Hôm nay,  

Từ Biến Cố Hongkong Nhìn Vào Nhà Nước Nga – Tàu

11/10/201400:00:00(Xem: 5010)
Những tuần qua truyền thông khắp thế giới đổ dồn về Hongkong để theo dõi sát sao cuộc xuống đường biểu tình đấu tranh chống lại màn diễn dân chủ, với kịch bản đảng cử dân bầu có nguồn gốc đạo diễn từ Trung Nam Hải, áp đặt mô hình “dân chủ” xã hội chủ nghĩa, đảng cử dân bầu lên người dân cựu thuộc địa Anh đã quen hít thở, sống trong không khí bầu cử, ứng cử, tranh cử tự do không nằm dưới sự chỉ định, sự lãnh đạo của đảng cộng sản Tàu.

Tưởng cũng nên nhắc lại, Hongkong là tô giới, là nhượng địa “ trăm năm” của nhà nước quân chủ Trung Hoa giao cho thực dân Anh cai trị được trao trả lại cho nhà nước Tàu Cộng vào năm 1997 với thoả thuận, cam kết thực hiện“một quốc gia hai chế độ”. Nó có nghĩa là người dân Hongkong được quyền tự trị, được quyền quyết định số phận, nguyện vọng của họ trên mảnh đất cựu thuộc địa này.

Thế nhưng, bản chất độc tài cộng sản không thay đổi, thực chất là không thể thay đổi, sau mười mấy năm thu hồi, sáp nhập vào lục địa Trung Hoa, nhà nước Tàu Cộng trắng trợn vi phạm cam kết, từng bước thực hiện âm mưu nhuộm đỏ Hong kong, tước đi quyền công dân, quyền tự do căn bản của con người mà người dân Hongkong được hưởng dưới sự cai trị của “Vương quốc Anh”.

Việc đầu tiên của bá quyền Trung Nam Hải thực hiện tham vọng nhuộm đỏ Hongkong là sửa đổi luật pháp nhằm hạn chế quyền tự do ngôn luận, tiếp theo là đưa vào chương trình giảng dạy những chuyện hư cấu, thêu dệt, láo lừa về “Mao vĩ đại, đảng thần thánh” nhồi nhét vào đầu thế hệ trẻ Hongkong, biến một xã hội năng động nhiều màu sắc Hongkong trở thành một xã hội thụ động nằm dưới chiếc gậy chỉ huy thô cứng, man rợ của cộng sản lục địa. Việc làm của Tàu Cộng đối với Hongkong giống như các chiêu trò bịp bợm của Việt cộng áp dụng trong các trường học, các chương trình tuyên truyền giáo dục tẩy não các thế hệ thanh niên ở Việt Nam đã gặp sự chống đối quyết liệt của học sinh sinh viên và người dân Hongkong.

Đỉnh điểm của tham vọng nhuộm đỏ Hongkong, tiêu diệt, phá vỡ nền tảng phát triển hài hòa nhân bản, tôn trọng luật pháp, tôn trọng quyền dân sự chính trị, quyền con người của người dân Hongkong là việc Bắc Kinh diễn trò dân chủ, với kế hoạch “luật hóa” âm mưu đảng cử dân bầu qua các tay chân được đảng Tàu Cộng chỉ định, cài cấm trong các cơ quan, tổ chức chính quyền của đặc khu Hongkong. Chính điều đó đã làm cho người dân Hongkong nổi giận tràn xuống đường chiếm đóng trung tâm (Occupy Center) với khẩu hiệu yêu thương và hòa bình (love and Peace) đòi đặc khu trưởng Hongkong từ chức với quyết tâm ngăn chận, chống lại kế hoạch chương trình, sản xuất sản phẩm “đảng cử dân bầu” phi dân chủ của đảng cộng sản Trung Hoa áp đặt lên Hongkong.

Việc học sinh sinh viên xuống đường và vận động người dân cùng xuống đường thực hiện quyền làm chủ của người dân sống trong thể chế chính trị dân chủ, bày tỏ thái độ chống lại âm mưu bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận, âm mưu giáo dục nhồi sọ, âm mưu đảng cử dân bầu...nhằm từng bước nhuộm đỏ Hongkong như một thách thức quyền lực độc tài toàn trị sắt máu, bạo tàn của đảng cộng sản trung Hoa.

Hành động xuống đường đấu tranh của những người trẻ tuổi Hongkong đã khiến cho những người am hiểu bản chất Tàu Cộng cảm thấy lo ngại cho sự an toàn của các lãnh đạo tổ chức biểu tình (Scholarism) họ lo rằng những người thanh niên này chưa đủ bản lãnh, kinh nghiệm để đối đầu với các tên lãnh đạo Tàu Cộng gian trá độc ác, khát máu đồng bào, đồng loại của chúng như đã từng xảy ra trong quá khứ!

Những ngày qua dư luận của giới truyền thông khắp nơi trên thế giới đã bày tỏ sự quan tâm, lo ngại về việc cảnh sát sử dụng dùi cui, hơi cay, nghiệp vụ trấn áp, bắt giữ một số lãnh đạo đoàn biểu tình theo “quy định” của luật pháp Hongkong nhưng lực lượng trấn áp vẫn không ngăn chận được người dân rầm rập xuống đường. Thế nên bộ mặt “trổi dậy hòa bình” của Tàu cộng đã lộ mặt qua việc “giở trò” sử dụng công an mật vụ giả dạng côn đồ gây sự, tấn công những người biểu tình ôn hòa, giống như an ninh mật vụ Việt cộng đã làm với người dân Việt Nam xuống đường biểu tình chống tàu Cộng xâm lược.

Chính những diễn biến xảy ra từng giờ được loan tải trên hệ thống truyền thông quốc tế, có cả thuận lợi cũng như không thuận lợi cho cuộc biểu tình đấu tranh ở Hong kong. Đã có một số ngòi bút bình luận, nhận định thời sự cho rằng lãnh đạo đảng cộng sản Trung Hoa sẽ không nhượng bộ những yêu cầu cấp bách của người dân Hongkong, là yêu sách đòi đặc khu trưởng Hongkong phải từ chức và tin mới nhất cho biết yêu cầu này đã không được đáp ứng.

Từ hiện thực khách quan không nhượng bộ đó, có ý kiến bi quan cho rằng với lịch sử khát máu vốn có, đảng cộng sản Trung Hoa sẽ không lùi bước và rất có khả năng sẽ diễn ra một cuộc tắm máu sinh viên Hongkong như Bắc Kinh đã làm với sinh viên lục địa ở quảng trường Thiên An Môn của 25 năm về trước (?)Cũng có một số ý kiến không đồng tình với nhận định kịch bản Thiên An Môn sẽ tái diễn ở Hongkong.

Ai cũng thấy Hongkong với Thiên An Môn có những khác biệt nhất định nên không thể so sánh Hongkong với Thiên An Môn và mọi so sách đều không có cơ sở lý luận vững chắc để thuyết phục. Tuy nhiên có một thực tế là hầu hết lãnh đạo của các đảng cộng sản đều gian manh, lắm trò và rất điên. Thế cho nên mọi tiên đoán đều là giả định, khó chính xác với một đảng có nhiều thủ đoạn thâm độc như cộng sản Trung Hoa thì chuyện gì dù có nghịch lý cách mấy cũng đều có thể xảy ra(?)

Nói cho cùng, dù Tàu Cộng có nhượng bộ hay không nhượng bộ, dù có tắm máu hay không tắm máu cuộc biểu tình của học sinh sinh viên Hong kong thì giá trị đấu tranh cho khát vọng tự do, dân chủ không thế lực hung tàn nào có thể dập tắt trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay. Cụ thể là 25 năm trước Tàu Cộng đã tắm máu sinh viên, tắm máu người dân hoa lục, chúng đã nghiền nát khát vọng tự do, dân chủ dưới vòng xích sắt của xe tăng và đạn pháo. Ngày nay cuộc xuống đường đấu tranh cho khát vọng tự do, dân chủ lại tái hiện trên mảnh đất Hongkong, điều đó chứng minh rằng Tàu Cộng không thể dập tắt ngọn lửa tự do, dân chủ âm ỉ cháy trong lòng người dân Trung Hoa nói riêng và của nhân loại nói chung.

Quan sát cuộc xuống đường quy mô đòi quyền lợi chính đáng của người dân Hongkong, không khó để nhận ra, nó là khúc xương khó nuốt cho cộng sản Trung Hoa, dù chúng có sử dụng bạo lực hay không sử dụng bạo lực, đều không giải quyết được tận gốc vấn đề đòi hỏi thực thi tự do, dân chủ của người dân Hongkong. Đấu tranh đòi tự do, dân chủ cho Hongkong sẽ như vết dầu loang chảy tràn vào trong lục địa Trung Hoa, chỉ cần một mồi lửa là làm nổ tung bá quyền Đại Hán ra nhiều mảnh nhỏ và kịch bản sử dụng bạo lực hay không sử dụng bạo lực, sớm hay muộn đều dẫn đến sự cáo chung của chế độ độc tài toàn trị cộng sản Tàu, có thể diễn ra như sau:

Nếu Tàu Cộng không sử dụng bạo lực trấn áp phong trào đấu tranh của học sinh sinh viên Hongkong thì làn sóng đấu tranh cho tự do, dân chủ sẽ lây lan, thổi vào trong lục địa Trung Hoa thách thức độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản. Sự lớn mạnh của phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ bên trong nội địa trung hoa đồng nghĩa với sự suy tàn của độc đảng, độc tài cộng sản và cũng có nghĩa dẫn đến việc kết thúc chế độ. Đó là sự thật hiển nhiên ai cũng nhìn thấy!

Nếu Tàu Cộng sử dụng bạo lực của xe tăng đại pháo dẹp biểu tình như chúng đã làm ở Thiên An Môn hồi 25 năm trước, là vi phạm vào cam kết quốc tế về mô hình “một quốc gia hai chế độ” của Hongkong. Nếu Tàu Cộng manh động sử dụng bạo lực, chắc chắn sẽ gặp phản ứng, bao vây cô lập, trừng phạt kinh tế của thế giới, kể cả việc các nước dân chủ sẽ không tuân thủ, không giữ đúng cam kết với quốc gia đã cố tình vi phạm luật pháp quốc tế để trang bị vũ khí cho các sắc dân Tây tạng, Tân Cương đấu tranh giành độc lập, đòi lại chủ quyền lãnh thổ đã bị Tàu Cộng dùng vũ lực cưỡng chiếm của sắc dân Tây tạng, Tân Cương. Kịch bản trên xảy ra, sẽ đưa nhà nước Đại hán, nằm dưới vỏ bọc cộng sản về đâu?

Nhận xét sơ lược về việc Tàu Cộng sử dụng bạo lực hay không sử dụng bạo lực đối với cuộc biểu tình của sinh viên hongkong cho chúng ta thấy rằng xu thế dân chủ là xu thế thời đại không thể đảo ngược, mọi vùng vẫy nhằm bảo vệ chế độ, bảo vệ độc quyền của đảng cộng sản là bất khả thi. Ra sức bảo vệ đảng chế độ, nó chỉ kéo dài khổ đau cho người dân nằm dưới ách thống trị độc tài cộng sản chứ chế độ cộng sản không thể trường trị muôn năm như các khẩu hiệu nhằm động viên các cán bộ, đảng viên mê cuồng nhiều thứ của đảng cộng sản Việt Nam.

Thực tế chiêu bài cộng sản và xã hội chủ nghĩa chỉ còn là cái vỏ bao bọc cho tham vọng bành trướng của nhà nước Đại Hán nhằm lường gạt lãnh đạo ngu dốt, tham lam cộng sản Việt Nam và Tàu Cộng sử dụng đảng cộng sản Việt Nam như tay sai, nước Việt Nam như chư hầu, như một tỉnh, quận huyện của Tàu Cộng, phục vụ cho tham vọng thực dân mới của nhà nước Đại Hán. Tham vọng đế quốc, thực dân của Tàu Cộng cả thế giới đều thấy chỉ có lãnh đạo Việt Cộng, các tên tay sai mê cuồng cộng sản vì nhiều ý do giả vờ không thấy và ngoan cố làm tay sai, đưa dân nước vào tròng nô lệ giặc thù phương bắc.

Qua biến cố Hongkong giúp cho thế giới thấy rõ hơn bản chất của cái gọi là trỗi dậy hòa bình của nhà nước Tàu Cộng và cho người dân Việt Nam thấy rõ hơn những biến tướng của cộng sản Trung Hoa. Nó không thể hòa nhập vào dòng sống với những giá trị chung của cộng đồng nhân loại, nó không phải là hình mẫu để xây dựng, phát triển cho Việt Nam làm theo, nó không thể đẩy lùi bất công xã hội, không thể giải quyết được bất đồng, mâu thuẩn xã hội mà Tàu Cộng còn gây ra những xung khắc, xung đột xã hội nghiêm trọng hơn mọi hình thức tổ chức cai trị đã từng hiện diện trong lòng lịch sử nhân loại.

Sự biến tướng của cộng sản Trung Hoa trở thành nhà nước bá quyền Đại Hán không chỉ riêng Tàu Cộng ở phương đông mà ở phương tây còn có cộng sản Liên Xô đang thực hiện tham vọng bá quyền Đại Nga bất chấp luật pháp quốc tế để vẽ lại bản đồ thực dân, đế quốc kiểu mới ở Ukraine...

Từ cuộc đấu tranh của học sinh sinh viên Hongkong nhìn ra thế giới bên ngoài, nhất là hai nước đàn anh Nga – Tàu cựu lãnh đạo phe xã hội chủ nghĩa, chúng ta thấy có thay đổi một số hình thức bề ngoài nhưng bản chất, tư duy bá quyền, nước lớn vẫn không thay đổi mà có phần nguy hiểm hơn cho trật tự an ninh, hòa bình thế giới. Sự nguy hiểm này chỉ sau các tổ chức khủng bố, các nhà nước cực đoan hồi giáo Trung Đông, Bắc Phi.

Quan sát theo dõi tình hình đấu tranh cho tự do, dân chủ còn được gọi là cuộc cách mạng dù của học sinh sinh viên Hongkong để học hỏi những điều phù hợp và có thể ứng dụng trong đấu tranh cho tự do, dân chủ Việt nam. Bên cạnh đó là mở rộng tầm nhìn liên quan đến nhà nước Nga – Tàu hiện tại, để các cá nhân, tổ chức đấu tranh tránh mơ hồ về bản chất của hai nước cựu lãnh đạo quốc tế cộng sản đệ tam này nhằm rút tỉa kinh nghiệm lẫn tránh phạm phải sai lầm có thể xảy ra trong công cuộc đấu tranh chống “biến tướng” của độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam và thiết lập thể chế chính trị dân chủ cho một nước Việt Nam tương lai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!
Việt Nam bước vào năm Giáp Thìn 2024 với gánh nặng tham nhũng và một đội ngũ “không nhỏ” cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức lối sống. Đó là cảnh báo của người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc phỏng vấn đầu năm của Thông Tấn Xã Việt Nam...
Từ thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Triết gia Mạnh Tử (372-289 BC) của Trung Hoa đã nói rằng, “Dân là quý, thứ đến đất nước, rồi tới vua.” Điều đáng nói là Mạnh Tử là người đi theo học thuyết của Nho Gia vốn chủ trương vua là con ông Trời (Thiên tử) được sai xuống nhân gian để trị quốc an dân, vậy mà cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng, nếu không muốn nói là tối quan trọng của người dân. Thời hiện đại, công pháp quốc tế đã nêu ba yếu tố chính hình thành một quốc gia: người dân, lãnh thổ và chính quyền. Trong đó, thật ra người dân chính là yếu tố then chốt quyết định. Lãnh thổ nếu không có dân ở, không có người quản trị thì không phải là đất nước của một dân tộc. Chính quyền từ người dân mà ra, bởi vì trước khi một người ra nắm quyền cai trị đất nước thì người đó phải là một người dân của đất nước ấy. Hơn nữa, sự thịnh suy của một quốc gia nằm trong tay người dân.
“Phản động lực” mà người Đài Loan thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi khiến tôi, sau những suy nghĩ miên man về chuyện nước non, lại quay về với bài học yêu nước của thời tiểu học với câu hỏi khó, khiến nhiều học trò gác bút: “Em hãy tìm từ phản nghĩa với ‘tôn đại’.” Trung Quốc càng hung hăng đe dọa bao nhiêu, Đài Loan càng quật cường ngạo nghễ bấy nhiêu. Mà nếu Bắc Kinh ngu ngơ hay vờ vịt không biết gì đến định luật này thì, thầy nào tớ đó, Hà Nội cũng mù tịt hay giả bộ tương tự. Họặc mù tịt như thể đã hoàn toàn miễn dịch trước luật này; hoặc đóng kịch như thể không hề sống trong không gian ba chiều bình thường mà là một môi trường nào đó thiêu thiếu, cơ hồ chỉ… hai chiều rưỡi.
Tôi sinh trưởng ở Đà Lạt (Thành Phố Ngàn Hoa) nên sự hiểu biết về hoa lá cũng không đến nỗi tồi. Thế mà mãi tới bữa rồi, nhờ xem trang Trăm Hoa, mới được biết thêm về một loài hoa nữa – hoa ban: “Mùa hoa nở là lúc các cặp đôi nô nức đến thăm Tây Bắc. Hoa ban trắng tượng trưng cho tình yêu chung thủy và sự chân thành, dù tình yêu có gặp nhiều trắc trở, khó khăn thì cũng tự tin vượt qua và sẵn sàng đi đến bến bờ hạnh phúc. Các cặp đôi yêu nhau thường thề nguyện dưới gốc cây hoa ban như một minh chứng cho tình yêu thủy chung, bền chặt.”
Nhìn vào sự xuất hiện, sinh trưởng và tồn tại của chế độ cộng sản ở Việt Nam, chúng ta không thể phủ nhận đã có sự tương đồng với những thông tin tóm lược vừa nói về bệnh ung thư của con người...
Tôi tình cờ nhìn thấy hình Nguyễn Thúy Hạnh đang lơn tơn đẩy một cái xe cút kít đầy ắp bưởi (trên trang RFA) trong một cuộc phỏng vấn do Tuấn Khanh thực hiện, vào hôm 19 tháng Giêng năm 2021. Bên dưới tấm ảnh này không có lời ghi chú nào về thời điểm bấm máy nên tôi đoán có lẽ đây là lúc mà cô em đang hớn hở đến thăm vườn bưởi của họ Trịnh (ở Hòa Bình) vào “thuở trời đất (chưa) nổi cơn gió bụi”!
Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đang phải đối mặt với cuộc tranh chấp nội bộ trong kế hoạch tìm người kế nhiệm lãnh đạo khóa đảng XIV, nhiệm kỳ 2026-31. Những tranh chấp này được giữ kín để tránh hoang mang nội bộ. Chúng bộc phát ngay tại các Đại hội đảng địa phương và các ban đảng từ tháng 10 năm 2023...
Cuộc bầu cử tổng thống lần thứ 8 tại Đài Loan đã được tổ chức vào ngày 13/1 với kết quả là ông Lại Thành Đức Phó chủ tịch Đảng Dân tiến (Democratic Progressive Party, DPP) thắng cử...
Chúng ta đang làm nhân chứng cho một cuộc bầu cử kỳ quặc và đa sự chưa từng xảy ra trong lịch sử đầu phiếu ở Hoa Kỳ. Có thể nói, không chỉ lịch sử, mà rộng lớn hơn, chính là "sự cố" văn hóa chưa từng thấy. Bước vào năm 2024, sự tranh đua giữa hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ càng gay go, khốc liệt với âm mưu, độc kế, thủ đoạn, ám toán, bôi nhọ, mánh mung, để xem ai sẽ là chủ nhân của ngôi Nhà Trắng trong bốn năm tới. Tất cả những ý nghĩ, hành vi đó đều gôm vào chính sách, chiến lược và chiến thuật vận động bầu cử. Bạn đọc sẽ có dịp theo dõi các thầy bàn người Mỹ và thầy bàn người Việt (trong và ngoài nước) phong phú hóa, hư cấu hóa, ảo tưởng hóa về việc bầu cử, tạo ra câu chuyện nửa thực, nửa hư, thú vị, bất ngờ với giận dữ và thất vọng, sung sướng và buồn bã, rung đùi và cụng ly, nguyền rủa và chửi bới, vân vân. Thông thường những luận lý, âm mưu, phê phán, dự đoán đó… được mổ xẻ qua kiến thức và kinh nghiệm tây phương, nơi có hàng ngàn sách vở nghiên cứu chính trường, chính đạo,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.