Hôm nay,  

Thiền Là Thiện

12/09/201300:00:00(Xem: 16974)
Có vài vị thắc mắc: “Tại sao tôi tập Thiền hoài mà không thấy hiệu quả gì cả? Mỗi ngày tôi tập cả nửa tiếng đều đặn mà bệnh vẫn bệnh, người vẫn mệt mỏi, đầu óc thì vẫn linh tinh…” Trong khi đó, một số đông thì vui vẻ vì thấy người khỏe ra, một số bệnh tật biến mất. Thực tế, tập Thiền là một thực tập một phương pháp khó khăn, không phải dễ, vì liên quan đến tất cả các phương diện của con người: vật lý, tâm lý, và sinh hoạt. Hơn nữa, kết quả của Thiền không phải là nhận từ các loại thuốc được điều chế theo công thức khoa học, mà là nhận tinh hoa của vũ trụ qua sự cố gắng vượt bực của bản thân để lãnh hội khí trời thiên nhiên và qua sự suy tưởng rất mơ hồ, và chẳng có chút cụ thể rõ ràng nào. Vì thế, tập Thiền với người này thì tốt mà với người kia thì lại không thấy tốt.

Thường thì có 3 lý do khiến cho việc tập Thiền không đem lại hiệu quả rõ ràng:

1- Về Vật Lý hay Thể Lý: Nói đơn giản là việc dinh dưỡng, thức ăn và cung cách ăn. Tập Thiền phải chọn những thực phẩm thiên nhiên, bổ dưỡng như rau, quả, củ. Phải uống nhiều nước mỗi sáng, bớt ăn mặn, chỉ thỉnh thoảng ăn thịt có máu đỏ (cho khỏi bị thiếu máu) mà thôi. Còn nếu tập Thiền mỗi ngày mà cứ tiếp tục ăn uống cho ngon miệng, cứ thịt quay, da gà, da vịt, các tô phở béo ngậy, bò bẩy món, chả giò ăn cho đã, rượu uống tràn ly, thuốc hút liên miên… thì không những không khỏi bệnh mà còn bệnh nặng thêm. Cung cách ăn cũng thế, tập Thiền mà ăn thật nhanh, húp sùm sụp, và ào ào, vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói chuyện đến muốn nghẹn thì sẽ không bao giờ thấy hiệu quả.

Cung cách nói chuyện cũng cần phải Thiền. Nói chuyện thì từ tốn, nhẹ nhàng, không vội vã, hấp tấp, không tìm cách “NỔ”, không kiêu căng, tự phụ. Đi đứng cũng từ tốn, khoan thai, không lái xe vội vàng, hấp tấp. Như thế, tập Thiền phải sửa chữa cả về sự ăn uống, đi đứng và nói năng của mình, sao cho Thiền Tính hiện diện cả trong mọi hoạt động.

2-Về Tâm Lý:

Người tập Thiền phải có lòng Thiện, lòng Nhân, lòng Vị Tha, phải có trái tim Bao Dung, Tha Thứ, biết vui sau cái vui của người, buồn trước cái buồn của người. Tập Thiền cho đúng chân lý của Thiền thì không phải chỉ “diện bích” ngồi quay mặt vào tường mấy tiếng đồng hồ một ngày. Thử hỏi:

- Người tập Thiền mà khi lái xe đi qua người không nhà (homeless) thì ngoảnh mặt đi và thầm bảo: “Ối, dại thì chết! Ai bảo say rượu? Ai bảo hút sách? Ai bảo chơi bời, đánh bạc? Giờ thì homeless cũng đáng kiếp” Như thế thì có Thiền hay không?


- Người tập Thiền mà làm lơ khi nghe báo, đài truyền thanh, truyền hinh kêu gọi giúp đỡ kẻ nghèo khổ, Thương Phế Binh, Dân Oan bị đàn áp, bị cưỡng chế, lấy mất nhà cửa. và luôn thầm nhủ: “Ối! chuyện đó đã có người lo rồi, mình khỏi cần lo!” Như thế có Thiền hay không?

- Tập Thiền mà không biết xúc động trước nỗi đau của đất nước, của Dân Tộc, mà chỉ lo cho cá nhân mình, thì có mong kết quả được không?

- Tập Thiền mà không biết tha thứ cho người làm lỗi với mình, không biết bao dung độ lượng, thì có thật sự là đang tập Thiền hay không? Xin thưa: đó không phải là Thiền Chân Chính mà là một hình thức Vị Kỷ, chỉ nghĩ đến mình, đến tên tuổi, danh vọng, sự Tự Ái, kiêu ngạo của mình mà thôi.

Trên hết, nên luôn tâm niệm rằng: Ở đời, mọi sự xẩy ra trước mắt mình, với mình, đều là Vô Thường, Sắc Sắc Không Không. Có đó và mất đó. Đang khỏe đó mà bệnh đến ngay đó. Cho nên chẳng có điều gì làm mình lo lắng đến mất ăn, mất ngủ. Nếu có thể được, thì phú thác mọi việc vào tay Thượng Đế an bài, ngay cả trường hợp đang bệnh nặng, ung thư, tim, mạch… nếu coi đó là chuyện bình thường với mọi người trên trái đất, chỉ khác nhau ở mức độ, trường hợp, thời gian, thì tư tưởng sẽ an định, từ đó mà hệ thần kinh trung ương được rảnh rang mà tự điều chỉnh những “thiếu sót, lầm lẫn” của mình. Từ đó mà bệnh nặng đến đâu cũng có thể khỏi được.

3- Về sinh hoạt:

Thiền Chân Chính tức là Thiền Vị Tha, nghĩa là phải nghĩ đến người chung quanh mình, vui sau cái vui của người, lo trước cái lo của người. Người Thiền Tập không càm ràm với vợ chồng, không bẳn gắt với con cái, không tranh dành với người, nhất là tranh dành những vai trò hư ảo trong cộng đồng (Chủ Tịch, Trưởng Ban…). Đã tập Thiền thì phải luôn luôn vui vẻ, vô tư, cười nhiều hơn cau có, và nếu có thể, luôn tìm cách giúp đỡ người khác về tinh thần hay tài chánh, hay đơn thuần là một chuyện vui kể cho bạn bè nghe.

Hiểu Thiền được như vậy, thì việc tập Thiền sẽ chóng kết quả cả về tâm linh và thể xác. Tiếc thay, ở đời có mấy ai làm được đủ ba điều trên? Ngay cả người viết những dòng chữ này…. Tham, Sân, Si còn quá nặng….

Chu Tất Tiến

(Một lớp Thiền và Khí Công trị bệnh, không nhận học phí, được mở mỗi sáng Chủ Nhật từ 8 giờ đến 9 giờ 30 tại trường Judo, số 10706 Garden Grove Bl, Garden Grove, góc Century, nhìn xéo sang Home Depot.)

Ý kiến bạn đọc
13/09/201303:38:59
Khách
Tác Gia phân tích hay quá!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.
Ôn dịch Vũ Hán gây nên một cơn khủng hoảng chưa từng thấy trong khối các nước nghèo khó khiến 100 quốc gia trong số 189 thành viên IMF hiện đang cầu cứu cơ quan quốc tế này viện trợ khẩn cấp. Tưởng cần nên tìm hiểu bối cảnh của những quốc gia đang phát triển song song với các phân tích về tác động của khủng hoảng.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã lộ rõ tâm địa chống dân chủ bằng mọi giá để kéo dài độc tài cai trị, làm giầu bất chính trên lưng người dân nhưng lại ngoan ngoãn cúi đầu trước hành động cướp đất, chiếm Biển Đông của Trung Cộng. Những việc này, tuy không mới, nhưng đã bung ra vào lúc đảng ra sức vận động cán bộ, đảng viên, kể cả cựu lãnh đạo và cựu chiến binh đóng góp ý kiến vào các Dự thảo văn kiện đảng XIII để khoe khoang.
Đại dịch Vũ Hán đang tàn phá Trung Hoa Lục Địa và toàn thể nhân loại. Tuy thế, tai họa này vẫn không giảm thiểu tham vọng bá quyền xâm lược của đảng CSTQ đối với Việt Nam qua các hoạt động tập trận, xâm phạm lãnh hải và vùng kinh tế cũng như hiếp đáp gây thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.
Tôi (trộm) nghe nói rằng quân tử ba ngày mà không đọc sách thì diện mạo dơ dáng, và trò chuyện khó nghe. Tôi vốn bẩm sinh mặt mũi không mấy dễ coi, và chuyện trò vô cùng nhạt nhẽo nên (lắm khi) đến vài ba năm cũng chả nhìn đến một cuốn sách nào mà vẫn cứ sống phây phây – chả có (trăng) sao gì ráo trọi.
Sau ngày 30-4-1975 Bắc Việt Nam (NVN) chủ trương tiêu diệt triệt để tiềm lực NVN về nhân lực, về kinh tế và về văn hóa nhằm củng cố việc cưỡng chiếm Nam Việt Nam (NVN) và chận đứng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) có thể hồi sinh ở NVN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.