Hôm nay,  

Chuyến Xe Đò Số 44

26/09/201700:00:00(Xem: 6999)
Chuyến Xe Đò Số 44
TT Thành

(Lacey,WA)
 

Hắn ngồi bệt chờ xe, đường vắng không một bóng xe ở một vùng đối nuí trơ trrọi.  Bên cạnh hắn là một túi xách đựng quần áo.  Con đường độc đạo băng qua đèo, xuống lũng khô qụanh giữa trời nắng chang chang.  Hắn nhìn chăm chăm về hướng phía trái xem có chiếc xe đò nào chạy lên không.

Một lúc thật lâu, có chiếc xe đò chạy tới.  Hắn mừmg rở chạy ra giữa đường quơ tay ra hiệu cho xe dừng lại.  Chiếc xe đò từ từ tấp vào lề đường.  Phiá trưóc xe có bản nhỏ đề “Xe số 44”. Hắn xách cái túi bước lên.  Tài xế là một cô trẻ, khá xinh.  Hắn liếng thoắng mở lời:

 -  Chào cô tái xế!  Cho tôi trả tiền đây.

Cô tài xế vui vẻ trả lời:

- Ừ! Anh kiếm chỗ ngồỉ đi.

Hắn chưa chịu tìm chỗ ngồi mà bắt đầu mở giọng tán tỉnh:

-  Tôi đốt điếu thuóc được không?   Cô mới laí xe đò phải không?  Hình của cô trong thẻ tài xế treo kia phải không?  Không đẹp như cô bên ngoài…

- À, lúc đó tôi còn mập…Thôi anh tìm chổ ngồi đi.

 Hắm tìm chỗ ngồi rồi đưa mắt quan sát. Chỗ ngồi trên xe đầy kín.  Già có, trẻ có, nam nhiều hơn nữ, trẻ nhiều hơn già.

  … Nửa tiếng sau ở vùng đèo cao hiểm trở. Trên đường có hai ngưòi đàn ông tác trung niên đang ngồi giữa đướng chờ xe. Xe dừng lại.

Hai gã đàn ông phóng nhanh lên xe.  Môt tên giựt cái túi xách của một hành khách, tên kia đưa dao vào cổ cô tài xế quát to:

-  Tất cả ngồi im!  Nhúc nhích thì ăn dao! Móc hết tiền ra bỏ vào túi xách này! Nhanh lên!

Tên kia xách cái túi đi đến từng ngươì giựt tiền của từng người bỏ vào tuí xách.  Một thanh niên không chịu móc tiền ra đưa, tên đó nói với tên đống bọn:

- Đại ca! Thằng này nó không chịu đưa tiền.

Tên cầm dao buớc đến bên người thanh niên đấm vào mặt anh ta tới bật máu mũi.  Người thanh niên vừa ôm mặt vừa lật đật móc nhanh tiền ra bỏ vào tuí xách.  Xong xuôi hai tên kéo nhau ra cữa xe.   Bỗng tên đầu đảng đứng lại nhìn chầm chập vaò mặt cô tài xế một hồi rối lôi cô xuống xe.  Cô chống cự một cách tuyệt vọng.

   Tên này lôi xệch cô ta đến một bụi rậm cách xa xa đường.  Người ta thấy hắn  đấm đá cô ta rồi bắt đầu làm trò tối bại trong lùm cây.

Hắn đứng dậy nhìn hành khách trong xe cất tiếng hỏi:

- Có ai theo tôi cứu cô tài xế không!?

Một người đàn ông ngồi bên bà vợ đứng dậy thì bị bà vợ lôi ghì ngồi xuống lại.  Tất cả hành khách khác đều có thái đột lừng khừng, tiêu cực. Không ai xuống xe.

Không chờ được nữa hắn phóng xuống xe chạy theo hai tên vô lại.  Hắn chạy tới ôm vật tên mang caí túi xách đi sau.  Hai người lăn lộn vật nhau. Tên này đè chặt hắn xuống đất và rạch một đường dao vào đùi hắn, toé máu.  Hắn đau đớn té xuống ôm đùi ngã ra đất, tên kia chạy tiếp.  Sau khi xong trò  tồi bại với cô tài xế, hai tên chạy mất vào rừng.

Cô tài xế lê lết bước về chiếc xe rồi cố leo lên ngồi vào ghế lái .  …  Hắn cũng cố chịu đau ôm đùi lết lại chiếc xe.  Cô tài xế ngồi gục đầu trên tay lái khóc rưng rức.  Đám hành khách trong xe vẫn ngồi yên không có phản ứng gì đối với thảm cảnh của cô tài xế.  Bổng dưng cô ngẩng đầu lên quắc mắt nhìn đám hành khách ở phiá sau.  Rồi với cặp mắt vô thần, cô  nhìn chăm chăm thật lâu về phía trước một cách thật là kỳ lạ.

   … Hắn vừa bước lên xe thì cô tài xế bổng quát to:

- Anh đi xuống ngay!  Đi xuống ngay!

Quá sức ngạc nhiên và bất mãn, hắn la lớn lại:

-  Lạ không!... Tôi liều mạng cứ cô đến bị đâm tại sao cô không cho tôi lên xe?

- Anh xuống ngay! Tôi nói xuống ngay!

Rồi không đợi hắn noí thêm, cô đi lại lấy cái tuí xách của hắn quăng ra cửa xe rồi rồ ga phóng xe chạy.

Hắn ngơ ngác đứng bên đướng mà chẳng hiểu trời trăng gì trước tháí độ quá mức kỳ lạ của cô tài xế.

Nửa tiếng sau, hắn đón xin quá giang được với một chiếc SUV đang chạy tới.  Khi xe SUV chở hắn chạy gần tới đỉnh đèo thì có tiếng còi xe cảnh sát réo còi điếc tai vượt qua mặt.  Ở đỉnh đeò hắn thấy thêm mấy chiếc xe cảnh sát nữa đang chớp chớp đèn.

- Chắc có chuyện gì đây! Hắn nói.

   Hắn nghe một cảnh sát viên chạy lại báo với người chỉ huy:

- Thưa đại uý, chiếc xe đò lao xuống hố.  Mọi người trong xe chết hết kể cả nữ tài xế!

- Vậy à! Thật là một tai nạn thảm khốc!

   Bỗng dưng hắn rùng mình, rợn ốc khi suy nghĩ ra được là tại sao cô tài xế đuổi mình xuống xe.

-  … Cô tài xế! …  Cô ta đã cứu mạng mình! Hắn run run tự nói với mình.

Viết theo một câu truyên có thật được dựng thành phim và đã đoạt được giải thưởng phim ngắn hay ở nhiều Đại Hội Điện Ảnh Q.T. – March 24, 2014 - TTT.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
"... Có lẽ, giấc mơ của họ là có thể biến mất khỏi trần gian một cách yên ổn, tốt hơn là không ai để ý đến họ nữa… bây giờ cũng như mãi mãi về sau…” Nói gọn lại, và nói cách khác (bỗ bã hơn chút xíu) là họ đã bị thiến hết trơn rồi. Chấm hết.
Thông thường người ta cho rằng cuộc chiến Ukraine chỉ là một sự thu xếp của phương Tây. Theo lập luận này, việc Nga xâm lược tại Ukraine đã kích động cho phương Tây và truyền cảm hứng cho họ hành động phối hợp để bảo vệ một quốc gia dân chủ, nhưng họ đã không gây được tiếng vang ở nhiều nơi khác trên thế giới...
Càng ngày càng sa lầy tại cuộc chiến Ukraine, nội tình nước Nga theo đó ngày càng đen tối, trở nên phức tạp và hỗn loạn, nhất là sau vụ binh biến của nhóm lính đánh thuê Wagner. Tình trạng này có thể dẫn đến một tương lai bi thảm đen tối hơn nhiều cho nước Nga và hòa bình thế giới nếu các nhóm quyền lực theo dân tộc chủ nghĩa, cực đoan và cứng rắn lên nắm quyền. Đó là nhận định của tác giả Tatiana Stanovaya trong bài phân tích công phu dưới đây. Bà là Nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Á-Âu Carnegie Nga, đồng thời là sáng lập viên và giám đốc điều hành của công ty phân tích chính trị R.Politik...
Tưởng niệm 78 năm ngày thành phố Hiroshima bị Mỹ ném bom nguyên tử, thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida vào đầu tuần đã lên án việc Nga đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân. Khoảng 140,000 người đã chết trong vụ Mỹ ném bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima của Nhật Bản vào ngày 6 tháng 8, 1945 và 74,000 người thiệt mạng trong vụ ném bom nguyên tử xuống Nagasaki 3 ngày sau đó. Với tình hình nguy cơ hạt nhân đang trên đà tăng trưởng, đây là một trong loạt bài được biên dịch cho số báo này quanh vấn đề bom nguyên tử.
Bay chuyến cuối cùng trong ngày, từ Don Muang về Tân Sơn Nhất. Gặp một nhóm hơn chục người đi tay không, quần áo nhàu nhĩ áo phông trắng thì thành cháo lòng, áo màu thì cáu bẩn, người đi tông, người đi chân đất, ồn ào, nhốn nháo lên máy bay tìm ghế ngồi. Tất cả đều rất trẻ, tuổi từ 20, đến 31.Khá ngạc nhiên, hỏi ra mới biết anh em ngư dân Sông Đốc – Cà Mau bị cảnh sát biển Thái Lan bắt khi đang câu mực ở Vịnh Thái Lan, tịch thu thuyền, tài sản, án tù 3 tháng. Gia đình vay tiền chạy chọt, ngồi tù được 55 ngày, hôm nay được thả về. Cầm vé trên tay nhưng không biết ghế của mình chỗ nào. Mình cùng mấy cô tiếp viên Air Asia hướng dẫn từng chỗ ngồi vì anh em đều lần đầu bị đi bằng máy bay. Ngồi hỏi chuyện và nghe kể mới biết sự cơ cực từ ngày bị bắt đến khi được tha. Để được thả, gia đình phải tự tìm cò, qua Thái, liên hệ Đại sứ quán VN ở Bangkok, xuống Songkhla gặp cảnh sát, cai tù…Rổ giá để được tự do:
“Chính trị độc tài” và “Tư tưởng hẹp hòi” của đảng Cộng sản Việt Nam là hai nguyên nhân khiến trí thức thờ ơ với đất nước. Nhận xét này không có gì là “đột phá” mà là căn bệnh di căn do đảng đẻ ra để tự hành hạ mình. Hãy lấy bài học “trí thức Việt kiều” ngại về giúp nước để suy nghĩ...
Hầu hết mọi người đang thảo luận về các phiên tòa sắp tới của Donald Trump ở New York, Florida – và thứ Ba vừa qua, đại bồi thẩm đoàn ở Washington, D.C. đã truy tố Trump tội âm mưu lừa gạt chính phủ Hoa Kỳ, âm mưu cản trở một thủ tục tố tụng chính thức, âm mưu chống lại các quyền, cản trở và cố gắng cản trở một thủ tục chính thức, sử dụng Bộ Tư pháp để tiến hành "các cuộc điều tra tội phạm bầu cử giả" và cố gắng ngăn chặn chứng nhận bầu cử vào ngày 6 tháng 1/2021. Trump phải ra tòa hai ngày sau đó và các phiên tọa sắp tới tại thủ đô sẽ phải có sự hiện diện của ông. Liệu điều đó có ảnh hưởng đến khả năng vận động tranh cử của Trump cho đề cử ứng viên tổng thống của Đảng Cộng Hòa?
Kể từ khi lên nắm quyền vào năm 2012, Tập Cận Bình đã tập trung vào việc đảm bảo an ninh cho chế độ của mình. Ông đã thanh trừng bất cứ ai có tiềm năng là đối thủ chính trị, tái cơ cấu quân đội và bộ máy an ninh nội bộ, xây dựng một nhà nước giám sát kiểu Orwell, và thúc đẩy thông qua các luật pháp mới với mục đích đàn áp mọi chống đối, phản biện, nhân danh an ninh quốc gia. Nền tảng cho tất cả những công cuộc cải cách này là cái mà Tập gọi là “khái niệm an ninh quốc gia toàn diện”, một khuôn khổ nhằm bảo vệ hệ thống xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc và chính quyền điều hành của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), sự bảo vệ bao gồm cả chính cá nhân Tập.
Bắt đầu từ giữa những năm của thập niên 1980, các giới quan sát người Ấn Độ và quốc tế ngày càng tin là chế độ độc tài của Trung Quốc sẽ quản lý sai lạc nền kinh tế, trong khi Ấn Độ dân chủ sẽ nổi lên như là một đất nước hùng mạnh và phát triển nhiều hơn. Thay vào đó, Ấn Độ hiện nay đang phải trả một cái giá cho việc thiếu đầu tư trong nguồn nhân lực của mình.
Giới yêu hội họa, hẳn nhiên, đều biết tác phẩm Em Thúy của họa sĩ Trần Văn Cẩn. Bức danh họa này hoàn tất vào năm 1943, và “đã được công nhận là Bảo vật quốc gia.” Tuy thế, không mấy ai để ý là có đến hai phụ nữ tên Nguyễn Thị Minh Thúy (và hai đều được dư luận nhắc đến như là nguyên mẫu của tác phẩm nổi tiếng trên) nhưng cuộc đời của họ lại hoàn toàn khác hẳn nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.