Hôm nay,  

Vườn cò Cà Mau

11/07/201912:13:00(Xem: 13394)

Ở lại Cổ Cò 


Con chim sâu nho nhỏ

Làm tổ cành hoa lau

Tháng Giêng bông hồng đỏ

Nở rộ vườn hoa sau


Bây giờ em ở đâu ? 

Nắng trưa dòn mái lá

Xứ nghèo trơ gốc rạ

Tháng Hai mình mất nhau


Chàng trai cày quê mùa

Ở lại vùng nước lợ

Cô dâu ngày tháng đó

Chắc chỉ về trong mơ


Em từ xa Cổ Cò

Chuyến bay về Trùng Khánh

Núi tiếp rừng thăm thẳm

Có khác gì quê xưa ?


Lấy chồng sang đất Tàu

Sóng bạc giòng Hán Thủy

Đường xuyên sơn vạn lý

Bao giờ mình gặp nhau ?


Tháng Ba bông sứ rụng

Đường vắng gà gáy trưa

Nắng trên hồ bông súng

Có phải màu nắng xưa ?


Em còn nhớ hay quên ? 

Mùa nào ba khía hội

Ánh đèn soi le lói

Sáng nổi mừng nửa đêm


Thương bát canh rau đắng

Ngọt chút tình tép rong

Một lần xa cách bạn

Mới thấy lòng trống không


Thiên đường trên mây xanh

Quá tầm tay em với

Hạnh phúc nào em đợi

Từ khoảng trống mong manh ?


Bài thơ viết đêm qua

Tiễn người đi đất khách

Ngọn nến hồng soi mặt

Vắng cái nhìn thiết tha


Hồ Thanh Nhã  


***

Vườn cò Cà Mau 


Nằm trên địa bàn  phường 1, cách trung tâm thành phố Cà Mau vế phía Tây là Vườn chim Cà Mau. Nơi đây là nơi vui chơi giải trí dành cho du khách đến tham quan . Khu du lịch  sinh thái nầy còn có nhiều loại sinh vật đặc trưng của rừng ngập mặn như cá sấu , ba ba , khỉ, kỳ đà , trăn , rắn … Khu vườn chim nầy thu hút hàng trăm ngàn lượt du khách ngoại quốc và trong nước đến viếng thăm hàng năm . Vườn chim Cà mau được xây dựng từ năm 1995 . qua các lần mỡ rộng , đến nay diện tích Vườn chim Cà Mau lên đến 18 hecta . Lúc cao điểm ước tính có đến 10 ngàn chim các loại qui tụ về . Trong đó có cò , cồng cộc chiếm đến 80% . Ngoài ra còn có các loài khác như diệc , bồ nông , khoang cổ , sếu nhưng số lượng cũng ít .Hàng năm cũng có vài cặp chim quí khác như điên điển ,và yến cũng có bay về tụ tập .

Thoạt đầu công viên là một khu rừng rộng chừng 2 hecta thôi . Cứ chiều đến là có hàng ngàn chim cò bay về . Dần dà có thêm các loài chim khác  như le le ,vịt nước cũng tìm về trú ngụ và đẻ trứng . Hiện nay công viên đã mỡ rộng thêm diện tích gồm ao nước , rừng cây nhiều tán lá , tạo điều kiện cho đàn chim tụ hội về sinh sống cố định và đẻ trứng phát triễn . Đồng thời cũng biến thành khu du lịch sinh thái biệt lập để bảo vệ đàn chim và cảnh quan thiên nhiên . Một điều thích thú nhất là vườn nầy còn có loại hạc còn gọi là sếu , cũng bắt đầu sinh sống và đẻ trứng tại đây . Hạc là loại chim thiêng liêng của người Việt , luôn luôn có biểu tượng ở các nơi tôn nghiêm , thờ cúng . Tiếp theo xin mời quí vị độc giả xem thêm một bài thơ khác:



Quê ngoại


Em rủ anh …mùa Xuân sau về nước

Mười  chin giờ bay kéo tuổi ấu thơ về

Ngần ấy năm ai đâu mà đếm được

Tóc trên đầu sương điểm trắng hoa lê


Lâu rồi quên mất một mùi hương

Hàng bưởi ra hoa góc cuối vườn

Lá trúc che ngang vầng trán hẹp

Giấu chi khuôn mặt …một người thương


Người về lối cũ thăm quê ngoại

Hiu hắt chiều hôm khói đốt đồng

Chú bé chăn trâu còn thổi sáo

Hàng cau tơ hẳn đã đơm bông ?


Người về tìm lại chân trời cũ

Đã mất lâu rồi buổi biệt ly

Khuôn mặt quen xưa giờ chẳng thấy

Bèo mây tan tác…gió mưa về


Nầy em ! Hoa cúc hoa mai nở

Có nhớ người đi góc cuối trời

Có thấy đèn hoa đom đóm sáng

Cho đêm trừ tịch bớt đơn côi


Anh về mang chút tâm tình mới

Trang điểm cho đời bớt nổi trôi

Bến cũ tình đây cho dẫu muộn

Khéo tay âu cũng đẹp môi cười


Hồ Thanh Nhã 

















 






Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.