Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cùng Bạn Đọc!

10/09/201300:00:00(Xem: 16497)
Sáu năm đã trôi qua, kể từ ngày tôi vinh dự được cơ sở thi văn cội nguồn in tác phẩm đầu tiên: “Viết từ hang đá, nhỏ lệ cùng dân”. Đúng là thời gian không đợi không chờ, thời gian đi như tên bắn...Trong khoảng thời gian sáu năm ấy, đã không ít những biến động xảy ra trong đời tôi, ghi khắc bởi hai lần ngồi tù. Lần đầu là ngày 21 tháng 4/2007, khi đó phong trào đấu tranh của bà con dân oan dâng lên mạnh mẽ, một cuộc tập hợp quần chúng lên tới cả nghìn người trước cửa văn phòng tiếp dân 210 Nguyễn thị Minh Khai kéo dài suốt 27 ngày đêm, khiến cộng sản phải dùng vòi rồng phun nước vào đoàn người biểu tình mới mong dập tắt.

Lo sợ trước khí thế của bà con, sợ bị mất chính quyền, cộng sản đã lên chuyên án 30-4 để bắt tôi, hòng chặt tung chiéc rễ cái để cả tán cây “dân oan” không thể tồn tại, rung bão, trút gió xuống đầu quan tham được nữa...Chưa đầy 5 tháng sau ngày định mệnh kinh khủng ấy (15-9-2007), cuốn “Viết từ hang đá nhỏ lệ cùng dân” chào đời, khóc váng lên ở San Jose và Westminster...và còn tiếp tục khóc “thút thít” ở nhiều nơi sau đó, thậm chí trong lòng các vị dân biểu Mỹ. Nhờ thế sau 9 tháng 10 ngày chịu khổ, nhục, vật vã trong lao tù, huyệt mộ, tôi đã được bà con người Việt tại Hải ngoại cùng các tổ chức nhân quyền cứu ra khỏi cổng trại tù B14...

Khỏi phải nói tôi đã “nhỏ lệ” cùng các anh các chị Diên Nghị, Song Nhị, Diễm Hương, Huệ Thu, Ngọc Bích, Lê Diễm và Bích Huyền như thế nào khi biết đứa con tinh thần của mình đã được những con người tài hoa, giàu lòng trắc ẩn và cùng “xót thương quê hương Việt Nam” giúp đỡ, để tác phẩm của tôi như con thuyền độc mộc rời khỏi bờ bến độc tài, chết chóc đến với bến bờ dân chủ tự do, xanh ngắt một màu. Nhờ có tác phẩm này mà tư tưởng của tôi được chuyên chở đi xa hơn, neo đậu vào bến bờ tâm cảm của hàng nghìn người đọc trong cộng đồng người Việt tại Mỹ, Úc, Việt Nam, Ca Na Đa v.v.

Ngoài số người gom góp nguyên vật liệu “đóng thuyền, hạ thủy” là những tên tôi tuổi vừa kể trên, còn biết bao các tay lái điêu luyện khác như chú Đoàn Thanh Liêm, Anh Đỗ Tiến Đức, anh Chu Tất Tiến, Bác Vũ Ánh, Vi Anh, chị Bùi Bích Hà v.v... Những người đã bỏ thời gian, chất xám của mình để ngồi viết bài giới thiệu trong buổi ra mắt sách, giúp đôi cánh tâm hồn tôi được bay cao, bay xa, chiếm ngự cả một khoảng không gian riêng trong bầu khí quyển văn học nước nhà tại hải ngoại lúc đó

Sự lặp lại hai lần phải chăng là số phận?

Ngay từ khi tôi đặt chân lên đất Mỹ( sau chuyến vào tù cộng sản lần 2, kéo dài 21 tháng), anh Song Nhị đã mong muốn in một tác phẩm mới của tôi để khẳng định tính “trước sau như một” của tác giả với nhà xuất bản Cội Nguồn. Tất nhiên, phải trước cộng đồng, trong diện rộng chứ không chỉ đơn thuần là “áo gấm đi đêm”, “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” với anh chị em trong cơ sở thi văn cội nguồn, vốn đã nhiều lần đàm đạo qua điện thoại hoặc internet. Cho dù tôi đã viết trong lần gặp mặt đầu tiên (ngày 14-8-2011):

Cội Nguồn thật đáng tin yêu

Vì tôi mà đã chịu nhiều xót xa

Trái tim tôi đủ thiết tha

Để yêu cả Cội Nguồn và... nỗi đau(!).

Song hiểu nhau, thương nhau, tin cậy lẫn nhau là một chuyện, còn phải chứng tỏ lòng mình bằng hành động thiết thực, hiệu quả nữa.

Và bây giờ cuốn sách đã hiện hữu trước bạn đọc, như một bông hoa đời bật ra từ những mầm, nụ, chồi xanh non tơ, mướt mát, phản ánh những ô trọc, bi hài của cây đời xã hội chủ nghĩa. Tuy muộn mằn, nhưng thực sự là những thao thức, trăn trở, trằn trọc của tác giả suốt 30 năm cầm bút trong cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ”, “Tham nhũng muôn năm” cũng như “nhân đạo gấp triệu lần tư bản chủ nghĩa” tại quốc nội, mà nếu không in ở Hải Ngoại thì không thể nào “khóc, cười, thủ thỉ” cùng bàn dân thiên hạ được

Đây cũng là ý niệm của anh Đỗ Tiến Đức trong ngày ra mắt sách “ đầu tiên(15-9-2007): “Tôi hy vọng trong thời gian ngắn nữa, cộng đồng hải ngoại sẽ có tin vui, sẽ chung tiền mua vé máy bay gửi về Việt Nam, mời nhà văn Trần Khải Thanh Thủy sang Mỹ dự buổi ra mắt tác phẩm thứ hai của bà, với tên là “Viết Từ Hà Nội, hát cười cùng dân."

Mẹ Thêrêsa Calcutta nói: “Hãy dành thì giờ cất cao tiếng cười, bởi đó là tiếng nhạc của tâm hồn”. Vì thế tuy là chuyện viết từ trong nước, chưa phải “hát, cười cùng dân” song thực sự là “khóc, cười cùng dân” trong thời điểm 2013 này, theo đúng phong cách sáng tác quen thuộc của tác giả: Nước mắt lăn nghiêng về phía nụ cười, hay nói như nhận xét của nhà văn Vũ Thư Hiên: “Nụ cười và nước mắt song hành”.

Về phía tác giả, dù sao cũng đã có một vài khoảnh khắc gắn bó với cộng đồng người Việt mình tại Hải ngoại qua sức mạnh của nụ cười, thông qua các bài viết đã tập hợp trong “Viết từ hang đá, nhỏ lệ cùng dân”, hoặc “Ở tù cộng sản, đố ai không cười”,“Hồ Chí Minh trăm tên nghìn mặt”, “Nghĩ cùng thế sự” v.v. Hy vọng cuốn “Chuyện cười xã hội chủ nghĩa” lần này cũng sẽ được người đọc yêu mến và ủng hộ, coi như một phép màu nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau trong cuộc đời ngắn ngủi nơi xứ người lạnh lẽo vì buộc phải ly hương, xa xứ.

Cuối cùng không thể không nhắc tới ông bà luật sư Nguyễn Hữu Thống với tất cả sự ngưỡng mộ và biết ơn chân thành, cũng như các quý độc giả và ân nhân đã yểm trợ cả về vật chất lẫn tinh thần để tác giả tiếp tục cầm bút và dấn thân, bập bùng ngọn lửa tranh đấu trong tim suốt những tháng năm dài sau đó.

Xin gửi lời cám ơn trân trọng tới ban nhạc Xuân Điềm và các ca sĩ, nghệ sĩ đã tham gia và yểm trợ chương trình Văn nghệ trong những ngày ra mắt sách ở San Jose và Westminster. Hy vọng, lời ca tiếng nhạc của ban nhạc còn được tiếp tục vang lên trong các buổi ra mắt cuốn “chuyện cười xã hội chủ nghĩa (tập I và tập 2 )lần này

Đặc biệt xin cám ơn người yểm trợ một phần ấn phí cho tác phẩm này. Người ban ơn mà không cần nhận ơn, dù chỉ là lộ diện tên tuổi để mọi người cùng ngưỡng mộ và tri ân.

Sacramento 27/7/2013.

Ngày Thương Binh Liệt Sĩ

(Bới xác, mò xương, đếm khăn tang và đong máu chiến hào của người Việt tại quốc nội)

Trần Khải Thanh Thủy

GHI CHÚ: Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy sẽ ra mắt bộ sách “Chết Ngoài Kế Hoạch: Chuyện Cười Xã Hội Chủ Nghĩa” gồm 2 tập. Vào Chủ Nhật 15-9-2013 từ 1:00PM-4:00PM tại Hội Trường Việt Báo, 14841 Moran St, Westminster, CA 92683. Tel: 714-894-2500. Kính mời đồng hương tham dự.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhà xuất bản sách của Bolton, chắc sẽ nhận được khoản thu nhập lớn. Riêng Bolton, chưa chắc đã giữ được hai triệu đô la nhuận bút, nếu bị thua kiện vì đã không tôn trọng một số hạn chế trong quy định dành cho viên chức chính quyền viết sách sau khi rời chức vụ. Điều này đã có nhiều tiền lệ. Là một luật gia, chắc chắn Bolton phải biết. Quyết định làm một việc hệ trọng, có ảnh hưởng tới đại sự, mà không nắm chắc về kết quả tài chính, không phải là người hành động vì tiền. Hơn nữa, nếu hồi ký của Bolton có thể giúp nhiều người tỉnh ngộ, nhìn ra sự thật trước tình hình đất nước nhiễu nhương, thì cũng có thể coi việc làm của ông là thái độ can đảm, được thúc đẩy bởi lòng yêu nước. Không nên vội vàng lên án Bolton, khi ông từ chối ra làm chứng trước Hạ Viện, nếu không bị bắt buộc. Nếu có lệnh triệu tập, ông đã tuân theo. Không có lệnh, ông không ra, vì thừa biết, với thành phần nghị sĩ Cộng Hòa hiện tại, dù ra làm chứng, ông cũng chẳng thay đổi được gì. Dân Biểu Schiff nói: “John Bolton,
Thưở sinh thời – khi vui miệng – có lần soạn giả Nguyễn Phương đã kể lại lúc đưa đám cô Năm Phỉ, và chuyện ông Chín Trích đập vỡ cây đàn: “Ngày cô Năm Phỉ mất, người đến viếng tang nghe nhạc sĩ Chín Trích đàn ròng rã mấy ngày liên tiếp bên quan tài… Ông vừa đờn vừa khóc. Đến lúc động quan, trước khi đạo tỳ đến làm lễ di quan, nhạc sĩ Chín Trích đến lậy lần chót, ông khóc lớn:’ Cô Năm đã mất rồi, từ nay Chín Trích sẽ không còn đờn cho ai ca nữa…’ Nói xong ông đập vỡ cây đờn trước quan tài người quá cố. “Việc xảy quá đột ngột và trong hoàn cảnh bi thương của kẻ còn đang khóc thương người mất, mọi người im lặng chia sẻ nỗi đau của gia đình người quá cố và của nhạc sĩ Chín Trích. Khi hạ huyệt thì người nhà của cô Năm Phỉ chôn luôn cây đàn gãy của nhạc sĩ Chín Trích xuống mộ phần của cô Năm Phỉ.” (Thời Báo USA, số 321, 18/02/2011, trang 67)
Đai sứ Mỹ, Daniel Krintenbrink, phát biểu chiều ngày 2/7 tại Hà Nội, nhân kỷ niệm 25 năm binh thường hóa quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ: “Washington sẽ triển khai các hoạt động ngoại giao, hàng hải, và quân sự để bảo đảm hòa bình, ổn định Biển Đông”. Đại Sứ Kritenbrink cho hay, Mỹ sẽ triển khai các hoạt động theo 3 hướng: 1- Tăng hoạt động ngoại giao với các nước trong khu vực, trong đó có ASEAN. 2- Hỗ trợ các nước tăng cường hàng hải, để bảo vệ lợi ích của mình. 3- Phát triển năng lực quân sự Mỹ, trong đó có các hoạt động bảo vệ hàng hải.
Theo các hãng thông tấn và truyền hình lớn của Hoa Kỳ, vào ngày 27/6/2020, Đảng Dân Chủ Quận Hạt Orange đã thông qua nghị quyết khẩn cấp yêu cầu Ban Giám Sát Quận Hạt đổi tên Phi Trường John Wayne (tài tử đóng phim cao-bồi Miền Tây) vì ông này theo chủ nghĩa Da Trắng Là Thượng Đẳng và những tuyên bố mù quáng (bigot). Sự kiện gây ngạc nhiên cho không ít người. Bởi vì đối với các kịch sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ, văn-thi-sĩ, họa sĩ, nhất là các tài tử điện ảnh…họ đều có cuộc sống cởi mở, đôi khi phóng túng, buông thả và ít liên hệ tới chính trị. Và nếu có bộc lộ khuynh hướng chính trị thì thường là cấp tiến (Liberal). Vậy tại sao John Wayne lại “dính” vào một vụ tai tiếng như thế này?
Hơn 10 năm trước, chính xác là vào hôm 28 tháng 6 năm 2009, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều có tâm sự (đôi điều) nghe hơi buồn bã: “Khi tiếp xúc với những người nông dân, tôi thường xuyên hỏi về tổng thu nhập mỗi tháng của một khẩu trong một gia đình họ là bao nhiêu. Dù rằng tôi biết họ đang sống một cuộc sống vô cùng vất vả nhưng tôi vẫn kinh ngạc khi nghe một con số cụ thể: ‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng.’ Bạn có choáng váng khi mỗi tháng, một người trong mỗi gia đình nông dân chỉ có 40.000 đồng để chi tiêu tất cả những gì họ cần không?
“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng. Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để ngênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư ... Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hun ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi «Mạnh giỏi thế nào?». Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhứt là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây-ban-nha giết chết gần phân nửa dân số âu châu. Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay «Ăn cơm chưa?». Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói. Còn người Việt nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm «Mần ăn ra sao?». Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sanh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau sậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.