Hôm nay,  

Thằng Tom

07/09/201900:00:00(Xem: 7449)

Gần đến giờ vô ca, Tom lái xe thật nhanh vừa dừng ở biển baó ngừng là phóng qua luôn. Lập tức một chiếc xe cảnh sát xuất hiện ở phía sau, đèn quay chớp chớp xanh lè. Tim nó loạn nhịp như quay lô tô và buộc miệng chửi thề:

 - Con bà nó, xui thế! đồ cảnh sát mắc dịch!

 Một nữ cảnh sát da màu tiến laị và ra dấu cho Tom hạ kiếng xuống:

 - Chào ông, ông đã không dừng ở biển báo dừng.

 Tom lí nhí cãi:

 - Tôi có dừng nhưng vì sợ trễ giờ làm nên chạy ngay lập tức.

 Viên cảnh sát nữ hỏi:

 - Tôi có thể xem bằng lái của ông?

 - Tất nhiên rồi, thưa bà! Tom trả lời đồng thời năn nỉ:

 - Bà có thể cảnh cáo chứ đừng cho giấp phạt?

 Bà ấy nói:

 - Tôi chỉ làm công việc của tôi, nhưng để tôi xem lý lịch lái xe của ông trước rồi mới quyết định!

 Nói xong bà ta về xe của mình hí hoáy trên máy điện toán. Tom ngồi đợi mà lòng bực bội, bất an: “Kiểu này thì mất toi hai ngày công chứ chẳng phải chơi, đã thế còn bị điểm xấu trên bằng lái, rồi bảo hiểm lên giá… nhưng trước nhất là tối nay về thế nào vợ cũng cằn nhằn cả đêm!” trong đầu nó cứ miên man ý nọ xọ ý kia, vừa lo lắng, vừa toan tính đối phó làm sao. Tom laị thầm trách: “Con ăn ở hiền lành, làm việc tốt sao Bồ Tát không phù hộ con? Nhân quả sao chẳng tương ưng?”

 Tom cũng như những đồng hương của mình vốn có tánh “bảo hoàng hơn vua”. Hễ gặp dân da trắng thì xun xoe tìm cách kết thân… Còn gặp dân da màu thì chê bai, gán ép toàn điều xấu làm như người ta là biểu tượng của cái xấu vậy. Tâm tư Tom đang thầm phỉ báng: “Mụ cảnh sát da màu thật đáng ghét!” mặc dù bà ta rất nhã nhặn lịch sự khi làm công việc của mình. Còn đang miên man thì nữ cảnh viên ấy quay trở laị trả bằng lái và nói:

 - Lý lịch laí xe của ông tốt. Tôi chỉ cảnh cáo chứ không viết giấy phạt nhưng ông phải lái xe cẩn thận đấy nhé!”

 Chao ơi, phải nói mừng hết lớn! Tom rối rít cảm ơn bà ta. Trước khi quay đi bà còn căn vặn lần nữa:

 - Ông nhớ lái xe cẩn thận!

 Bấy giờ Tom thấy bà ta sao lịch sự và dễ thương thế! Bà ta cũng như đồng những đồng nghiệp của bà ấy làm việc hết sức trách nhiệm và minh bạch. Họ không có lối vòi vĩnh “bánh mì” hay “tiền cà phê” như những đồng nghiệp ở cố quận mình. Tom thấy xấu hổ vì đã nghĩ xấu về nữ cảnh viên (khi chưa biết có bị phạt hay không) cũng như những người cùng màu da với bà ta. Những người cảnh sát có công giữ gìn trật tự trị an. Không có họ ai trấn áp bọn tội phạm ma tuý, xì ce, trộm cướp, giết người… Lẽ ra phải nhớ ơn họ, đằng này laị hồ đồ trách cứ họ. Tom thấy mình sai vì có tư tưởng “thấy người sang bắt quàng làm họ” khi mà tiếp xúc với dân da trắng. Còn với dân da màu thì… né tránh, chê bai, thậm chí kỳ thị. Tom và những đồng hương của mình quên mất lời Phật: “Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh” hoặc “Tất cả chúng sanh đều có đức tướng của Như Lai”… Những tư tưởng kỳ thị vừa phạm luật, vừa trái đạo lý, vừa mê muội quên những gì Phật dạy mà laị cứ xưng mình con Phật!  Tom thấy lòng hổ thẹn lắm, đã thế còn ngu si vọng tưởng trách cả Bồ Tát. Mình gây ra mà không chịu nhận cái hậu quả mà laị đổ thừa, trách cứ lung tung. Bất chợt Tom nhìn lên hình Bồ Tát treo phía trưóc thầm ăn năn sám hối. Tom laị nhấn nút mở cái dĩa thì nghe gịong sư bà Hải Triều Âm: “Thân bất tịnh, thọ khổ, tâm vô thường… Vô thường nên nó điên đảo, sáng nắng chiều mưa, nay yêu, mai ghét… đẹp cũng nó, xấu cũng nó… Một niệm tâm mà sanh ra…”

 Tom thấy lòng lắng xuống, một cảm gíác an lạc dấy lên; vừa nghe vừa lái xe hoà vào dòng xe đang lao vun vút trên xa lộ. Tom thì thầm:

 - Con biết lỗi, con xin sám hối! Cầu mong bồ Tát gia hộ con!

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo tôi hiểu,tôi lớn lên ở Việt Nam trong một gia đình khác với nhiều người. Tôi nhớ các mùa nghỉ hè bận rộn với các sinh hoạt cộng đồng, nhất là từ năm 1972 cho đến 1974.
thơ thời kỳ này của thi sĩ Lê Giang Trần dễ làm chúng ta mất ngủ, với những thao thức về những đời thơ bay theo gió lộng ra biển. Có phải thơ chàng là để trôi theo biển gió? Hay là thơ cũng lấm bụi theo chân giang hồ
Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tức Trung Cộng trở thành nước cộng sản lớn và mạnh nhứt thế giới sau khi Liên Xô sụp đổ năm 1991.
Đây là cột mốc quan trọng: VN sau 25 năm trở thành thành viên ASEAN đồng thời cũng là cơ hội để VN tiếp tục tự chứng minh là một thành viên chủ động tích cực và có trách nhiệm của Cộng Đồng ASEAN..
Trong thời gian gần đây trên các cơ quan báo chí do ĐCS Trung quốc (TQ) kiểm soát xuất hiện loạt bài „Kể chuyện Tập Cận Bình“. Đặc điểm của loạt bài này là ca tụng và thần thánh hóa cá nhân và cả gia đình họ Tập.
Sau 45 năm độc tài cai trị đất nước, đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang phải đối mặt với giặc ngọai xâm Trung Cộng trên đất liền và ngoài Biển Đông, trong khi nội thù “phai nhạt lý tưởng, lợi ích nhóm, tự diễn biến-tự chuyển hóa và quốc nạn Tham nhũng” đe dọa sự sống còn của chế độ khi Việt Nam bước qua năm 2020.
người ta chỉ đón mừng sự kiện Chúa Giáng sinh dưới lăng kính tín ngưỡng, ít người để ý đến tính nhân bản của Giêsu và xem ngài như một nhà cải cách xã hội
30 năm nay chương trình Hán hóa Việt Nam của Tàu Cộng và Việt Cộng là DIỆT Tổ quốc Việt, DIỆT Văn Hóa Việt, DIỆT Kinh tế Việt và phải TÀN PHÁ Môi Sanh môi trường sống của người Việt… Để người Việt không thể sống được! Để người Việt PHẢI bỏ nước ra đi …
Hà Nội đã có những đường phố mang tên Nguyễn Tuân, Nguyên Hồng, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Xuân Diệu, Nguyễn Công Hoan, Nguyễn Huy Tưởng …, những điểm son của văn học Việt Nam.
Sau 75 năm có mặt trên đất nước, có bao giờ Quân đội Cộng sản Việt Nam tự hỏi mình: Chúng ta là của dân hay của đảng cầm quyền độc tài?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.