Hôm nay,  

Dấu Chân Đức Phật: Myanmar Ngày Đầu Tôi Đến Bagan

1/22/201900:00:00(View: 4176)
MYANMAR_Bagan

Ngày Đầu Tôi Đến Bagan

 
Đường Bình
 

Sau khoảng đường dài làm cho mọi người trên xe mệt mỏi. Bổng dưng bác tài lên máy đánh thức mọi người ông nói chúng ta vào thành phố Bagan. Xe ngừng tại khách sạn Yarkinntha, bà con xuống xe check in lấy phòng. Tôi giao chìa khóa phòng cho ông bạn rồi hấp tấp xôâng pha ra ngoài đi khám phá cái phố cổ Bagan.

Thành phố đã lên đèn, hàng cây xanh chen lẩn với đèn đường bị gió thổi đong đưa, khi mờ khi tỏ. Lần đầu tiên đến Bagan tôi rất hiếu kỳ nhưng dè dặt, chẩm rải quan sát. Đường đêm nay không một chiếc xe, đèn giao thông chẳng thấy, một cặp Tây Âu cởi xe đạp giửa đường thích thú hò hét inh ỏi. Người đi bộ thì rất là ít. Nhìn phía trước, nhìn phía sau chỉ thấy có một mình tôi đứng giửa đường đất đỏ, không thấy người đi như phố thị Yangon (1).

Con đường dài thẳng lối thấy có mấy cửa hàng mở cửa. Một tiệm xe đạp đang có khách trong tiệm. Một người đàn ông mặc váy maxi dài đứng chờ khách, trên leà đường dựng mấy chiếc cấm bảng cho mướn. Kế đến là tiệm bán đồ nghệ thuật kỷ niệm bằng gỗ, trước tiệm là một con cá sấu bằng gỗ Teak nặng nề nằm chờ người mua. ngồi lết bên cạnh là một nghệ nhân đang miệt mài sáng tác thếm đồ mới. Một tiệm bán dù đặc thù Miến điện làm bằng giấy màu sắc hoa văn lộng lẩy nổi tiếng thế giới.

Bên trái con đường là nhà hàng Little Bit of Bagan tân tiến lộng lẩy, cách đây không xa thêm cái Holiday Bar & Grill gần bên trang hoàng tối tân rất lịch sự, Đèn sáng từ trong ra ngoài nhưng không thấy thực khách mà cũng không thấy nhân viên hầu bàn.


Kế bên nhà hàng là một đền thôø đơn chiếc dành cho du khách chiêm bái rồi vội vàng ra đi. Ngôi đền thờ màu gạch nung đồ sộ trông rất cổ kính. Không thấy người bên trong, tôi bước vào bên trong thám hiểm, bên trong nhỏ hẹp, một bàn thờ nhỏ không có chuông mỏ lư nhang, trên tường là tấm hình đức Phật yên tọa to lớn. Một bình hoa nhỏ có hai cánh hoa Irish màu tím rực rở rất cảm tình. Thời gian lắng động nên tôi bước ra ngoài. Một chiếc xe con chạy lẹ qua đường bụi tung mịt mù, tôi chụp thêm mấy tấm hình rồi lui binh.

Lịch sử của Bagan cho biết ngày xưa Bagan đã có 10,000 ngôi chùa, giờ đây đất nước đang chuyển mình, mọi người bận rộn mưu sinh nên không có ai rổi rảnh mà đi đếm, chỉ biết là người Miến Điện khi cảm thấy ngày tháng bình yên, làm ăn phát đạt là họ đi mua vật liệu, đem về tích lủy, cho đến một hôm ngày lành tháng tốt chủ nhà hú lên, bà con xúm lại xây thành cái tháp, hàng xóm hái bó hoa mang đến đọc kinh chiêm bái mà không cần phải mời mọc.

Sau đêm ngủ bình an trên đất Phật Bagan, tôi sẽ đi xem những ngôi chùa thờ xá lợi Phật  ngàn năm xưa,  xem các thành tích của các tăng đoàn do Vua A-Dục Asoka phái đi truyền lời Phật dạy khắp thế gian ngàn năm trước.

Ngày mai, tôi sẽ lên nóc chùa Syasando là nơi lý tưởng để xem Hoàng Hôn huyền bí của đất Phật Bagan.

(1) = Thủ Đô Yangon Myanmar

Đường Bình

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.