Hôm nay,  

No Way Jose!

03/02/201706:40:00(Xem: 11380)

No way Jose!

 

Những điều mà ông Trump hứa hẹn với toàn dân Mỹ đều là chuyện dễ làm một cách nhanh chóng bằng quyền hạn của Tổng Thống cộng với Cộng Hòa đảng nhà ta đang nắm cả Hạ lẫn Thượng viện ở Quốc Hội. Đó là chưa kể đến việc sẽ thu gom luôn cả Tối Cao Pháp Viện một ngày gần đây.

 

Ngoại trừ một việc.

 

Mang công ăn việc làm trở lại Mỹ .

 

Đây là chuyện chỉ nói cho vừa lòng nhau thôi chứ người có chút kiến thức đều phải biết là không bao giờ xảy ra vì không có ai có thể nào làm được với tình trạng hiện tại trên toàn thế giới. Ngay cả Thượng Đế chắc cũng phải lắc đầu:


- No way Jose!


Khi nói đến mang trở lại thì phải biết cái gì đã ra đi ? Những việc làm biến mất trên đất Mỹ này từ ba bốn mươi năm qua là việc làm công nhân trong các hảng xưởng mà người viết bài này xin tạm gọi là Manufacturing Jobs.


Vào thập niên 1950 Manufacturing Jobs chiếm tỷ lệ 30% với 33 triệu lực lương công nhân trong tổng số lao động toàn quốc.


Ngày nay 2017 con số đó là 13 % với 12 triệu công nhân trong tổng số 170 triệu lao động. Tức là đã giảm thiểu trên 20 triệu công nhân trong ngành sản xuất.


Nguyên nhân đưa đến sự giảm thiểu đó rất là đa diện chứ không phải chỉ có việc càc hãng xưởng di dời cơ sở sản xuất ra nước ngoài như China hay Mexico. Việc suy giảm đã bắt đầu xảy ra hơn 30 năm trước khi China có một cái hãng sản xuất cho ra hồn đầu tiên và người Mễ còn đang miệt mài trên những cánh đồng dâu bắp. Do đó nếu cứ đổ lỗi cho Trung Cộng  hay Mexico thì chẳng những không công bằng mà còn không giải quyết được chuyện gì.


Hơn 80 % việc làm suy giảm là do kỹ nghệ, kiến thức cùng phương tiện giao thông gây ra. Chỉ có chừng dưới 20% là chạy ra ngoại quốc để có thể giảm thiểu tối đa giá thành của sản phẩm. Nhưng hiện tại thì những việc làm đó cũng đang giảm thiểu theo quá trình tiến triễn của kỹ nghệ. Ngày nay những cái máy cắt đo may tự động đang dần dần thay thế những công nhân trong sweet shop ở China hay Ấn Độ.


Bằng những chương trình Automation và Robot (Tự động và Máy móc) các nhà sản xuất đã lần lượt thay thế công việc mà trước đây phải làm bằng tay chân hay mắt mũi của con người.


Trình độ kiến thức nâng cao công với kỹ năng điều hành bài bản hợp lý cũng góp vào một phần không nhỏ trong việc chế tạo nhiều hàng hóa với ít nhân công hơn. Một hệ thống tự động đóng gói bao bì có thể thay thế hàng trăm công nhân...


Những công việc đã biến mất từ lâu và đang tiếp diễn theo tình trạng đó thì làm sao mà mang trở lại được? Mà mang trở lại để làm chi? Không lẽ phải dùng công nhân dùng búa đập đá để làm đường thay cho xe hủ lô hay dùng tay bóp nắn bột để làm ra từng ổ bánh mì? Những công việc làm đó đã biến xa vào cõi hư vô của lịch sử cùng với những ông thợ sửa đồng hồ quả lắc .


Manufacturing Jobs còn sót lại và hiện đa số đang ở các xứ có đông lực lượng lao động với mức lương thấp như China. Việt Nam hay Mexico thì đại đa số là những việc làm dây chuyền trong ngành may mặc, chế biến đồ gia dụng hay máy móc kỹ nghệ nhỏ.  Tóm lại là việc làm bằng tay chân với đồng lương tối thiểu và không có chi là nhàn hạ. Ông Trump có mang về được thì chắc cũng chẳng có bao nhiêu người muốn làm. Có sản xuất ra cũng không thể nào bán được. Một cái quần may ở Mỹ sẽ có giá gấp 10 lần may ở bên Tàu và 20 lần ở VN trong giá vốn.


Apple Computer sản xuất Iphone ở Mỹ làm sao cạnh tranh được với Xiaomi hay Samsung trong hoàn cảnh đó?


Đó là chỉ mới xét về đồng lương của công nhân mà chưa tính tới nhiều việc liên quan khác như cơ xưởng, hàng phụ tùng, kho bãi ... cùng các dịch vụ kèm theo khác. Cũng chưa kể đến môi trường hay an toàn trong sản xuất cùng các dịch vụ quản trị điều hành... vân vân và vân vân ... 


Ông Trump đã có nêu ra vài ý tưởng trong việc khuyến khích các đại công ty của Mỹ mang hãng xưởng trở lại Mỹ như giảm thuế đồng thời sẽ đánh thuế cao từ 20 đến 45% cho hàng hóa nhập cảng từ Mexico hay China. Lẽ ra ông Trump không nên nói như thế.


Là một nhà kinh doanh tài giỏi trên thương trường quốc tế từ bao nhiêu năm ông Trump dư sức biết cách làm một bài toán căn bản. Nếu tất cả hàng hóa đều phải sản xuất trong nước với giá thành cao ngất ngưỡng hoặc nhập cảng với thuế xuất cao thì đương nhiên sẽ đưa đến cái giá trên trời cho người tiêu thụ. Với lòng yêu nước nhiệt tình đến độ nào đi nữa thì dân chúng Mỹ cũng không thể nào có thể "Buy American" như chúng ta từng mong muốn như ông Trump.

Trong một xã hội mà đại đa số dân chúng sống theo kiểu có đồng nào ăn đồng đó không có bao nhiêu tiền để dành lại còn thích mua trước trả sau thì tiền đâu mà bỏ ra thêm đến cả 100% hay cao hơn nữa để mua sắm những thứ cần dùng hàng ngày trong đời sống như từ trái cà chua của Mexico cho đến cái điện thoại từ China.

 

Mở rộng tầm nhìn sâu xa rộng rãi hơn một chút nữa thì hẳn những người tài giỏi trong ban cố vấn của ông Trump cũng đã thấy những hậu quả kinh khủng làm xáo trộn mọi thứ và đánh xập nền kinh tế thịnh vượng của nước Mỹ đưa chúng ta vào tình trạng suy thoái không có đường ra.

 

Hãy cố gắng tìm một phương án thích hợp và có hiệu quả hơn chứ nếu đi theo đường lối này thì xin thú thiệt :

- No way Jose!

 

Hoàng Duy Liệu

02-2017

  
Nguồn:  http://ngo-quyen.org/p3590a5863/hoang-duy-lieu-no-way-jose-

Ý kiến bạn đọc
18/02/201717:54:11
Khách
Tràn Chien Lược
Ông Trump đang đi đúng hướng. Một chính trị gia giỏi, luôn nói một đàng làm một nẻo, biết tung hỏa mù cho đối thủ không biết đâu mà đỡ. Luôn dương đông kích tây. Do đó những chiêu mà ông đang tung ra là để thăm dò, cả trong và ngoài nước. Khi thời cơ đã chín mùi. Toàn ban tham mưu chiến lược của Mỹ, mới hàng loạt tung ra cú đánh xấm xét. Lúc đó đối thủ mới tâm phục khẩu phục. Không giám giở trò láu cá nữa.
07/02/201717:58:14
Khách
Bài nhận định rất sáng suốt!
05/02/201715:15:42
Khách
jobs ddang về lại Mỹ rõ ràng vài ngày có một hảng tuyên bố đem job về hay sẽ đầu tư vô Mỹ như hảng Nhật hôm qua sẽ create 700,000 jobs bên Mỹ và Sámung cũng bắt tay vào xây hảng create jobs, thực tế hảng đã tính kỹ, vì Trump cut down ko chỉ thuế, còn regulation cho hảng về Mỹ. Nếu thuế cho hảng thấp bù vào thuế nhập hàng China cao thì hàng hai bên chưa chắc chênh lệnh nhiều. Hơn nữa là Trump cut thuế cho dân Mỹ vậy hàng tiêu thụ ở Mỹ mạnh hơn khi người người có jobs, và giá nhà sẽ không rớt.
dân Châu âu cũng đi theo con đường này nếu bà Le pen thắng cử ở Pháp, dân Cháu âu các nuoc khác sẽ theo làn sóng cách mạng này mà bầu cho người đem jobs về cho họ. Bất chiến tự nhiên thành . Hy vọng là vạy
04/02/201705:37:58
Khách
Thì phải hứa cuội, hứa ì xèo, hứa lên 9 tầng mây này nọ để mị dân lấy phiếu của đám mù chứ. Chừng nào được thì kiếm/cướp công đầu còn không được thì dùng chiêu cả vú lấp miệng em đổ lỗi cho người tiền nhiệm hoặc người khác vô tội vạ thì xong.
04/02/201704:05:32
Khách
Nhận xét như bạn thichđocbao là lầm rồi, sở dĩ những gì mình mua rẽ hiện tại là vì có giao thương tòan cầu nhưng vì bọn Tàu và các nước ác ôn lợi dụng sự tòan cầu nầy để trục lợi chứ có tuân thủ theo điều kiện được nêu ra trong chính sách tòan cầu. Chẳng hạn như bọn tàu cộng trợ giá các sãn phẩm, ăn cắp trí tuệ phát minh và chuyên làm hàng nhái kèm thêm hợp chất độc hại....bạn thử nghĩ xem những phát minh tân tiến bây giờ ai là nước có trước nhiều nhất rồi lợi dụng tòan cầu hóa làm lợi cho một số ít tài phiệt không có lương tâm chứ thật sự có lợi gì đâu cho thành phần trung lưu...làm sao có tiền đem hãng xưởng ra ngọai quốc làm kiếm lời...tôi tin rằng một dàn cố vấn thành danh của TT/Trump họ thừa hiểu điều gì lợi, điều gì hại để thi hành, còn như ta chỉ cóc ngồi đáy giếng chẳng có một tí kinh nghiệm gì nhưng cũng cho rằng ta đây hiểu như tác giả luận bàn...tại sao Bill Gate lại ca tụng TT/Trump sau khi gặp...chỉ thấy một điều rõ ràng nhất là TT/Trump tả xung hữu đột từ bạn đến thù để thành công thử hỏi TT nào làm được...hãy bình thản chờ xem 4 năm rồi hãy chống đối
04/02/201702:14:49
Khách
Việc kinh tế, tốt nhất tác giả nên học nơi TS Nguyễn Xuân Nghĩa !
Tốt nhất nữa tác giả hãy nhìn triệu phú và tỉ phú trong chính quyền Trump !
Bill Gate tuy không ở trong chính quyền Trump nhưng ông hoàn toàn ủng hộ TT Trump ! Tỉ phú Buffer tuy không ở trong chính quyền, thậm chí còn ở Đảng DC mà cũng ủng hộ Trump !
Cái học của tác giả về kinh tế không biết đáng giá mấy su mà dám phê phán với lý sự cùn đang trong những ngày sắp sửa khởi động cho một bộ máy kinh tế mới ! Khác hẳn với Obammmm !
Ngoài ra còn an ninh, tác giả nói gì ? Hiện Trump đang làm đủ thứ đấy mà dân Mỹ đã thấy đây là cần trong lúc này ! Tất nhiên Obammmm và một ít ca sĩ hăng hái biểu tình thì đã thấy rõ nét ... họ đã thất bại !
Tất cả họ dám ăn dám chịu, dám cá cược với thế giới nhất là với TC và Mễ !
Bàn cờ mới cuộc chơi mới sắp bắt đầu ! Obama và ĐDC sở dĩ quậy phá lung tung tứ ngả chứng tỏ ĐDC đang dãy chết ! Tất nhiên dân Mỹ chẳng cho chết, nhưng thoi thóp thì có ! Một cánh tay què !
03/02/201723:54:39
Khách
Tôi không đồng ý lồi tiêu cực của bài viết
Nếu biết sai phải cố gắng sửachửa
Mỵ Dân của đảng dânchủ , cũng gần gần như nhau
đảng cọng sản
Đem Âu Châu xuống dốc
03/02/201722:25:53
Khách
Tôi không biết những gì trong bài viết sẽ là sự thật hay sai. Nhưng có một điều tôi biết chắc là khi hàng hóa sản xuất tại Mỹ thì giá thành sẽ cao, lê tất nhiên và là điều dễ hiểu. Mà khi giá hàng tăng thì người mua sẽ giảm, mà không có người mua thì lấy gì mà đánh thuế (cung mà không có cầu). Sở dĩ kinh tế nước Mỹ thê thảm từ năm 2008 cho đến nay là vì người dân không "xài tiền", đây là mình nói với giá hàng hóa hiện nay được sản xuất tại những nơi như Trung Quốc, Mexico hay VN....vân vân. Tôi sống ở Mỹ hơn 33 năm, và đã làm việc tổng cộng 25
năm ở Silicon Valley, San Jose. Cả 2 hảng tôi làm đều dọn qua Trung Quốc. Ban đầu sau khi bị mất việc (có một hãng tôi làm gần 16 năm), tôi rất tức giận và căm ghét, nhưng một thời gian sau thì tôi mới thấu hiểu là vì sự cạnh tranh nên các chủ hãng bắt buộc phải làm vậy. Tôi nghĩ nếu như bạn là chủ hàng thì bạn cũng làm y như vậy thôi......để tồn tại.
03/02/201722:24:51
Khách
Còn quá sớm dê nòi tốt hay xấu !!!
03/02/201720:54:04
Khách
Bài nhận định đúng một phần ở chỗ những sản phẩm traditional nếu làm tại Mỹ thì không cạnh tranh nổi với các nước kỹ nghệ đang lên. Thử nhìn qua kỹ nghệ xe hơi một chút. Xe Đức-Nhật được chuộng ở Hoa Kỳ. Xe Mecurry và Ford lại được chuộng ở Âu Châu và Nhật. Tại sao vậy ?
Thử nghĩ xem kỹ thuật công nghệ xanh, thân thiện môi trường...những máy móc động cơ, thiết bị mà những nước đang phát triển đang nằm mơ vài thập niên nữa - những kỹ thuật này quốc gia nào có đủ tài nguyên và chất xám để làm ra và bán ra thế giới?
Nên chuẩn bị kiến thức và đầu tư cho những kỹ năng quý vị có sẵn để đón cơ hội cho những công việc mới lạ sắp đến. Và khuyến khích con em mình đầu tư học vấn vào biology, nanology, chemistry, design, electrical, software programming and security, banking....để không lỡ cơ hội làm giàu và thăng tiến.
Yes, there are ways Jose !!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 2/12/2022, Hoa Kỳ đặt Việt Nam vào Danh sách “theo dõi đặc biệt” (Special Watch List) vì tiếp tục vi phạm quyền tự do Tín ngưỡng, Tôn giáo, nhưng Việt Nam phủ nhận và cho rằng Mỹ đã xuyên tạc tình hình để chống phá Việt Nam...
hiện tại dân số Trung Cộng đã lên tới 1/5 tổng số nhân loại rồi, gieo trồng 1,418,804,794 trái quýt chua (lè) như vậy bộ chưa đủ sao mà còn muốn ấn thêm vô làm chi nữa, cha nội? Bộ không thấy hằng triệu người dân Hồng Kông đang xuống đường biểu tình phản đối và cả loài người đang nhăn mặt hay sao?
Mão là mèo, quý là phú quý. Quý Mão là mèo có phước được hưởng lộc ăn ngon, mặc ấm, được chăm sóc như thú cưng của gia đình. Theo các nhà tướng số nói vì mèo nhanh nhẹn, trung thành, chung thủy, tình cảm và dễ thích nghi, nên người tuổi Mão sẽ thông minh, kiên trì, tháo vát, may mắn, thành công, giàu sang, sống có tình, có lý…
Lúc còn nhỏ thì không để ý. Nay lúc tuổi già, hồi tưởng lại tâm linh dân tộc, suy nghĩ lại câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” hoặc “A Di Đà Phật” của dân mình mới thấy nó có một ý nghĩa linh thiêng và đẹp tuyệt vời. Nó không phải chỉ nằm trong phạm vi tôn giáo mà còn hòa nhập thành truyền thống văn hóa dân tộc. Nó trở thành phong cách sống hài hòa giữa đạo và đời. Khi đi chùa gặp nhau, hoặc trong các lễ hội Phật, chúng ta cất tiếng “A Di Đà Phật !” thì tiếng “A Di Đà Phật” trở thành một câu chào hỏi, một lời thân thiện, một lời mừng rỡ rằng ta còn có nhau, một lời chúc tụng, một sự kính trọng, một ước vọng sau này (khi vãng sinh) sẽ lại gặp nhau trên Quốc Độ Thanh Tịnh của Phật A Di Đà.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những cầu thủ đồng hương tranh tài. Thiệt không có gì để có thể phàn nàn. Các em chơi rất tới, rất hết mình, và rất đáng ngợi khen. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe những lời bình, bằng tiếng mẹ đẻ, trong một trận túc cầu. Bình luận viên hay nhắc đi nhắc lại những cụm từ rất nặng nề: xử lý tình huống, quật khởi, nỗ lực kiên cường, phương cách đá, tham gia lấy bóng, khoảng cách lợi thế, sự tiếp cận, sự thay người, toả sáng…
Herschel Walker vừa chấm dứt hi vọng tái tranh cử tổng thống của Trump. Herschel Walker loạng choạng, lầm bầm, lóng ngóng cuối cùng đã thất bại trong cuộc đua vào Thượng viện Georgia. Nhưng trong khi Walker có thể sẽ rời khỏi chính trường và chìm vào tình trạng mờ mịt, người đàn ông đã lôi kéo ông Walker vào cuộc đua và áp đặt một ứng cử viên rõ ràng không đủ tiêu chuẩn vào Đảng Cộng Hòa Georgia, hiện đang gặp khó khăn trong việc giải quyết thiệt hại...
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.