Hôm nay,  

Úc Châu: Marathon “Thank You Australia” Lần 2

5/28/201300:00:00(View: 6535)
So với Traralgon marathon, thì Great Ocean Road international marathon ( G.O.R ) tough hơn, vì phải chạy tới 45km, bắt đầu từ Lorne đến Apollo Bay, Victoira, Australia. Không những dài mà nó còn cao, con đường được mở dọc theo sườn núi sát bên bờ biển, giống như hình con rắn khổng lồ bò lên bò xuống. Nó có 8 dốc cao khác thường nối tiếp nhau, toàn bộ khoảng đường là núi đồi và biển, tạo thành bức tranh tuyệt đep. Nhưng tại nơi có dốc cao nhất khoảng 80m, là nơi có LOOK OUT đẹp nhất nhìn ra biển xanh và những bức tranh trên bầu trời, càng đẹp hơn trong những ngày trời đẹp, như lần chạy vừa qua (ngày 19 tháng 05 năm 2013).

Chính vì đoạn đường G.O.R marathon dài hơn marathon thường gần 3km và có 8 dốc cao, cho nên người ta nói tough hơn là phải. Nếu một giọt nước có thể làm tràn ly nước đầy, thì chạy thêm gần 3km, tuy là đoạn đường ngắn, nhưng cũng đủ làm tràn “ly nước“ chịu đựng, và nếu ai từng chạy qua một vài dốc cao, thì cũng đủ thấm thía rồi. Huống chi phải chạy qua 8 dốc, đó là thử thách lớn hơn đối với người chạy không chuyên và nhất là ở tuổi hết xí quách.

Nhưng marathon rất là thú vị, nó có “hương vị lạ và quý báu“ đối với người chạy. Nếu ai muốn thưởng thức, thì phải trả giá bằng đau nhức và mệt lả. Nhưng khi được mang chiếc medal khuyến khích, dù là hạng chót, người chạy cảm thấy mình lột xác vì đã nếm mùi marathon.

Đối với tôi nó còn có thêm cảm giác vui và tự hào. Giống như chiến sĩ thắng trận vừa được thưởng huy chương, sau một trận chiến ác liệt. Thực tế đây không phải là trận chiến, nhưng tôi cảm thấy như trận chiến trong tôi, và tôi đã chiến thắng chính tôi.

….Marathon không còn đơn thuần, của cuộc thi đua tài sức đường dài, mà đối với người chạy không chuyên, nó còn là thách thức và chịu dựng. Tài giỏi không có nghĩa là chịu đựng giỏi. Muốn chịu đựng giỏi, phải enjoy thử thách rồi sẽ vượt qua thử thách. Tôi enjoy trong quãng đường marathon, để về đến mức; bằng cách thưởng thức ngoại cảnh để quên đi mệt mỏi đau nhức từng bắp thịt, bằng suy nghĩ khôi hài, ý nghĩ lành mạnh, để gội rửa ung đúc tinh thần.

Trong suy nghĩ đó,tôi cũng có những so sánh lạ lùng, vì tôi so sánh cái không thể so sánh, để tạo thêm sức cho tôi: cuộc chạy marathon giống như cuộc đấu tranh tự do dân chủ.

Chiếc áo Thank You Australia với cờ Úc Việt (VNCH ) mà tôi mặc , là lý tưởng và đạo đức, cần phải có để trang bị cho cuộc đấu tranh. Đoạn đường marathon là đoạn đường đấu tranh cho tự do dân chủ, có nhiều gian khổ thăng trầm không dễ. Những người đứng dọc bên đường vổ tay là những người ủng hộ, những trạm tiếp nước là những hậu phương cần phải có, tôi phải biết ơn và trân quí hơn.
marathon_19_5_13_g_o_rd__marathon_resized
Chạy Marathon với cờ Úc và VNCH.

Nếu marathon lần này tôi bỏ cuộc vì lý do nào đó, là tôi từ bỏ ý tưởng Thank You Australia ở dọc đường, phụ lòng những người ủng hộ và hậu phương là có hơn 2400 người mặc áo T.Y.A, tôi cũng phụ lòng của những người thân là con cháu bạn bè muốn biết tin tôi và nhất là Vợ tôi đang mong chờ tôi hằng giờ tại mức đến.

Tôi cũng so sánh với các Chiến Sĩ tự do dân chủ; là những nhà đấu tranh đang bị sách nhiễu, những người tù lương tâm đang bị hành hạ. Sự khó khăn đau đớn hằng vạn lần khủng bố họ ngày đêm, nhưng họ vẫn can đảm chịu đựng và chưa hề bỏ cuộc. Thì đối với tôi đoạn đường thử thách ngắn, không lẽ tôi chịu thua. Nếu mỗi người trong vị trí của mình khi gặp khó khăn thì bỏ cuộc; thì chính bản thân gia đình sẽ ra sao? Cao xa hơn thì Dân Tộc này Đất Nước này sẽ ra sao ? mỗi người cần cố gắng hết sức mình để hoàn thành nhiệm vụ riêng. Suy nghỉ đến đây, đôi chân tôi không còn đau nữa.

Tiếng vỗ tay càng nhiều, tiếng phóng thanh từ xa càng lớn, báo hiệu gần đến mức. Tiếng vỗ tay cùng với tiếng la nhiều hơn lớn hơn: “Welldone!!! Thank You Australia!!! Welldone!!!”. Tôi như người được thêm thuốc bồi kích thích, hai tay tôi tự động như cái máy, vừa chạy vừa vẫy tay chào liên tục, tôi muốn đáp lại cử chỉ khích lệ của khán giả dành cho Thank You Australia. Cái cử chỉ lạ của “ông già tiếu”, cũng làm khán giả thêm hứng thú, những bàn tay tiếp tục vỗ thật nhiều và thật to và cũng có nhiều bàn tay đưa ra đang chờ Hi –five (đánh tay), tôi phải chậm lại để Hi Five hằng loạt, tôi muốn đáp lại mỗi tấm lòng, của từng khán giả hai bên đường, tôi muốn bày tỏ THANK YOU AUSTRALIA.

Bỗng từ trong đám đông, một thiếu nữ tóc nâu, mặc áo của Ban Tổ chức, đó là người hổ trợ tinh thần, chạy song hành với tôi, khích lệ: “I want to run with you!!!”. Như bị lực hút, tôi bỏ Hi Five, và bắt đầu cuộc đua mới.... Khoảng cách già trẻ càng xa. Khi về đến mức, bóng nâu đâu mất... Tôi không còn sức để ý đến ai, bên tai tôi tiếng vang inh ỏi của máy phóng thanh: ”Welldone Minh Le!!! Welldone!!!”, tiếp theo là chiếc medal lớn, do một young man choàng vào cổ tôi. Tuy young man này không “gợi cảm” bằng bóng nâu, nhưng anh ta là người đầu tiên chia xẻ niềm vui với tôi, cho nên tôi cảm mến và giúp tôi bớt mệt.

Anh Minh!!! Anh Minh!!!...tiếng gọi từ trong đám đông, tôi nhìn lại đó là tiếng Vợ tôi, Em đang đứng sát bên rào ngăn gần mức đến, Em chờ tôi từ lâu, gương măt Em rạng rở vui mừng khác hẳn mọi người và đưa đôi tay nồng nhiệt chờ ôm lấy tôi. Tôi không còn mệt mỏi đau nhức nữa, tôi quên ngay Young Man và Tóc Nâu, tôi bước nhanh đến ôm chặt lấy Vợ tôi và hôn thật mạnh, cảm giác hạnh phúc tràn đầy như chưa bao giờ có... và mãi đến vài phút sau tôi mới nói đươc câu: “Cám ơn Em. Nếu không có Em thì chắc chắn Anh không chạy được marathon này. Anh yêu em.” Vợ tôi cười hả hê làm nũng...“Nịnh nữa!!!”...Nhưng chắc chắn còn... nữa.

Minh Le. HQK 21 Melbourne 22.05.13

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ngay tuần lễ trước Lễ Tạ Ơn, tại trung tâm thành phố Los Angeles diễn ra một sự kiện làm xúc động những người tham dự. Vào trưa ngày Chủ Nhật 16 tháng 11 năm 2025, 711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.
Hằng năm, Ngày Tái Chế Toàn Nước Mỹ nhắc nhở mọi người rằng những hành động nhỏ như tái chế một lon nước ngọt, hay ủ phân từ vỏ táo có thể tạo nên tác động lớn cho hành tinh và cho các thế hệ tương lai.
Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (VHM) trân trọng thông báo cuộc Triển lãm & Hội thảo “Từ Cuộc Di Tản Đến Di Sản: 50 Năm Hành Trình Người Mỹ Gốc Việt,” sẽ diễn ra tại Bowers Museum (2002 N. Main St, Santa Ana, CA 92706) vào cuối tuần này, từ Thứ Sáu đến Chủ Nhật, ngày 21–23 tháng 11, 2025, mở cửa từ 10:00 sáng đến 6:00 chiều mỗi ngày.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ — húy thượng Nguyên hạ Chứng, đời thứ 44 dòng Lâm Tế — đã thuận thế vô thường, viên tịch vào ngày 24 tháng 11 năm 2023 tại Chùa Phật Ân, Việt Nam. Ngài là bậc Cao Tăng Thạc Đức, người đã cống hiến trọn đời cho Phật Giáo Việt Nam, Dân Tộc, và Giáo Dục. Từ Viện Đại Học Vạn Hạnh đến các Viện Cao Đẳng Phật Học như Hải Đức – Nha Trang và Quảng Hương Già Lam – Sài Gòn, Ngài đã dìu dắt và đào tạo bao thế hệ Tăng, Ni, Phật tử. Để tưởng niệm bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã cống hiến cả đời mình cho Đạo Pháp và Dân Tộc, Hội Đồng Hoằng Pháp – Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sẽ long trọng tổ chức: LỄ ĐẠI TƯỜNG TRƯỞNG LÃO HÒA THƯỢNG THÍCH TUỆ SỸ
Paris by Night hân hạnh giới thiệu cùng quý khán thính giả hai buổi văn nghệ vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 7 tháng 12 năm 2025 với chủ đề “Đêm Của Những Giọng Ca Huyền Thoại” trên sân khấu tráng lệ của rạp Pechanga Theater. Giới mộ điệu của nền âm nhạc ViệtNam hẳn đồng ý rằng có những tiếng hát, những giọng ca mà một khi ta đã nghe, đã thưởng thức, sẽ khiến ta không bao giờ quên hoặc khiến ta nhận ra rằng những giọng ca đó sẽ khó mà thay thế được. Ta cảm nhận được các ca sĩ đó sẽ có chỗ đứng mãi mãi trong lòng khán giả có dịp nghe và thấy họ trình bày các nhạc phẩm đã đưa họ lên đài danh vọng
Mấy tuần trước, báo chí, và nhiều trang báo, trang mạng xã hội tiếng Anh, khắp nơi ở California như Laweekly, Beverlyhills Courier, Eventbrite, và nhiều trang web khác, Instagram, FaceBook toàn cầu… rầm rộ đăng tin về hội chợ “Gà Rán Ăn Thả Ga” tại Los Angeles - “Tenderfest 4 EVER: LA's All-You-Can-Eat Chicken Tender Festival” – sẽ mở vào ngày Chúa Nhật, 12 tháng 10, 2025. Chẳng những người Cali mà người dân khắp trong ngoài nước Mỹ cũng xôn xao, bàn tán, và tính toán xin nghỉ phép để du lịch đến Cali tham dự sự kiện đặc sắc này.
Tại Vietlife Studio số 15609 Beach Blvd, Thành Phố Westminster, California vào lúc 1 giờ chiều chủ Nhật ngày 9 tháng 11 năm 2025, Đảng Tân Đại Việt do Ông Hoàng Đình Khuê làm Chủ Tịch đã long trọng tổ chức lễ Đảng Khánh Tân Đại Việt Lần Thứ 61, ra mắt phim “Theo Giòng Sử Việt”. Buổi lễ diễn ra với sự tham dự ngoài một số Đảng Viên Tân Đại Việt còn có rất đông quý vị nhân sĩ, trí thức, một số quý vị đại diện các hội đoàn, đoàn thể trong số có: Giáo Sư Nguyễn Thanh Giàu, Hội Trưởng Trung Ương Phật Giáo Hòa Hảo Hải Ngoại, GS. Dương Ngọc Sum, Nhà văn Nguyễn Quang Huy, Bà Nguyễn Thanh Thủy, Hội trưởng Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh VNCH và Quả Phụ cùng Phu Quân, Nhà văn Việt Hải và nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật, Nhà báo Phạm Gia Đại, Nhà báo Vương Trùng Dương, Bà Kim Ngân, Viện Việt Học, Tiến Sĩ Nguyễn Bá Tùng, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Ông Nguyễn Kim Bình, Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Việt nam Nam California, Ông Tom Võ, Hội Trưởng Hội Võ Bị vá phái đoàn… Một số các cơ quan truyền thông.
Tại phiên họp thường niên mùa thu, hàng giáo phẩm Công Giáo Hoa Kỳ đã thông qua một tuyên bố đặc biệt về di dân, với số phiếu gần như tuyệt đối. Đây là hành động mục vụ mạnh mẽ nhất của các giám mục trong nhiều năm qua, nhắm đến chiến dịch trục xuất quy mô lớn của chính quyền Trump. Tuyên bố không nêu đích danh Tổng thống Trump. Nhưng nội dung phê phán rõ rệt các biện pháp cưỡng chế hiện hành và đưa ra lập luận luân lý: Giáo Hội Công Giáo tại Hoa Kỳ phản đối mạnh mẽ đường lối cưỡng chế di dân đang được áp dụng.
Các cựu nữ sinh từ khắp nơi trên thế giới về Houston, Texas họp mặt đều là nữ sinh của ngôi trường nữ rất nổi tiếng ở Sài Gòn- trường nữ sinh Trưng Vương. Trường được xây dựng năm 1917 dưới thời Pháp thuộc tại Hà Nội, trường có tên là Nữ Trung Học (thường được gọi là trường Đồng Khánh, vì địa điểm trường nằm trên phố Đồng Khánh).
Tôi xin được nói ít lời thay mặt các bạn của tôi, những học sinh của trường Trung học công lập Nguyễn Khuyến, thành phố Nam Định, niên khóa 1952-53, đúng 73 năm trước đây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.