Hôm nay,  

Chia Để Trị

24/09/201400:00:00(Xem: 8566)

Diamond Bích Ngọc (sưu-tầm & biên-soạn)

Nếu ai có lần đến vùng Inala, thành-phố Brisbane, tiểu-bang Queensland, nước Úc – Nơi tập-trung đông đảo người Việt-Nam tỵ-nạn hoặc du-khách nào có dịp thăm viếng “Little Saigon”, ngay tiền đình của thương-xá Phước-Lộc-Thọ, tọa-lạc trên đường Bolsa, thành-phố Westminster, miền Nam California, Hoa-Kỳ, chúng ta thường thấy nhiều người đàn ông Việt-Nam tụ-tập từng nhóm để đánh cờ tướng giải-khuây (hoặc cá độ???)

Cờ Tướng là trò chơi gia-nhập vào Việt-Nam từ lâu đời, dành cho hai đối thủ cùng phải dùng trí não của mình thi đấu bằng cách ăn cho được quân Tướng của đối phương, người chơi phải biết cách điều-binh-khiển-tướng, phối-hợp các quân cùng với những bí-quyết nhất định của mình. Trong từng đường đi, nước bước họ phải áp-dụng thêm những chiến-thuật nhất định để tấn-công bất ngờ vào đối phương hầu làm ván cờ thêm hay và hấp-dẫn.

“Dương Đông Kích Tây” chính là bí-quyết mà người chơi Cờ Tướng hay xử-dụng nhằm đánh lạc hướng đối-phương, làm cho họ trở nên lúng-túng trong mỗi cách đi quân; được hiểu là giả bộ đánh hướng này nhưng thực chất là tiến về hướng kia.

“Dương Đông Kích Tây” là làm mờ ảo thế cờ khiến đối thủ khó biết, khó đoán và sẽ bị đánh bất ngờ. Kế này nhằm chuyển mục-tiêu để lừa dối đối phương, lợi dụng lúc sơ ý tấn công ngay thì sẽ chiến thắng.

Bí quyết “Dương Đông Kích Tây” trong cờ Tướng là một tuyệt chiêu, người chơi cần áp-dụng những bước như sau: Tạo tin đồn, làm rối tai rối mắt địch, buộc đối phương lo nhiều mặt, mê-hoặc ý chí của địch, nghi-binh, làm yếu lực-lượng phòng-vệ địch và phân-tán lực-lượng đối phương (tức CHIA ĐỂ TRỊ).

Chúng tôi vừa sơ-lược về trò chơi Cờ Tướng. Trong thực-tế trên chiến-trường, thương-trường hay chính-trị cũng vậy, chiến-thuật nham hiểm và thâm độc “CHIA ĐỂ TRỊ” thường được áp-dụng và vô cùng hiệu-quả đối với kẻ chủ mưu.

Từ-điển Oxford định-nghĩa “CHIA ĐỂ TRỊ” là một chính sách được áp dụng hầu kìm chế người cấp dưới, cũng nhằm duy-trì quyền-hành khống trị trên những đối tượng bằng cách xúi dục họ chống đối, thù ghét lẫn nhau (The policy of maintaining control over ones subordinates or subjects by encouraging dissent between them).

CHIA ĐỂ TRỊ, theo Anh-ngữ là: “Divide and Conquer” hay “Divide and Rule” có nguồn gốc từ tiếng La-Tinh “Divide et Impera”, đây là một chính-sách được áp-dụng đầu tiên bởi vua Philippe II (đệ nhị), người cai-trị vương quốc cổ đại Macedon (vùng đất này bây giờ là một phần của nước Hy-Lạp), từ năm 359 đến 336 BC (Before Christ: trước Thiên Chúa giáng-sinh); vua Philippe II cũng là bố ruột của Alexander the Great (Alexander Đại Đế).

Trevor Nevitt Dupuy, một sử-học-gia quân-sự Hoa-Kỳ đã ghi lại trong cuốn “The military life of Alexander the Great of Macedon” rằng: Alexander the Great là một vị Đại Danh Tướng (Great Captain) trong lịch sử thế-giới.

Hơn 200 năm sau, thời Gaius Julius Caesar (từ tháng 7, năm 100BC đến 15 tháng 3 - 44BC), ông cũng áp-dụng chiến-thuật “CHIA ĐỂ TRỊ”, nhờ vậy Caesar tiến chiếm được xứ Gaule (bao gồm Pháp, Bắc Ý, Bỉ, Tây Thụy-Sĩ v.v...) mở ra cho La-Mã con đường tiếp cận với Đại-Tây-Dương, Caesar cũng là người phát-động cuộc xâm-lăng đầu tiên của La-Mã vào xứ Britannia (nước Anh ngày nay) vào năm 55BC.

Lịch-sử thế-giới đã ghi-nhận Julius Caesar là một trong những nhà quân-sự lỗi-lạc và là một chính-trị-gia xuất-chúng nhất thời La-Mã cổ đại.

Truyền hình Mỹ, đài PBS (Public Broadcasting Service) có lần chiếu về Việt-Nam thời-kỳ Pháp thuộc; xin tóm-lược như sau: vào đời nhà Nguyễn, thời vua Tự-Đức (1847-1883) Pháp bắt đầu tiến chiếm đông-dương. Từ năm 1863 đến 1874, Tự-Đức ký hiệp-ước dâng từng phần đất Việt-Nam cho Pháp và cuối cùng vào năm 1882 Pháp chiếm nốt Hà-Nội. Kể từ đó người Pháp cai-trị toàn bộ nước Việt-Nam. (Tu Duc signed away the country piece by piece to the French beginning in 1863… In 1874 Tu Duc made more territorial concessions and finally in 1882 the French captured Hanoi. The French were now in control of all of the country.) – Ngưng trích.

Những người am-tường lịch-sử đều biết rằng thực-dân Pháp đã chia Việt-Nam làm ba miền riêng biệt: Bắc Kỳ (Tonkin) Trung Kỳ (Annam) và Nam Kỳ (Cochinchine) dưới ba chế-độ cai-trị khác nhau nhằm phục-vụ cho chính-sách "CHIA ĐỂ TRỊ”, tức "DÙNG NGƯỜI VIỆT TRỊ NGƯỜI VIỆT".

Vào đầu thế-kỷ 20, trong thời kỳ Pháp thuộc nói trên, phong trào Đông-Kinh-Nghĩa-Thục ra đời, dù chỉ hoạt-động chưa đến 1 năm (từ tháng 3 đến tháng 11, năm 1907) nhưng đã thực-hiện được nhiều công-cuộc cải-cách xã-hội như khai-trí cho dân; mở những lớp dạy học không lấy tiền (đúng với cái tên là nghĩa-thục), tổ-chức những buổi diễn thuyết để trao đổi tư-tưởng cùng cổ- động dân chúng biết đoàn-kết, đùm bọc lẫn nhau.

Sách “Luân Lý Giáo Khoa Thư” do nhóm giáo-viên trường Đông-Kinh-Nghĩa-Thục được ấn- hành và xuất-bản vào thời-gian này, do chủ biên là ông Ngô-Đức-Thọ, Nguyễn-Đức-Toàn cùng bà Nguyễn-Thúy-Nga, Vũ-Lan-Anh biên soạn vào đầu năm Đinh-Mùi (1907). Mục-đích: tuyên- truyền tư-tưởng Duy-Tân (Đổi Mới), và giáo-dục công-dân về những trách-nhiệm của từng cá- nhân với môi-trường chung quanh.

Trang báo điện-tử “Nam Kỳ Lục Tỉnh” trong Phần I: “Luân Lý Giáo Khoa Thư - ANH EM NHƯ THỂ TAY CHÂN” có đoạn viết như sau:

“Anh chị em trong nhà, nên hòa thuận và nhường nhịn lẫn nhau, chớ nên tranh dành, cãi cọ để cho cha mẹ khỏi phải phiền lòng”.”

Bởi vì anh chị em là những người có cùng huyết thống, gia tộc... cho nên vì tình đó mà phải hòa thuận, nhường nhịn nhau. Đó là đạo-lý của gia-đình Việt-Nam, ai không giữ sẽ bị cười chê, lên án:

- Khôn nhà dại chợ!

Hoặc:

- Khôn ngoan đối đáp người ngoài,

Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.

… Ở nhà quê, nhà nào cũng có nuôi một bầy gà bao gồm một con gà cồ (gà trống), nhiều gà mái và có nhiều đàn gà con, gà giò... Gà cồ để đạp mái, để gáy báo giờ buổi sáng. Gà mái cho trứng, đẻ gà con.

Đàn gà con trên một tháng tuổi, sắp lẻ mẹ, sắp “rã bầy” thường đá nhau. Nhưng khi lớn lên chúng không đá lẫn nhau bao giờ. Muốn cho chúng đá nhau, phải bôi mặt nó bằng lọ nghẹ (lọ nồi màu đen), để nó không nhận ra là cùng một bầy, một mẹ.

Do vậy tục-ngữ có câu: “Gà nhà bôi mặt đá nhau!”

Nhằm giáo dục anh chị em phải nhường-nhịn, hòa-thuận, không nên tranh dành…” – Ngưng trích.

Điển-tích trên làm chúng tôi chợt nhớ đến trò chơi “ĐÁ GÀ” thường diễn ra ở các làng quê Việt-Nam và đặc-biệt dân-tộc Mễ-Tây-Cơ rất, rất…ư là ưa chuộng môn giải-trí này.

Tự-điển Oxford định-nghĩa: “COCKFIGHTING” is the sport (illegal in certain countries) of setting two cocks to fight each other. Fighting cocks often have had their legs fitted with metal spurs.

Tạm dịch: “ĐÁ GÀ” là một trò thể-thao (bất hợp pháp ở một số quốc-gia) được sắp xếp để hai con Gà trống đánh đá lẫn nhau. Gà chọi thường được trang bị những cựa sắc bén bằng kim loại dưới chân chúng.

Aguascalientes nghĩa là "nước nóng" trong tiếng Tây-Ban-Nha (Spanish); tên một tiểu-bang nằm ở miền trung Mexico, phía bắc có Zacatecas và vùng Jalisco phía nam - Vì nơi đây có rất nhiều suối nước nóng nên nó mang tên Aguascaliente. Aguascalientes chiếm tỷ-lệ cao nhất là 95,6% người Mễ theo đạo Công-Giáo (Catholic).

Trang History.com cũng viết rằng: Hàng năm vào khoảng ngày 25 tháng Tư, một lễ hội mừng Thánh Marcos – “The Feria Nacional de San Marcos” (San Marcos Fair) thường diễn ra và kéo dài từ ba đến bốn tuần lễ. Lễ nhớ Thánh San Marcos được tổ chức, giám sát và quản-trị mọi thứ bởi một ngân quỹ độc-lập nhưng được tiểu-bang và hội-đồng thành-phố Aguascalientes tài trợ. Ước tính có khoảng 7 triệu du-khách tham-dự hằng năm.

Một điều rất lạ trong chuỗi thời-gian mừng lễ nhớ Thánh Marcos tại tiểu-bang Aguascalientes, nước Mễ-Tây-Cơ (Mexico) đó là trò chơi “ĐÁ GÀ” được phổ-biến vô cùng rộng rãi trong dân chúng. Sau nhiều trận sát phạt “CHỌI GÀ” này thường là một chương-trình văn-nghệ do các ca-nhạc-sĩ “chính hiệu con nai vàng” Mễ-Tây-Cơ trình diễn.

Có lẽ ở Mexico “ĐÁ GÀ” là hợp pháp nên nhiều di dân Mễ khi đã “hạ cánh an toàn” trên vùng đất hứa Hoa-Kỳ vẫn tiếp-tục tổ-chức hoặc ham thích tham-gia trò chơi kinh dị này? Hay bởi nó mang lại sự hào-hứng thắng thua cho những kẻ vô cảm khi thấy cảnh tương-tàn, máu đổ thịt rơi của những chú Gà Nòi vô tội???

(Xin nói thêm về một đạo luật của quốc-hội Hoa-Kỳ đã được thông qua vào thứ Ba ngày 4 tháng 2, 2014. Đó là Những ai tổ-chức, tham gia chơi “Đá Gà” hoặc mang theo trẻ em dưới 16 tuổi sẽ bị phạm tội theo luật liên-bang (Federal). Án tù 1 năm và nặng hơn là 3 năm nếu để trẻ em dưới 16 tuổi tham-gia “Đá Gà”).

Nhìn về lịch-sử nước Mễ, chúng ta thấy người Tây-Ban-Nha đô-hộ họ từ thế kỷ thứ 16 đến năm 1821 Mễ mới được công-nhận độc-lập. Ngày nay xã-hội Mễ-Tây-Cơ vẫn đang gặp phải một số vấn đề khó-khăn như sự bất bình đẳng trong thu nhập, nghèo đói tình-trạng bạo-lực và buôn bán ma túy ở nhiều vùng. Giới trẻ thì đam mê tiệc tùng, bóng đá, “ĐÁ GÀ”, tinh-thần dân-tộc sa-sút, yếu kém!

Phải chăng đây là hậu-quả của chính-sách “CHIA ĐỂ TRỊ” trong 300 năm thuộc địa mà người Tây-Ban-Nha đã áp-dụng trên Mễ-Tây-Cơ???

Đối với người Việt tỵ-nạn Cộng-Sản, gần 40 năm lưu-vong tại hải-ngoại nói chung và Californa nói riêng, nếu ai ai trong chúng ta cũng hiểu và tránh bị rơi vào cạm bẫy của chiến-thuật “CHIA ĐỂ TRỊ” thì chắc chẳng bao lâu giới trẻ Việt-Nam sẽ được ngồi vào những chiếc ghế của quốc-hội Hoa-Kỳ, Pháp, Úc… một cách vẻ-vang.

Người Mỹ gốc Phi-Châu sau hơn 450 năm làm nô-lệ, đến bây giờ mới có một vị lãnh-đạo quốc-gia cùng sắc tộc; đó là Barack Obama. Vậy thì bao lâu nữa mới có được một người Mỹ gốc Việt được làm Tổng-Thống Hiệp-Chủng-Quốc Hoa-Kỳ đây???

Chúng tôi xin dành câu trả lời này cho thế-hệ các bậc phụ-huynh Việt-Nam hôm nay…

California, Tháng 9, 2014.

www.diamondbichngoc.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
Có vài kinh điển đã nói đến chiến tranh và dùng bạo lực để trừng phạt, nhưng tìm cách biến đổi quan điểm thông thường của thế gian là bạo lực cũng đôi khi cần thiết bằng cách là đối thoại với một lý tưởng không dùng bạo lực. Về điểm này, Phật có nói đến mình như một người xuất thân từ giai cấp lãnh chuá. Trong hai bài pháp ngắn, Phật có bình luận về hai cuộc chiến xảy ra khi ác vương A Xà Thế, Ajàtasattu, tấn công vào lãnh thỗ của chú mình là vua Ba Tư Nặc, Pasenadi, cũng là một tín đồ của Ngài, và được coi như là người luôn làm việc thiện. Trong cuộc chiến đấu tiên, vua Pasenadi bị đánh bại và rút lui. Đức Phật có suy nghĩ về sự bất hạnh này và ngài nói rằng: “Chiến thắng gieo thêm hận thù, người bại trận sống trong đau khổ. Hạnh phúc thay cho một đời sống an hoà, từ bỏ đưọc mọi chuyện thắng thua. Điều này cho thấy rõ rằng sự chinh phục đem lại bi đát cho người thua cuộc mà chỉ đưa tới thù hận và dường như chỉ muốn chinh phục lại kẻ chinh phục.”
Chiều ngày 29/5 sau phiên xử phúc thẩm, một người dân ở xã Bình Phước, ông Lương Hữu Phước, đã trở lại toà án và nhảy từ lầu hai của toà để tự sát. Hình ảnh ông nằm chết, co quắp ngay trước sân toà nói lên nỗi tuyệt vọng, sự cô đơn cùng cực của người dân VN trước các phán quyết của toà án. Tôi chạnh nhớ đến câu nói của thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong phiên phúc thẩm của anh: “một lũ bất nhân đã làm ra phiên toà bất công”.
Ôi, tưởng gì chớ tật xấu của đàn ông (nói chung) và đàn ông Việt Nam (nói riêng) thì e đám đàn bà phải càm ràm cho tới… chết – hay ngược lại. Không mắc mớ gì mà tôi lại xía vô mấy chuyện lằng nhằng (và bà rằn) cỡ đó. Nhưng riêng hai chữ “cái làn” trong câu nói (“Lắm đấng ông chồng vui vẻ xách làn đi chợ…”) của Phạm Thị Hoài thì khiến tôi bần thần, cả buổi! Năm 1954, cái làn (cùng nhiều cái khác: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa…) đã theo chân mẹ tôi di cư từ Bắc vào Nam. Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm… tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp.
Hoa phượng được Nhất Tuấn gọi là hoa học trò vì thuở đó hầu như ngôi trường nào cũng trồng cây phượng trong sân trường. Khi phượng đơm hoa báo hiệu cho mùa Hè cũng là thời điểm chia tay sau niên học. Để lưu niệm, nữ sinh đóng tập Lưu Bút giấy pelure xen kẽ các sắc màu, trông thật nhã, ghi cảm nghĩ cho nhau… Ở lớp Đệ Tứ, không còn học chung nhau vì lên lớp Đệ Tam theo ban A, B, C và lớp Đệ Nhất là thời điểm chia tay vĩnh viễn, tập Lưu Bút dày hơn, chia sẻ, tâm tình… của tuổi học trò. Hầu như nam sinh không có Lưu Bút, chỉ được xía phần, dù có tinh nghịch nhưng phải viết đứng đắn, lịch sự.
Trong chị Thanh chỉ có một tấm lòng, chứ tuyệt nhiên không có “những bức tường lòng” phân cách Bắc/Trung/Nam – như rất nhiều người Việt khác. Tình cảm của chị tinh khiết, trong veo, và tươi mát tựa như dòng nước của một con suối nhỏ – róc rách, len lách – khắp mọi miền của tổ quốc thân yêu. Bởi thế, dù không biết chính xác chị được chôn cất nơi nao tôi vẫn tin rằng ở bất cứ đâu thì đất nước này cũng đều hân hoan ấp ủ hình hài của người thơ đa cảm, tài hoa, và chuân truyên nhất của dân tộc. Vĩnh biệt Nguyễn Thị Hoài Thanh. Em mong chị mãi mãi được an nghỉ trong an lành và thanh thản!
Đằng sau các cuộc biểu tình chống đối sự kỳ thị trong cái chết của George Floyd là các cuộc đập phá, phóng hoả, cướp và hôi của. Tại sao nó luôn xảy ra trong các cuộc bạo loạn. Đó là một câu hỏi nhức nhối và đau đớn đã làm phiền lòng không những người có mặt trong cuộc biểu tình mà của cả những người ngoài cuộc. Thấy được những cửa hàng thương mại, nhà thuốc, siêu thị, hệ thống bán lẻ bị đốt phá, cướp bóc tan hoang ai cũng đau lòng và phẫn uất, nhất là các chủ tiệm. Những bài phỏng vấn các tiểu thương cùng nhiều video Clip ghi lại những hình ảnh đập phá thu được ở các cửa tiệm thương mại đã làm tôi không ngăn được dòng nước mắt thương cảm cho họ. Các tiểu bang mới được mở cửa mấy ngày sau cơn đại dịch. Giới tiểu thương phải gánh chịu sự mất mát kinh tế trong vòng nửa năm qua, giờ họ lại bị phá sản bởi bao nhiêu vốn liếng tiêu tan trong phút giây. Họ khóc, con cái, gia đình họ khóc, họ chia sẻ nỗi uất hận tai bay hoạ gởi, rồi lại phải nai lưng ra quét dọn, gom góp những tan hoang đổ đi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.