Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (64)

7/25/200600:00:00(View: 2801)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

64. Thằng Bò bò theo…

Gần sáng con Quê tỉnh dậy. Nó thấy thằng Bò nằm mọp trên cỏ. Sương thấm ướt cả đầu, cả áo quần nó. Còn nó thì được đắp từ đầu tới chân bằng tấm chăn nó vẫn dấu dưới hốc ghế đá. Chỉ có thằng Bò đã lo cho nó thôi.Lúc nó lay thằng Bò, nó biết thằng Bò không ngủ.

“Mày nằm đây lâu chưa"”

“Từ tối hôm qua, lúc mày về...”

“Vậy sao. Tao không thấy...Sao mày không kiếm cái gì đắp, sương ướt hết nè. Bệnh cho coi.”

“Tao không sợ bệnh.”

“Bệnh chết chớ ở đó mà không sợ.”

“Tao không sợ chết. Tao còn muốn chết phứt đi cho xong.”

“Gan cóc tía hả mày. Còn tao, tao sợ chết lắm. Không ai chôn đâu nghen mầy. Bỏ vô cái hồ ướp cho người ta mổ tanh banh, người ta học làm bác sĩ đó mày...”

“Sao chuyện gì mày cũng biết vậy"”

“Thì tao cũng chỉ nghe người ta nói chớ tao cũng như mày, cắn không ra được một chữ...ui chao. Kỳ vậy nè...”

Tự nhiên con Quê ôm bụng. Mặt nó tái nhách...

“Mày sao rồi...”

Con Quê ựa một cái, cái cổ nó như bị hóc cục xương, muốn khạc ra.

“Tao thấy...ui da, kỳ à nghe.Như có bàn tay ai xóc xóc mớ ruột trong bụng tao, muốn ói quá trời...”

“Mày đói bụng phải không" Bữa nay tao đãi mày ăn cơm tấm. Mình huy hoàng một bữa...đâu chết ai...”

Nó nhớ tới tờ giấy trăm đô còn dính trong người.

“Tao biết mày ngon. Ông nội mày, ngu quá.” Con Quê xuống giọng. “Mày đưa tờ giấy bạc đó ra đổi là từ chết tới bị thương nghen mầy.”

“Ờ há.”

“Tao đãi mày.”

Con Quê lôi trong áo ra một nắm giấy bạc vò nhàu. Thôi thì cái thân nó nhừ, tiền công của nó làm, trả cho cái thân là sạch sẽ. Nó xếp chăn lại.

“Mày chờ đây nghe. Tao ra máy nước rửa ráy một cái. Muốn thay cái quần cũng không được, mụ Bảy cà tong giờ này ngủ như chết. Thây kệ cha nó. Mày chờ tao.”

Vậy mà tên “cai” máy nước đang nằm ngủ chèo queo, tỉnh cái rột.

“Mười đồng mày. Tao mở máy.”

Thằng cha “cai” cầm cái kềm bự, xoắn một vòng là nước phụt ra. Con Quê chung tiền.

“Rồi cha. Cha quay đi cho người ta rửa...”

Con Quê ngồi xuống. Không có gáo, nó bụm nước trong tay nên rửa ráy lâu lắc lắm. Xong việc là trời cũng sáng banh rồi. Thằng cha “cai” nhăn mặt:

“Thúi hoắc. Mày bệnh tim la tới hồi phải không"”

“Kệ cha người ta, động mồ tổ gì ông không"”

Con Quê quai cái mồm chửi. Thằng Bò hứng chí chửi theo. Chửi riết, tụi nó có bài có bản.

“Đủ rồi. Lần sau nhớ ngậm cái miệng lại nghe cha. Đi.”

Con Quê đi, thằng Bò bò theo. Vậy mà chúng nó vẫn nói chuyện được với nhau. Cái mặt thằng Bò lâu lâu ngước lên. Nó đã quên hết chuyện giận hờn đêm trước và mặt tươi tỉnh. Quẹo đường Mạc thị Bưởi, chúng đàng hoàng vô quán cơm tấm bì. Tên thanh niên chạy bàn đưa chân đẩy thằng Bò ra.

“Cút đi. Mới sáng mày vô ám hả"”

Con Quê vất nắm tiền lên bàn:

“Ê, tụi tao ăn trả tiền đàng hoàng nghe mầy. Tao có tiền là tao cũng ngồi như người ta. Khi dễ há"”

“Mày trả cho nó"”

“Tao trả. Được chưa"”

“Đụ má. Quê, mày coi cái mặt nó xấu hơn con bướm của mày, mày đọ coi...”

Chọc được thiên hạ, hai đứa cười khoái.

“Mày ngồi lên ghế đi. Mày ráng coi...”

Thằng Bò nhìn cái ghế, lắc đầu:

“Tao đây được rồi. Mày biết, tao mà té một cái là gãy xương...”

Con Quê lên giọng:

“Hai dĩa cơm tấm bì sườn, có miếng chả lụa chiên vàng. Làm lẹ cho. Còn gì nữa. À, hai ly cà phê sữa đá. Nhiều nhiều sữa...”

“Không có dư mà nhiều. Làm đều tay như nhau...”

“Đụ má, người ta kêu nhiều sữa thì tính thêm tiền...Mày tưởng tao...”

Suýt chút thì thằng Bò đã khai ra tờ giấy trăm đô. Con Quê đưa chân đạp nhẹ nó một cái và nó ngưng kịp. Tên chạy bàn khinh khỉnh bỏ đi.

Cơm tấm bì, cà phê sữa đá cũng được mang tới đặt hẳn hoi trên bàn. Lần đầu tiên trong đời thằng Bò vô quán, ăn mà có trả tiền. Tuy ngồi xổm dưới đất, nó ăn một cách ngon lành và hứng chí. Con Quê cũng vậy, nó nhìn thằng Bò ăn mà thấy mình cũng ngon miệng.

Thình lình trong bụng nó quặn lại, rồi một luồng hơi đẩy hết thức ăn lên cổ. Nó cố gắng nuốt xuống nhưng oẹ một cái, thức ăn vọt ra một ít, rơi xuống đĩa cơm...Vậy là nó không ăn được nữa.

“Mày đừng bỏ uổng.”

“Tao hết ăn nổi rồi,bữa nay cái bụng của tao nó làm sao không biết nữa.”

“Mày giống mấy bà chữa quá, Quê.”

“Mày biết"”

“Sao không! Tao thấy mấy bà chữa đi chợ ăn hàng cũng ói ra hết trơn, gớm ghiếc.”  Con Quê cười. Nó mà chữa chiếc gì. Chả qua là hồi hôm suýt chết với mấy tên quỷ sứ trong kho tên Hóa bảo vệ. Nó tự nhủ không bao giờ dại dột bước chân vô đó nữa. Mớ quần áo cũng bỏ luôn.

“Mày bỏ thì tao ăn.”

Hết đĩa của nó, nó làm luôn một hơi đĩa cơm tấm bì của con Quê, kể cả một ít thức ăn từ trong bụng con bé đùn ra, chua loét.

“Này, biết gì không" Cái con nữ hoàng xì ke Nhung Nhung gì đó...”

“Sao"”

“Nó chết queo nơi đống rác ở đường Lê Lai...Người ta bu coi đông lắm,”

“Thì mắc vô vòng đó một thời gian là mục xương, thiếu thuốc là chết.”

“Ôi dào. Có chi là lạ. Ở mấy đống rác khu Lê Lai, vài hôm là có một tên xì ke lăn ra chết...”

Mấy người mới vô ngồi một bàn đang kể chuyện xẩy ra sáng nay. Thằng Bò thấy đắng trong cổ. Thì ra chuyện nó chứng kiến đêm qua là có thực. Nhưng nó biết lúc đưa Nhung Xì Ke từ trong bụi cây ra thì còn sống...

“Nó chết queo đâu từ đầu hôm. Xác cứng đơ, mắt lồi ra, miệng há, chắc nó muốn kêu cứu mà lúc đó không có ai...”

Giọng người kể chuyện tiếp. Thằng Bò lắc tay con Quê.

“Thằng Long Tân Định.”

Con Quê hiểu ra rất nhanh. Nó đưa tay đập nhẹ vào miệng thằng Bò.

“Đi về đi. Tao không ăn uống được nữa.”

Nó quày quả bỏ đi ra trước. Thằng Bò lệt bệt bò theo, tai nó còn vểnh lên, cố nghe thêm tiếng được tiếng mất.

“Chia tay nghe.”

Con Quê nói. Thằng Bò gật đầu:

“Tối nay mày đừng đi đâu nữa nghe. tao mua bánh mì về cho.”

“Ừa. Người tao bãi hoãi chẳng muốn làm dách gì nữa...”

Chúng nó đi mỗi đứa một phía. Chuyện ban đêm đã hết. Giờ của ngày, chúng nó đi ăn xin. Nhưng con Quê đuối quá, ngang nhà hàng continental đang sửa chửa nửa chừng thì bỏ dỡ, nó leo lên một bậc thành cao, nằm mẹp một đống. Đầu nó đau như búa bổ và bao tử nó nhồi nắn như muốn phun hết cả chất nhờn ra. Nhắm mắt lại, nó thấy cả ngàn ông sao xẹt tứ phía...Vậy mà như con chó bị một trận đòn nhừ tử, máu thịt dầm dề, rồi cũng phải tự dậy mà đi, một lát con Quê cũng qua cơn.

Bước xuống đất, việc đầu tiên của nó là tới quán của Bảnh, tắm táp và mặc bộ quần áo sạch. Chung tới khoảng tiền này thì nó rỗng túi.. . .

Kỳ tới, 65:  Chương 12

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Tại văn phòng Dân Biểu Trí Tạ Địa Hạt 70 số 14361 Beach Blvd, Westminster CA 92683 vào lúc 5 giờ chiều Thứ Năm ngày 11 tháng 12 năm 2025, Dân Biểu Trí Tạ đã tổ chức buổi tiệc Mừng Giáng Sinh 2025. Tham dự buổi tiệc ngoài một số quý vị dân cử, đại diện dân cử trong các Thành Phố thuộc địa hạt 70 và vùng Orange County, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông và rất đông cư dân và đồng hương cự ngụ trong Địa Hạt 70.
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 3 vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật 14 tháng 12 năm 2025, Liên Nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian do nhà văn Việt Hải đồng sáng lập và điều hành đã tổ chức tiệc mừng Giáng Sinh, đây là một sinh hoạt truyền thống của nhóm liên tục trong 10 năm qua cứ mỗi mùa Giáng Sinh về Liên nhóm đều tổ chức họp mặt để cùng nhau mừng Lễ Giáng Sinh đồng thời cũng là dịp để cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui, buồn trong một năm qua.
Tại Chánh Điện Tu Viện Đại Bi, Thành Phố Westminster, Hội Đuốc Tuệ đã tổ chức buổi hướng dẫn về đề tài: "Giáo Dục Trong Gia Đình và Giao Tiếp - Ứng Xử Chánh Niệm” do Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ hướng dẫn. Một buổi chiều Chủ Nhật an lành, Tu Viện Đại Bi đón chào rất đông hành giả, phụ huynh, anh chị em Gia Đình Phật Tử, và những người quan tâm đến nghệ thuật giáo dục chánh niệm trong gia đình. Bầu không khí trang nghiêm nhưng gần gũi mở ra ngay từ khoảnh khắc bước vào chánh điện: ba pho tượng Phật vàng tỏa sáng, hoa sen hồng tươi thắm, và nụ cười hiền hòa của đại chúng khiến tâm người dự tự nhiên được lắng dịu. Tất cả tạo nên một nhân duyên tuyệt đẹp cho buổi pháp thoại “Giáo dục trong gia đình & Giao tiếp – Ứng xử Chánh niệm” do Tiến sĩ Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) hướng dẫn.
Cựu Đại tá Vũ Văn Lộc vừa qua đời hôm 29/11/2025 tại San Jose ở tuổi 92. Ông là một cựu sĩ quan của Quân lực Việt Nam Cộng hòa với gần nửa thế kỷ hoạt động cộng đồng ở California, lâu hơn bất cứ ai mà tôi được biết. Ông Vũ Văn Lộc, cùng với các ông Hồ Quang Nhật, Lại Đức Hùng, Nguyễn Đức Lâm là thành phần nòng cốt của Liên hội Người Việt Quốc gia miền Bắc California từ cuối thập niên 1980, phối hợp tổ chức Hội Tết Fairgrounds, là sinh hoạt văn hóa truyền thống lớn nhất của miền Bắc California, mỗi năm thu hút vài vạn lượt người tham dự.
Một buổi Lễ Vinh Danh và Tri Ân các Hội Đoàn, các Tổ Chức, các Tập Thể đã góp phần xây dựng cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn trong 50 năm qua vừa được tổ chức bởi Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington D.C, Maryland, Virginia (CĐVN DMV) vào ngày Chủ Nhật 7/12/2025, tại hội trường của Hội Thánh Tin Lành Giám Lý Việt Mỹ, Arlington, VA.
Hội viên đủ điều kiện có thể lấy hẹn để được chụp nhũ ảnh miễn phí tại Trung Tâm Cộng Đồng Monterey Park vào ngày 16 tháng 12, hoặc Trung Tâm Cộng Đồng Westminster vào ngày 17 tháng 12, bằng cách liên lạc với phòng Dịch Vụ Hội Viên của chúng tôi. Ngoài ra, tầm soát ung thư vú cũng là một trong những dịch vụ đủ điều kiện nhận thưởng trong chương trình Phần Thưởng Khuyến Khích Chăm Sóc Phòng Ngừa của Clever Care. Do đó, hội viên tham gia các sự kiện chụp nhũ ảnh kể trên cũng sẽ được thưởng $25 vào thẻ quyền lợi linh hoạt của họ để sử dụng cho các sản phẩm và dịch vụ sức khỏe. Đến tham gia chụp nhũ ảnh tại các trung tâm cộng đồng này, hội viên cũng có thể hòa mình vào không khí ấm cúng mùa lễ với các hoạt động vui nhộn như làm thủ công, đàn hát, chụp ảnh, và thưởng thức đồ ăn uống nhẹ tại đây.
Mấy ai đã quen biết nhà văn/nhà thơ Trịnh Y Thư mà không đồng ý một điều: anh luôn hết lòng với chữ nghĩa, với văn hữu và với nghệ thuật. Vì vậy chẳng ai ngạc nhiên khi đến với chương trình ra mắt sách “Theo Dấu Thư Hương-II” chiều thứ Bảy vừa qua đúng giờ, mà Coffee Factory đã chật không còn ghế ngồi. Và buổi chiều thứ Bảy bận rộn ngoài kia như không ảnh hưởng gì đến không khí sinh hoạt bên trong, khi trên tay mỗi người đến tham dự đều thấy cầm cuốn sách mới được tác giả ký, cùng những cuộc trò chuyện rôm rả thân tình.
Tu Viện Huyền Không (Chùa A Di Đà cũ), hiện do Thầy Thích Tánh Tuệ làm Viện Chủ và Thầy Thích Tuệ Giác trụ trì, cùng Hội Từ Thiện Trái Tim Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya Heart Foundation), đã liên tục tổ chức nhiều đợt cứu trợ đồng bào miền Trung chịu nạn bão lụt. Để tiếp tục công cuộc từ thiện, một tâm thư kêu gọi được gửi đến quý đồng hương và Phật tử như sau: Như quý vị đã biết, trong những ngày qua, các cơn bão và mưa lũ nối tiếp nhau, gây thiệt hại nặng nề: nhiều người chết, mất tích, bị thương; nhà cửa, cơ sở sinh sống bị tàn phá; đời sống đồng bào miền núi phía Bắc và miền Trung bị đảo lộn, khốn đốn vì nước lũ và giông lốc.
Westminster chủ yếu là một thành phố của người di dân. Người dân tin rằng việc vinh danh một nhân vật chính trị tầm quốc gia vốn tai tiếng với những phát biểu mạnh mẽ chống lại các chính sách nhập cư sẽ gửi đi một thông điệp sai lệch về việc ai mới thực sự thuộc về nơi này. Khó hiểu hơn nữa là bốn nghị viên bỏ phiếu cho quyết định này đều là những người sanh ra ở nước ngoài, di cư từ Việt Nam tới Mỹ sau khi Sài Gòn thất thủ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.