây dựng sự đồng thuận, thực hiện các bước và chuyển vận các mối quan hệ Trung-Mỹ hướng tới chiều hướng tích cực,” theo Tập, người gọi Biden là “bạn cũ” của ông ấy.
Không chỉ có các lãnh vực nghiên cứu mới, mà còn là quốc gia xa xôi và nền văn hóa của họ khiến cho một học kỳ ở nước ngoài hoặc thậm chí là toàn bộ khóa học trở nên thú vị đối với những người trẻ tuổi. Theo đánh giá về các tìm kiếm của Google trên toàn thế giới, một quốc gia đặc biệt được nhiều người quan tâm: Canada.
Trận đánh nhau kéo dài giữa các băng đảng thù địch nhau bên trong nhà tù lớn nhất của Ecuador đã giết chết ít nhất 68 tù nhân và làm bị thương 25 người khác hôm Thứ Bảy, 13 tháng 11 năm 2021, trong khi các giới chức chính quyền nói rằng những cuộc đụng độ vẫn chưa được kiểm soát nhiều giờ sau đó tại Nhà Tù Litoral, mà gần đây đã chứng kiến một cuộc tắm máu trong nhà tù tồi tệ nhất của đất nước này, theo Hãng Tin Mỹ AP tường thuật hôm Thứ Bảy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.