Hôm nay,  
Việt Báo Online

Con Lọ Lem

19/02/201900:00:00(Xem: 1261)
Con Lọ Lem
Duy Xuyên/Tacoma

 

Biển là con bé trôi sông lạc chợ, lang thang, quần áo tơi tả, đang đứng khóc mếu máo tại bờ biển Nha trang, được mẹ tôi thương hại đem về nuôi.

Con bé không biết tại sao nó bị lạc cha lạc mẹ, trong một đoàn người tản cư, chạy tán loạn, khi con tàu của Pháp vừa cập bến Cầu Đá, Nha Trang, hồi năm 1941.

Mẹ tôi hỏi nó từ đâu đến, nó cũng không biết. Hỏi tên, nó cũng ngơ ngơ ngác ngác, chẳng rõ tên mình. Do đó mẹ tôi đặt tên cho nó là Biển. Vì Mẹ lượm nó trên bờ biển.

Ngày đầu tiên khi nó rón rén theo mẹ tôi bước vào nhà, nó như con mèo mướp, quần áo ướt mèm, mặt xanh men mét như tàu lá chuối vì phải đứng dưới cơn mưa mùa hạ vừa chợt đổ xuống, khi con tàu vừa há miệng, cập bến vào bờ. Nó sợ sệt không dám bước lên bực thềm ba cấp của nhà tôi. Mẹ phải bước xuống, nắm tay dìu nó lên. Nó bước theo mẹ tôi, chân tay run lập cập.

Mẹ dẫn nó vào bồn tắm, giặt gịua, và lấy quần áo của em gái tôi, bé Thanh Toàn, cho con Biển mặc. Tôi và Toàn hơi ngạc nhiên thì Mẹ âu yếm nhìn chúng tôi và bảo:

- Mẹ nuôi con bé này, để nó làm bạn với Toàn, để con bớt buồn! Nghen con.

Trưa hôm đó, ba tôi đi làm về, Mẹ nói nhỏ với ba điều gì đó, tôi không nghe, nên chẳng biết mẹ đã nói gì với ba. Tôi thấy ba xoa  đầu con Biển.

Ba tôi hỏi:

- Bà cho nó ăn cơm chưa?

Mẹ đáp: - Rồi.

Tối hôm đó, con bé ốm rẹo rọc suốt đêm. Sáng hôm sau, nó cũng còn bệnh rèo rẹo suốt ngày. Con Biển  lạnh run lập cập, nằm kềnh trên giường, nói lăng nhăng mấy câu vô nghĩa rồi ngủ thiếp cả ngày.

Ba tôi cho con Biển uống mấy viên thuốc cảm và nói:

- Nó chỉ bị cảm lạnh. Một vài ngày nữa nó sẽ hết bệnh thôi.

Đúng như lời ba tôi nói, hai hôm sau, tôi thấy con Biển bước xuống giường, nhìn ngơ ngác như người tiền sử, quan sát căn nhà một cách kỹ lưỡng.

Thế rồi sau đó không bao lâu, tôi thấy tên con Biển được ghi vào Sổ Gia Đình:

- Nguyễn Thị Thiên Thanh, sinh ngày 20 tháng 9 năm 1938. tôi đưa ngón tay lên đếm:

- Như vậy, con bé này nhỏ hơn mình ba tuổi.

Tôi tò mò hơn và thấy ở cột liên hệ với gia chủ, ghi: - Cháu họ của vợ. (Ba của tôi là Chủ Gia Đình.)

Từ ngày đó con bé Lọ Lem là thành viên chính thức trong gia đình của tôi. Nó dần dà làm quen với lối sống mới. Lúc đó tôi chín tuổi, đang học lớp Ba, tại Trường Nam Tiểu Học Pháp-Việt Nha Trang. Còn con Biển, chưa biết đánh vần.

Lúc bấy giờ vì chiến tranh, nên có những vùng  Nha Học Chánh Trung Nguyên Trung Phần ấn định 'tám tuổi' mới được thu nhận vào lớp Đồng Ấu. (Lớp 1.)

Ba năm sau, tôi thi đậu vào lớp Đệ Thất, trường Trung Học Nha Trang.

Tôi còn nhớ, hồi đó lũ trẻ học trò trong xóm, chưa nói và viết thông thạo tiếng mẹ đẻ, nhà trường dã dạy cho chúng tôi Pháp Văn và một ít ngữ vựng tiếng Anh rồi.

Chúng tôi học được vài câu tiếng Anh, khi tan trường, đứa nào đứa nấy cũng vênh váo lập cà lập cập như ta đây là người thông thái. Do đó, tôi rất coi thường con Biển. Ba Mẹ tôi đặt tên nó là Thiên Thanh, nhưng tên thường gọi là Biển.

Tôi hay gọi nó là ‘Lọ Lem’. Cũng như những đứa trẻ khác trong xóm, con Biển cũng như Thanh Toàn phải chờ đến tám tuổi mới được đi học.

Những lúc rảnh rỗi, Mẹ thường bảo tôi:

- Con viết cho hai em ... chúng nó mấy chữ cái, để chúng nó học trước. Vài tháng nữa mẹ sẽ gởi chúng nó cho thầy Cường, ở Đinh Xương Huân hay thầy Bồ ở xóm Cồn, dạy khai trí cho hai đứa nó. ...

Tôi không ưa con Biển chút nào. Dưới mắt tôi, nó là con bé lọ lem. Tôi không muốn dạy nó học, nhưng vâng lời Mẹ, nên tôi cũng đành viết cho nó mấy chục chữ cái của vần Quốc Ngữ. Tôi đọc thoáng qua vài lần cho nó nghe và bảo nó học cho thuộc, đến trưa tôi sẽ dò bài.

Trưa đến, chờ mẹ tôi đi chợ về, tôi gọi con Biển lên dò bài. Lẽ dĩ nhiên là nó không thuộc nên đọc không thông. Tôi hét lớn, trợn mắt như một thầy giáo:

- Có ba chữ cái mà mày lặp lại mãi cũng không nhớ! Đồ con lọ lem! Xấu Xí

Tôi cố quát cho thật to, để mẹ tôi biết, nó là đứa ngu đần.

Mẹ tôi lúc nào cũng bình tĩnh, nhỏ nhẹ, nói với tôi:

- Nó còn nhỏ, từ từ nó sẽ học thuộc mà con.

Nghe mẹ nói, tôi càng ghét con Biển hơn:

- "Cái thứ ngu si, dốt nát, u mê hủ lậu, sống ăn hại xã hội, chết không có tên để lại hậu thế, cũng đều do con đường ngu si, dốt nát mà ra cả."

Mẹ tôi ôn tồn:- Đừng mắng nhiếc em thậm tệ như thế con.

Tôi càu nhàu với mẹ: -Con có dạy suốt đời, nó cũng ngu như vậy đó mẹ ơi!

Con Biển nghe tôi nói như vậy song nó vẫn lặng thinh.

Một chặp lâu sau, nó mới lắp bắp nói:

- Anh Bảy, dạy em ba chữ này thôi. Nó vừa nói vừa chỉ vào ba chữ ABC.

Tôi bực mình chỉ tay vào ba chữ ABC và đọc lớn, rồi hất quyển vở, bảo nó học đi.

Con Biển ren rén cầm vở đi học không nói gì.

Mẹ tôi lại hỏi:

-  Còn con Toàn, có thuộc bài không con?

- Toàn cũng  lắp bắp vài chữ, nhưng  không đến nỗi nào tệ như con Biển.

Sau đó, Mẹ có công việc nên vắng nhà.

Một hồi lâu, tôi mở cửa kho mà mẹ hay để đường và đậu xanh hột, định lấy đường, đậu, nấu chè ăn. Tôi thấy con Biển vừa sàng sảy gạo vừa đọc lâm râm ba chữ cái.

Tôi hét lớn:

- Cái con Lọ Lem này, sao mày không ra chỗ sáng sủa ngồi học, mà chun đầu vào chỗ tối mò tối mịt như vầy mà học, hèn gì mày tối dạ là phải!

Nó đáp:

- Anh Bảy, em sãy gạo để chiều mẹ nấu cơm mà!

Tôi nghe con Biển gọi tôi bằng Anh Bảy* (Con thứ 7 trong gia đinh) và mẹ tôi bằng mẹ, nên càng tức thêm.

- Tao mà là Anh Bảy của mày hả. Mẹ tao chứ mẹ mày sao?

Nó nũng nịu đáp:

- Mẹ chung mà Anh Bảy! Cho em kêu mẹ anh Bảy là mẹ nghen anh Bảy?

Tôi bỏ ra khỏi kho quên lấy đuờng và đậu xanh, nên quay lại hỏi nó:

- Mày biết nấu chè đậu xanh hột không?

Nó mừng rỡ, đáp vội:

- Dạ, em biết.

- Mày mà cũng biết nấu chè đậu xanh hả?.

- Dạ, em biết. Tuần trước mẹ nấu chè, mẹ có dạy chị Toàn  và em cách nấu, nên em cũng biết nấu chè đó anh Bảy.

Tôi ra lệnh:

- Ừ, thì mày nấu chè đi!

Tôi trở lên nhà trên học bài, một chặp sau, con Biển bưng lên cho tôi một ly chè thật nóng. Nó đặt ly chè trước mặt tôi và nói:

- Chè đây anh Bảy, ăn cho nóng! Tôi hỏi nó:

- Mày nấu có nhiều không? Cho mày và Toàn mỗi đứa một ly đó.

Con Biển đứng yên một chỗ rồi thỏ thẻ nói:

- Em chỉ nấu đủ một ly cho anh Bảy ăn thôi. Em no lắm.

Tôi hơi ngỡ ngàng:

- Thôi cũng đuợc. Lần sau nhớ nấu nhiều hơn để cho mày một ly nghen!

- Dạ.

Một hôm nó và Toàn cùng con Bích Thủy đang chơi ngoài sân. Tôi nghe con Bích Thủy nói:

- Mày đẹp hơn tụi tao. Mày làm công chúa ngủ quên trong rừng. Còn tao làm người hầu công chúa cho.

Thanh Toàn nói tiếp:

- Mày vào lấy cái áo đầm, váy xoè, hôm Tết mày mặc đó, diện vào thì mới giống công chúa chứ.

Con Biển vội vàng chạy vào nhà, lấy cái áo đầm, có nhiều ren, màu bạc, óng ánh như kim cương. Con Biển định mặc vào, nhưng nó khựng lại, ôm chiếc áo đầm. Nó thất vọng, thở ra:

- Thôi tao không làm công chúa nữa đâu! Mày làm đi! Để tao làm người hầu công chúa cho.

Toàn ngạc nhiên hỏi:

- Ủa! Sao vậy?

Biển nói rất khẽ như muốn khóc nhưng tôi vẫn nghe đuợc:

-Bích Thủy đẹp hơn em! Sạch sẽ hơn em! Em là con "lọ lem", anh Bảy thường bảo em như thế!

Tôi không biết con Bích Thủy, có họ hàng gì với mẹ tôi không, nhưng nó gọi mẹ tôi bằng chị. Thỉnh thoảng tôi nghe con Bích Thủy bảo con Biển gọi nó bằng dì Út.

Tôi ngồi phía sau cửa sổ, nghe con Biển nói như vậy, nên tôi nói vọng ra ngoài cho ba đứa cùng nghe:

- Biển! Mày không phải là con lọ lem đâu! Mày là bà tiên lọ lem! Từ rày về sau, tao sẽ gọi mày là 'Bà Tiên Lọ Lem'. Mày có chịu không?

Con Biển suy nghĩ một hồi, rồi trả lời:

- Anh Bảy ơi! Tiên rất đẹp, sao còn lọ lem nữa, anh Bảy? Em không chịu đâu!

Tôi hỏi con Biển:

- Chứ mày muốn tao gọi mày là con gì!?

Nó đáp nhanh: - Em còn nhỏ, sao anh Bảy gọi em là bà Tiên? Sao không gọi là Tiên, hay cô Tiên?

- Có ai lại gọi cô tiên bao giờ? Thôi để tao gọi mày là 'Công Chúa lọ nghẹ', chịu không?

Nó bình tĩnh đáp:

- Anh Bảy muốn gọi em thế nào cũng đuợc, miễn là anh vui thôi!

Tôi thấy mình đuối lý, nên nói bâng quơ một câu, rồi bỏ đi:

- Lọ lem, lọ nghẹ ơi! Mày là con mén, chỉ lanh mồm lanh mép thôi!

Nói xong tôi nguây nguẩy bỏ đi. Phía sau, tôi nghe tiếng con Biển nói vọng theo.

- Đúng rồi anh Bảy! Em là con lọ nghẹ! Lọ lem! Anh vui chưa?

Tháng ngày chậm chạp trôi qua …

Khi tôi học lớp Đệ Tứ, con Toàn và Biển cũng vừa lên lớp Năm. Một hôm nó đem bài toán 'Quy tắc tam xuất Thuận và Nghịch' nhờ tôi giảng. Tôi giảng cách nào, con Biển cũng một mực trả lời, nó chưa hiểu.

Tôi hỏi nó: - Nếu mẹ sai một mình mày sắp xếp lại kho cho thứ tự, thì mày phải làm một ngày mới xong phải không?

- Dạ đúng.

- Còn nếu có tao cùng làm với mày thì có phải nhanh hơn không?

- Dạ đúng.

Tôi giải thích cho nó:

- Như thế là nghịch! Nhiều người cùng làm chung với nhau một công việc thì thời gian ít hơn ... nhanh hơn là nghịch!

Con Biển khăng khăng đáp:

- Như thế là thuận mới đúng đó anh Bảy.

Tôi thở ra.

Tôi cho một ví dụ khác:

- Mẹ mướn mày làm một công việc nào đó rồi thưởng cho mày 1 đồng. Mẹ cũng mướn tao cùng làm với mày và mẹ cũng thưởng tao 1 đồng. Như vậy mẹ phải trả hết bao nhiêu tiền cho hai đứa.

Con Bển đáp nhanh:

- 2 đồng.

Tôi nói:

- Như thế là thuận đó. Càng thuê nhiều người thì mẹ phải trả nhiều tiền hơn. Như thế là thuận. Mày hiểu chưa?

- Theo em nghĩ, cái nào cũng thuận...

Nó nói thêm: Nhiều người cùng làm một công việc thì nhanh hơn. Là thuận. Mẹ mướn nhiều người, mẹ trả nhiều tiền ... hơn... cũng là thuận. Em chẳng thấy cái nào là nghịch cả.

Tôi giận quá, ném cuốn vở làm bài tập vào mặt con Biển, đuổi nó đi.

Biển vội vàng lượm quyển vở bước vào nhà kho.

Vài ngày sau, tôi bảo nó đem vở toán lên cho tôi xem. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Loạt bài về QuyTắc Tam Xuất - Nghịch và Thuận, nó đều đạt điểm 10/10. Tôi hỏi nó:

- Mày cốp-pi hả Biển?

- Không, em không có cốp-pi đâu anh Hải. Em tự làm đó.

Tôi vẫn không tin, nên ra thử 2 bài toán. Một bài Quy tắc tam xuất-Nghịch và một bài Thuận. Con Biển đều làm đúng cả.

Nó đặt quy tắc để giả quyết hai bài toán rất đúng phương pháp toán học. Thấy vậy, tôi cũng không thể bắt nạt nó đuợc.

Ngày tháng cũng dần dần trôi qua!

Tôi đậu Tú Tài Toàn Phần năm tôi 19 tuổi. Vào dạo đó con Biển 16 tuổi và đang học lớp Đệ Tam.

Một hôm, mẹ bảo con Biển và tôi sắp xếp lại kho hàng của mẹ cho gọn gàng.

Vào kho hàng, tôi thấy con Biển ngồi làm bài tập trong đó. Biển đang ngồi trên một bao gạo thấp, trước mặt là một bao gạo khác cao hơn. Biển kê vở trên đó để làm bài. Những vệt nắng chiều xuyên qua khe cửa, lăn tăn trên tóc con Biển, như một dải lụa mênh mông.

Tôi ngẩn ngơ vài giây rồi hỏi nó:

- Sao mày không ra nơi sáng sủa mà học?

- Kệ em anh Bảy ơi. Em ngồi đây học cũng đuợc mà. Ở đây nhờ ánh sáng của các khung cửa sổ, nên mẹ trả tiền điện ít hơn anh Bảy à!

Tôi nói: - Mẹ bảo mày và tao thu dọn kho lại cho sạch sẽ. Bây giờ mày đã rảnh rỗi chưa?

- Dạ em rảnh rồi. Nhưng anh cứ lên học bài đi, để em làm một mình cho.

Tôi nghe con Biển nói vậy, nên rất mừng. Tôi định làm cho nhanh, xong công việc để còn tham dự trận 'đá banh' chiều nay nữa.

Tôi nhìn con Biển, hỏi:

- Có thật vậy không Biển?

- Em nói thật mà. Anh muốn làm gì thì làm đi. Em làm một mình xong ngay.

Tôi nghi ngờ:

- Chắc không Biển.

Giọng con Biển chắc nịch:

- Chắc mà anh Hải. Anh tin em đi. Anh vẫn còn lơ mơ chưa nhớ hả? Hôm nay là 'Sinh Nhật của dì Bích Thủy mà! Anh Bảy đi qua nhà dì Bích Thủy dự tiệc đi. Em nghe dì Bích Thủy có mời anh mà. Giọng con Biển hơi nghẹn lời.

Tôi hỏi nó:

- Bích Thủy có mời mày không?

- Dạ không! Mà có mời em cũng không đi. Có mặt em, anh và dì Bích Thủy mất vui.

Tôi hỏi: - Sao vậy!

- Em là lọ nghẹ, lọ lem mà! Em đến, chỉ làm cho buổi tiệc mất vui thôi!

Tôi hối hận, thành khẩn bảo con Biển.

- Ngày rày về sau, tao không gọi mày như thế nữa. Chịu chưa?!

- Tùy anh Bảy đó

Tôi nói với con Biển:

- Đuợc, để chiều nay, anh dẫn Biển sang nhà Bích Thủy dự tiệc cho vui nhé!

Biển đáp nhanh:

- Dì Bích Thủy không có mời em. Chỉ mời một mình anh thôi! Anh nên đi một mình! Anh mà dẫn 'lọ lem', thì cả anh và dì Bích Thủy đều không vui.

Yên lặng! Hối hận! Nét mặt tươi vui của Biển vang vọng. Có điều gì đó bất ổn, đang âm ỉ khi tôi thấy bóng mình ngã trên bóng của con Biển.

Trong phút chốc hoảng sợ, tôi như đang đứng trên vực của một sườn đồi, nhìn xuống thung lũng sâu thăm thẳm. Hàng cây khô đang ngủ với nỗi buồn không tên.

Tôi nhìn Biển dài lâu, Biển có đôi mắt to và nụ cười thật hiền, cùng giọng nói nhỏ nhẹ. Biển lớn lên trong cánh tay nuông chìu của Mẹ, với lòng ganh ghét của tôi.

Và rồi một hôm, tôi thấy nó vẫn ngồi trong cái kho có mùi tỏi, nước mắm, đuờng .... lẫn lộn. Tôi bắt đầu để ý đến nó.

Tôi lấy cái bàn cũ trong phòng ngủ của tôi ra kê bên cạnh giường của nó.

Tôi nói một nửa như an ủi, nửa như vỗ về:

- Anh cho Biển cái bàn này để học. Đừng ngồi trong kho nữa nhé!

- Dạ.

Biển đáp nhỏ nhẹ và lòng tôi cũng thênh thang, tình cảm ngọt ngào.

- Anh mà thấy Biển còn ngồi trong kho, anh không thích đâu!

Từ ngày đó, tôi thấy Biển càng lúc càng đẹp. Biển hiền, dịu dàng hơn bất cứ đứa con gái nào trong xóm tôi.

Từ ngày đó, tôi biết đôi mắt xinh đẹp của Biển đã loé lên, len lỏi trong tôi, bởi vì những ngày sau đó, tôi thấy Biển cũng vui hơn trước. Biết đâu trong những võng mạc của Biển cũng có bóng dáng tôi.

Rồi ngày tôi nhập ngủ, Biển không ra sân ga đưa tiễn. Tôi biết Biển sẽ rơi nước mắt trước chỗ đông người.

Tôi còn nhớ, trước lúc tôi ra ga Nha Trang, Biển đã hỏi tôi:

- Khi nào anh trở về thăm ... ba mẹ?

Tôi quay đi chỗ khác, giấu những hạt buồn chờ rơi rụng:

- Một năm nữa anh sẽ về thăm ba mẹ và em.

Tôi nhìn Biển, ánh mắt thông cảm, cố nén tiếng thở dài.

Những ngày Chủ Nhật trong quân trường rất buồn. Thỉnh thoảng tôi viết thư thăm ba mẹ và luôn tiện viết vài dòng vu vơ thăm Biển. Tôi sợ ba mẹ biết đuợc tình cảm của tôi đối với Biển. Một hôm tôi viết thư cho ba mẹ, kể chuyện học hành...

Cuối thư tôi viết vài dòng cho Biển.

Tái bút: Biển, anh Bảy cũng nhớ em nhiều. Anh có mang theo ảnh của Ba Mẹ, nhưng không có hình của em. Em gởi cho anh một tấm ảnh nhé. Em ráng học, phải đậu Tú Tài 2. Em đừng quá để ý đến những việc lặt vặt trong nhà. Chúc em vui.

Anh Bảy.

Hai tuần sau, tôi nhận được thư của Thiên Thanh và một tấm ảnh. Thiên Thanh mặc chiếc áo dài màu xanh da trời. Vạt áo cuốn hút theo gió biển.

Hằng ngày, sau giờ luyện tập gian khổ, tôi lấy tấm ảnh mà Thiên Thanh đã gởi cho tôi ra xem. Tấm ảnh của Thiên Thanh là niềm vui duy nhất giúp tôi ấp ủ những giây phút kỷ niệm, những ngày đợi chờ, những ước mơ nho nhỏ trong cuộc đời.

Có lẽ cảnh vật trong Quân Trường nơi tôi đang thụ huấn là một dòng sông xinh xắn nào đó ở thôn xóm quê tôi, miền thùy dương, cát trắng. Tôi thấy thật vô cùng gần gũi, thân quen.

Con đuờng thẳng tắp đến Thao Trường, trông giống như đuờng Lý Thường Kiệt, đâm ngay ra Lê Lợi, chạy thẳng tắp đến bưu điện, rồi quẹo ra biển, có sóng vỗ rì rầm, nơi Thiên Thanh đứng đứng chụp hình ... Mắt nàng đăm chiêu nhìn về một góc trời xa ơi là xa. Những người con gái đã gợi cho tôi nỗi nhớ, những tấm ảnh cũ, những chuyến đi ... và rồi tôi biết chỉ có Thiên Thanh, con Biển, con lọ lem, con lọ nghẹ, mới là người duy nhất tôi còn nhớ trong tâm hồn mình. Không ai có thể như Thiên Thanh được.

Tôi thương con lọ lem ơi là thương. Nhớ thương vô vàn.

Quê mẹ tôi đó. Nhà tôi còn có Thiên Thanh. Nơi Mẹ đã tìm thấy Biển, sáu mươi mấy năm về trước.

Hồi đó, có một hôm, Mẹ bảo tôi mang cháo cá thu nóng hổi về cho Ngoại ở Chợ Mới (Ngọc Hội).

Tôi đang buộc cà-mèn cháo vào yên xe đạp. Biển thấy vậy mới đề nghị với mẹ.

- Mợ ơi! Để con theo anh Bảy, con ngồi sau giữ cháo cho khỏi đổ, chứ anh Bảy đi một mình, đuờng đá gồ ghề, có nhiều ổ gà, khi đến nơi, Ngoại cũng chẳng còn được bao nhiêu cháo để Ngoại ăn.

Mẹ nghe Biển nói rất đúng, nên bảo Biển cùng đi với tôi.

Biển ngồi sau xe. Một tay bám chặt vào yên xe. Một tay giữ cái cà-mèn. Biển ngồi như một đứa trẻ sợ té. Tôi chỉ chờ Biển ôm vào thắt lưng. Tôi sẽ lái xe một tay, còn tay kia tôi sẽ đặt trên tay nàng. Cảm giác đó vừa mong vừa đợi. Nhưng Biển vẫn ngồi yên. Mà sao tôi thật ngớ ngẩn, cần gì phải chờ Biển ôm lưng tôi. Sao tôi không đưa tay ra sau, đặt tay tôi lên bàn tay nhỏ xíu như búp măng non vừa mới mọc của nàng, đang bám chặt yên xe. Tôi chờ Biển hay Biển đang chờ tôi...

Cuối cùng tôi đã giữ đúng lời hứa ... "Anh không làm gì để Thiên Thanh ... em... sợ đâu!"

Mà cũng có thể, Thiên Thanh đang nghĩ: "Em chờ anh nè!"

Nhà Ngoại cũng gần, chỉ khoảng mười  phút sau, chúng tôi đã đến nhà Ngoại. Nhưng với tôi và cũng có thể với Biển nữa ... đó là thời gian rất dài đằng đẵng chờ mong...

... Một đêm, sau bữa cơm tối, cha mẹ đi ngủ, còn lại một mình Thiên Thanh và tôi trong phòng khách. Tôi thẩn thờ bước đến cửa sổ, bên ngoài vành trăng tròn đang tỏa một vùng ánh sáng lung linh giữa lưng đồi. Trời mây bỗng dưng hạ xuống thật thấp để lắng nghe tiếng lòng tôi đang rạo rực ...

Tôi về lại bàn, líếm từng giọt đắng trên tách trà nóng, Thiên Thanh đang ngồi học bài. Đêm hôm đó, lần đầu tiên, trong ánh đèn mờ ảo, tôi thấy Thiên Thanh đẹp tuyệt vời. Tóc nàng buông xõa bờ vai gầy, tựa hồ như một dòng thác, sóng vỗ lăn tăn. Ánh mắt nàng đen lay láy. Thiên Thanh đẹp dịu dàng, tự nhiên, tươi mát ... và đem hôm đó tôi tưởng mình đang thẩn thờ.

Những đóm sáng lờ mờ của ánh trăng phản chiếu, ẩn hiện trên suối tóc Thiên Thanh làm tăng thêm vẽ đẹp gọi mời, nên tôi cứ ngây dại trước dáng người vừa mộng mị vừa duyên dáng của nàng.

Ánh trăng chiếu thẳng vào tóc Thiên Thanh, lóng lánh tưa hồ như những sợi tơ mong  manh, trải dài trên suối tóc nàng. Bất giác tôi nói với Thiên Thanh:

- Tuyệt vời! Lần đầu tiên, anh mới thấy ánh trăng nằm ngủ trên mái tóc em, đẹp ra làm sao!

Tôi tiến lại gần Thiên Thanh, tha thiết:

- Để anh bắt trăng đang rụng trên mái tóc em... nghen ... nàng Tiên Ngủ Quên Trong Rừng?

Thiên Thanh ngững đầu lên, vừa nghiêm nghị vừa ôn tồn nhưng tôi vẫn thấy mắt nàng có chìu sâu hun hút, cuốn mất hồn tôi.

Thiên Thanh ân cần nói:

- Anh Bảy, đừng làm em sợ!

Thở dài, mặt buồn thiu, không nói nên lời, tôi lặng thinh vài giây rồi như đã yêu Thiên Thanh từ thuở nào, tôi gọi Thiên Thanh bằng Tiên:

- Ừ ... ! Anh hứa! Anh không làm gì ... để Tiên ... của anh ... sợ nữa đâu.

Tôi thì lãng mạn, Thiên Thanh đoan trang, thanh cao như những người con gái của quê tôi, Nha Trang biển mặn, quê Mẹ tôi đó, hiền hòa như tấm lòng của Mẹ. Dịu dàng như Thiên Thanh.

Biển Mộng Nha Trang, nơi mà Mẹ tôi đã lượm được con Biên, mang về cho tôi mà tôi đã phải đánh mất Biển trong cuộc đời vì gia phong, lễ giáo  nhưng tôi sẽ tôn trọng Thiên Thanh trong ngàn kiếp mai sau.

Bây giờ hồi tưởng lại, tôi đã hiểu cái cảm giác buồn tênh của một đứa con gái lạc cha lạc mẹ, ngồi chờ mong trong kho chứa hàng của mẹ tôi, mong đuợc gặp lại cha mẹ trong niềm tin yêu và hy vọng, khắc khoải, thương nhớ vô vàn...

Tôi cũng đã khóc nghẹn ngào trong niềm tin, rồi sẽ có một kiếp sau nào đó, con Biển không phải là đứa con gái lạc cha mất mẹ, để tôi được ôm Biển vào lòng, vuốt từng sợi tóc dài trên lưng gầy của Biển.... Và tôi biết chỉ có Thiên Thanh là người con gái can đảm, chịu đựng, mà tôi rất yêu thương và kính trọng nàng

Duy Xuyeân/Tacoma

22/03/2019(Xem: 639)
Trong nước đang sôi nổi về chuyện thỉnh vong, giải trừ oan gia trái chủ tại ngôi Chùa Ba Vàng, tỉnh Quảng Ninh. Bài này không có ý trực tiếp góp tiếng thảo luận về những sự kiện người viết không theo dõi đầy đủ.
22/03/2019(Xem: 565)
Tại sao Châu Quận Cam thành lập một ủy ban hội đồng địa phương để phục vụ các liên đoàn và đơn vị người Mỹ gốc Việt khác? Mối quan hệ giữa Châu Quận Cam với ICCVS / HDTU-HDVN là gì?
22/03/2019(Xem: 291)
chỉ cần một vòng du ngoạn khoản một tuần là thấy ngay một địa ngục trần gian khổng lồ đang mở ra, với đầy gian manh xảo trá của lắm kẻ gọi là lãnh đạo chánh trị thế giới!...Ấy là chưa kể nạn khủng bố
22/03/2019(Xem: 2017)
Năm 2017, tôi được tạm tha do hạnh kiểm tốt, dưới kiểm soát của nhân viên tạm tha (probation officer). Tôi nghĩ, đây là cơ hội trời ban để làm lại cuộc đời.
22/03/2019(Xem: 502)
Những mẫu chuyện trong tác phẩm này chúng ta có thể kể cho nhau nghe khi sinh hoạt quanh đèn, câu chuyện dưới cờ, những đêm lửa tàn, hay cho con cháu chúng ta v.v… Xin hãy đọc với lòng trân quý và biết ơn
22/03/2019(Xem: 479)
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CSVN Nguyễn Phú Trọng đã chọn được mặt gửi vàng chỉ hai tuần sau Hội nghị thượng đỉnh Donald Trump-Kim Jong un (Kim Chính Ân) bàn về giải giới vũ khí nguyên tử
21/03/2019(Xem: 459)
7 đồng tác giả với Dân biểu Tom Daly và Dân biểu Tyler Diệp. Bản Nghị Quyết SCR 7 mang nội dung tưởng niệm 44 năm ngày Saigon thất thủ và quy định tháng 4 năm 2019 là “Black April-Tưởng Niệm Tháng Tư Đen”,
21/03/2019(Xem: 1368)
Dân biểu (DB) Tyler Diep (CH, Địa hạt 72) đã đệ trình Dự luật AB-317 trước Ủy ban Giao Thông, Vận Tải (GTVT) vào tuần trước, và đã được Ủy ban chuẩn thuận với tỷ số 15-0.
21/03/2019(Xem: 715)
Nhà văn Đỗ Hồng Ngọc trước khi về hưu là một Bác sĩ, tốt nghiệp Đại học Y khoa Sài Gòn 1969, chuyên khoa Nhi, tu nghiệp Y tế công cộng tại Đại học Harvard, Hoa Kỳ và Giáo dục sức khỏe tại CFES, Paris
20/03/2019(Xem: 742)
chuyện tình Kim - Trọng trong bài này là hai người cùng giới, hơi so le về tuổi tác và kích cỡ, nhưng cùng có 5 phút nổi tiếng trên sân khấu chính trị thế giới sau Hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Triều ở Hà Nội hồi cuối tháng 2/2019 vừa qua
20/03/2019(Xem: 527)
120 bài thơ 50 tác giả -- Tác Phẩm song ngữ "Thơ Những Người Thua Cuộc -- Poems of the Losers"...Phát hành online: Amazon, Barnes & Noble, Lulu và Ingram. Giá bìa: $32/cuốn Hoặc mua tại NXB Sống
20/03/2019(Xem: 334)
để các em thiếu nhi vui chơi nhân dịp lễ Phục sinh. Chương trình "Eggs-Cavation" sẽ được tổ chức vào Thứ Bảy, ngày 20 tháng 4, 2019, từ 1:00 giờ đến 4:00 giờ trưa
20/03/2019(Xem: 976)
Ba cô người mẫu Hollywood bất ngờ xuất hiện tại một khu thương mại sầm uất của Thành Phố Mumbai. Vẻ đẹp thiên kiều bá mị... Đức Phật đã dạy rằng, nữ sắc là sợi giây cột buộc con người ghê gớm nhất. Chính cái lòng ngưỡng mộ, mê đắm sắc đẹp, đã biến bạn thành tù nhân
20/03/2019(Xem: 1133)
Chủ tịch nước Nguyễn phú Trọng hãy nhìn vào sự thật, đừng để bị những người khác lừa phỉnh mà bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để thoát khỏi thế kẹt hiện tại.
20/03/2019(Xem: 340)
Hơn 100 phụ nữ là những lãnh đạo cộng đồng trong Địa Hạt 46 sẽ được Dân biểu liên bang Lou Correa vinh danh ngày 23 tháng 3, một phần của sự kiện Tháng Lịch Sử Phụ Nữ (Women’s History Month). Trong số được vinh danh là bà Quan Kiều (Kelly Daniels)
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 03/2019, một số nguồn tin cho biết, Amazon sẽ trực tiếp cạnh tranh Google và Facebook, hai công ty đang thống trị mảng quảng cáo trực tuyến trị giá hơn 129 tỷ USD. Đó chính là ra mắt một nền tảng quảng cáo mới trên thiết bị di động, hướng tới những người thường xuyên mua sắm thông qua ứng dụng Amazon.
Bất kể thời tiết giá lạnh ra sao, một cơ hội để nhìn ngắm những ánh sáng lung linh trời bắc bao phủ lên trên bề mặt đóng băng của Hồ Superior trên bờ biển phía tây của Keweenaw Peninusla là phần thưởng của đêm tối.
Khoảng giữa tháng 03/2019, trang Bloomberg đưa tin, một người đàn ông Litva tên là Evaldas Rimasauskas, 50 tuổi, đã nhận tội có liên quan đến một đường dây lừa đảo xuyên quốc gia. Bằng những phương thức khá cơ bản, Rimasauskas và đồng bọn đã chiếm đoạt của Google và Facebook tổng cộng 121 triệu USD.
Các nhà phân tích thị trường đã phác họa một bức tranh ảm đạm cho thị trường chip toàn cầu kể từ tháng 12/2018, nhưng họ bắt đầu bi quan hơn trong dự báo thu nhập quý đầu tiên của Samsung.
Khoảng giữa tháng 03/2019, theo VentureBeat đưa tin, Facebook Messenger đã được cập nhật một tính năng mới: khả năng trích dẫn và trả lời cho từng tin nhắn cụ thể trong một đoạn hội thoại, giúp người dùng dễ theo dõi nội dung cuộc trò chuyện hơn, đặc biệt khi ở trong một group chat đông người tham gia
Khoảng giữa tháng 03/2019, theo cuộc điều tra của Sandvine, 37% lượng dữ liệu tải về các thiết bị smartphone hay tablet được phục vụ cho một mục đích duy nhất: Xem video clip chia sẻ trên YouTube. Theo Sandvine, con số 37% bỏ rất xa ứng dụng đứng ở vị trí thứ 2 là Facebook, với chỉ 8.4% lượng data di động mà con người sử dụng. Rõ ràng nền tảng chia sẻ video thuộc Google đã và đang phát triển rất mạnh, cả theo hướng tích cực và tiêu cực. YouTube hiện là trang web được truy cập nhiều thứ 2 trên thế giới, chỉ sau chính trang chủ Google, theo Alexa.
Khoảng giữa tháng 03/2019, một thanh niên 18 tuổi đã chia sẻ video về ngày thứ 6 kinh hoàng ở Christchurch, New Zealand, và đã bị buộc tội phát tán video kích động bạo lực
Khoảng giữa tháng 03/2019, Bộ Năng lượng Mỹ đã giao cho Intel cùng Cray Computing một hợp đồng sản xuất hệ thống siêu máy tính mới mang tên Aurora trị giá 500 triệu USD. Dự kiến, Aurora sẽ được hoàn thiện và lắp đặt tại phòng nghiên cứu Argonne, dưới sự điều hành của đại học Chicago.
Đuôi sao và bình minh trong bức tranh toàn cảnh đêm được chụp lại vào ngày 19/03/2019. Khung cảnh nhìn về phía chân trời phía đông từ La Nava de Santiago, Tây Ban Nha. Để tạo ra nó, một loạt các khung hình kỹ thuật số liên tục được ghi lại trong khoảng 2 giờ và kết hợp để theo dõi chuyển động đồng tâm của các ngôi sao qua bầu trời đêm.
Khoảng giữa tháng 03/2019, Liên minh châu Âu (EU) đã đưa ra mức phạt 1.5 tỷ EUR (khoảng 1.7 tỷ USD) do vi phạm luật chống độc quyền, cụ thể là hợp đồng hạn chế mà công ty đã áp đặt lên các khách hàng sử dụng dịch vụ quảng cáo AdSense.
Khoảng giữa tháng 03/2019, chỉ một ngày sau khi làm mới iPad Air và iPad mini, Apple tiếp tục phát hành cập nhật phần cứng mới dành cho iMac. Cả model 21.5 inch và 27 inch đều được nâng cấp về phần cứng với việc hỗ trợ CPU Intel thế hệ 8 và 9. Ngoài ra, còn có tuỳ chọn GPU AMD Radeon Pro Vega dành cho những người cần sức mạnh đồ họa. iMac 21.5 inch mới sẽ có giá từ 1,299 USD trong khi model màn hình 27 inch sẽ có giá từ 1,799 USD.
Google từng xác nhận rằng ứng dụng email phổ biến của hãng - Inbox by Gmail – sẽ ngừng hoạt động vào mùa xuân năm 2019 nhưng không tiết lộ ngày cụ thể. Đến khoảng giữa tháng 03/2019, điều này đã chính thức được Google xác nhận. "Inbox by Gmail" sẽ ngừng hoạt động từ ngày 02/04/2019
Trước khi ra mắt năm 2007, Apple đã bí mật phát triển dự án iPhone của hãng trong ít nhất 2.5 năm. Trong khoảng thời gian đó, hầu hết những người làm việc trong công ty chỉ biết tới thiết bị qua tên mã M68 và Purple 2. Apple muốn tạo ra một ngạc nhiên lớn cho mọi người về chiếc iPhone nên với ngay cả kỹ sư phát triển nó cũng không biết hình dáng nó như thế nào.
Ngày 21/03/2019, thương vụ giữa hãng phim Walt Disney Company's và công ty 20st Century Fox chính thức kí kết, hoàn tất thỏa thuận, hai tên tuổi lớn nhất nhì Hollywood sẽ chính thức "về chung một nhà".
Khoảng giữa tháng 03/2019, tại Hội nghị Nhà phát triển Game GDC diễn ra ở San Francisco, Google đã ra mắt một nền tảng hoàn toàn mới có tên là “Stadia”. Đây là nền tảng cho phép chơi game thông qua dịch vụ đám mây của Google, tất cả những gì người dùng cần chỉ là trình duyệt Chrome và mạng Internet tốc độ cao.