Hôm nay,  

Lạc Đường

07/06/201300:00:00(Xem: 12112)
Hàng thông đứng lặng yên giữa sườn đồi.

Tuyết trắng chưa kịp tan trên những mái nhà bên kia đường.

Nắng nhạt ban mai tỏa sáng con đường dốc, ngày thường cảnh vật đã im vắng, buổi sáng chủ nhật hôm nay lại còn tĩnh mịch hơn... Không gian chỉ thoảng nghe cành lá thông sào sạc sau cơn gió nhẹ, tiếp theo là tiếng nón thông rơi.

Phố núi cao nguyên Big Bear có bốn mùa. Mùa đông tuyết phủ ngập đồi thông, tỏa hơi nước lạnh la đà trên mặt hồ mỗi khi chiều xuống. Mùa xuân trở lại, có bông hoa dại mầu vàng đua nhau nở khắp sườn núi và trong thành phố xuất hiện loài hoa tím mọc hoang vu hai bên bờ những con đường dốc đá...

Sống ở miền núi, cách xa khói than ô nhiễm của cơ xưởng nên bầu trời về đêm sâu thăm thẳm, ngàn sao như những ngọn đèn lấp lánh từ trên cao chiếu rọi xuống thành phố và vào lúc đầu ngày như bây giờ, vài đám mây trắng mỏng mầu tơ lụa, lơ lửng bay nhanh cho ta cảm tưởng bầu trời thấp... gần tay với!

Tháng ba là thời điểm giao mùa. Tuyết bắt đầu tan thấm ướt đất, đâm trồi những mầm non hoa cỏ ngủ yên trong lòng đất suốt mùa đông. Mọi vật nẩy lộc như bừng tỉnh cùng với cảnh xuân nồng rực rỡ. Đồng hồ vừa điểm bẩy giờ sáng, phố núi vẫn còn say giấc ngủ...

Ngồi uống cà phê và ăn điểm tâm bên em, mùi thơm tỏa rộng can phòng rồi nhìn những hạt nắng sớm lung linh rọi vào mấy giọt sương khuya còn đọng bên song cửa... cho ta cảm giác an bình nhẹ nhàng. Hôm nay, vắng những con chim rừng mầu lông đỏ và cả loài sóc nhỏ cũng không thấy chạy nhẩy đuổi nhau ở khu vườn sau nhà. Các người bạn bé nhỏ ấy chắc muốn dấu mặt để khỏi nói lời tạm biệt chia tay...?

Giữa cảnh ban mai như chỉ có đôi ta, còn lại chút hạnh phúc thanh thản ở nơi đây bởi vì vài giờ nữa thôi... khi nắng lên đỉnh đầu ngọn cây, tôi và em sẽ phải lái xe xuống núi, trở về nhà và trả thiên nhiên này lại cho núi đồi...

Ngày mai thứ hai đầu tuần, thức dậy cùng chiếc đồng hồ báo thức, tỉnh giấc để sống đời thường nhật... vất vả từ sáng đến chiều rồi chờ đến thứ sáu cuối tuần lại mong sống những ngày nghỉ bình yên như khoảnh khắc yên tịnh này! Phút chốc bỗng quên đi công việc ở sở làm, tiền bạc lãnh lương đầu tháng và hóa đơn trả nợ cuối tháng.
big_bear_mountain_resized
Đường lên phố núi Big Bear, California.
Khi xe thả dốc xuống chân núi vừa chạy vào xa lộ, em thắc mắc quay sang hỏi một câu bất ngờ làm tôi ngạc nhiên và chiếc xe cũng mất thăng bằng bị chao đảo vài ba giây.


- Anh ơi! Làm sao ta biết được một người đang yêu mình ?

Tôi khen câu hỏi hay nhưng luống cuống không biết trả lời sao cho gẫy gọn để trình bầy vấn đề mạch lạc thông qua những tri thức lãnh hội bởi kinh nghiệm đã sống. Tuy thế, tôi vẫn vừa lái xe vừa cố gắng diễn tả mối tương quan…

- Điều kiện thứ nhất, người ấy phải nghĩ đến phúc lợi và chia sẻ cảm xúc với em chẳng hạn những lúc buồn vui, đau yếu, cô đơn hay hạnh phúc... Thứ hai là trong cuộc đời đôi lúc cần phải tính toán, em có là nhân vật trọng yếu đặt lên trên mọi vấn đề khác của họ không? Thứ ba, một ngày có 24 tiếng thì bao nhiêu giờ họ nhớ và nghĩ đến em? Thứ tư...

Đang suy tư tìm tòi thêm ý tưởng, quay lại đã thấy em miên man ngủ. Tôi cũng mơ màng bận rộn với ý nghĩ trong đầu rồi bất thình lình sực tỉnh vì đã lạc đường trên xa lộ 10 West hơn 25 dặm mà vẫn không hay!

Mắc cỡ vì lái xe mệt mỏi mà còn mua thêm vài chục dặm đường... Hơn nữa, con đường này tôi qua lại đã nhiều lần nên không bao giờ nghĩ có thể lầm nhưng hôm nay nó đã sẩy ra. Tự trách mình sao không rẽ vào xa lộ 215 nhưng mọi sự như đã muộn màng! Em vừa tỉnh ngủ và hiểu ngay tôi đã lạc đường về...

Thẹn thùng với khả năng kém cỏi của tuổi già, không thể gánh vác được hai ba việc cùng một lúc dù chỉ để trả lời một câu hỏi nên thơ! Tôi loanh quanh chưa biết xoay xở làm sao... may thay có sự thông cảm vì nhìn nụ cười bao dung khi thấy em quay sang dịu dàng nói lời che chở thay câu trách móc giận hờn:

- Đừng lo anh ơi... Lỡ rồi! Chúng mình cứ tiếp tục đi rồi quẹo sang xa lộ 57 S và 5 S dù có xa bao nhiêu dặm mình cũng vẫn bên nhau và sẽ về nhà chung anh ạ!

Lạc đường về nhà nhưng chính cái lỡ lầm ấy vô tình đã chỉ cho tôi thấy “con đường vào tình yêu” của mình “ngay hàng thẳng lối”. Cảm ơn em cho thêm ý kiến và tôi xin tiếp theo... điều kiện thứ tư quan trọng hơn cả:

- Sẵn sàng chia sẻ những gian nan trên đường đời “with compassion and warm-heartedness”.

Chiều nay, các bạn thử hỏi người mình yêu cùng một câu hỏi xem có thêm điều gì mới lạ và nhớ chia sẻ với tôi nhé! Cũng xin lưu ý quý bà một chuyện khác quan trọng...

- Khi người đàn ông lái xe nhớ đừng bắt họ phải suy nghĩ dù chỉ là một câu hỏi vì có thể “sai một ly đi một dặm”... như vừa sẩy ra với tôi nhưng chuyện đời thì đằng sau cái rủi lại hay thấy cái may!

Đó cũng là lẽ thường tình...

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dòng đời như giòng sông vẫn miên man trôi, mặc cho bao sóng gió hay bão giông, tuy có lúc dữ dội qua ghềnh thác, có lúc êm đềm trôi xuôi. Những con đò vẫn ngày đêm dọc ngang trên sông, có lúc cắm sào nằm êm ả dưới gốc cây già bên bến nước.
Ngay những ngày đầu tiên làm việc tại tòa Bạch Ốc, Tổng Thống Donald Trump nói Ông sẽ tiêu diệt người tự xưng là thủ lãnh Nhà Nước Hồi Giáo (ISIS) Abu Bakr al-Baghdadi.
Hôm 16 tháng 9 năm 2019, tại lễ ra mắt mạng xã hội Lotus, Nguyễn Mạnh Hùng khẳng định là “người Việt Nam có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm.” Quan niệm của ông Bộ Trưởng, xem chừng, không được dư luận đồng tình hay đánh giá cao.
Ocean Vương sinh năm 1988 ở Sàigòn, đến Mỹ năm 1990, vì có vấn đề y khoa nên 11 tuổi mới đi học. Là một thi sĩ và văn sĩ, sống ở New York City. Trong số nhiều giải thưởng nhận được, năm 2016, Ocean Vương thắng giải Stanley Kunitz Prize dành cho Thi sĩ Trẻ.
Năm ấy lụt lớn chưa từng thấy, nước ngập như biển. Nhà bá hộ lu nổi lềnh phềnh từ trong nhà ra ngoài sân, bá hộ cho người đóng cổng kẻo nó trôi ra ngoài hết.
Năm 2016 ông Trump bị bà Clinton dẫn trước 3 triệu phiếu dân bầu nhưng rồi đắc cử Tổng Thống, lý do vì Hoa Kỳ chọn Tổng Thống theo cử tri đoàn (electoral votes) thay vì lá phiếu phổ thông (popular votes).
Nếu gọi văn hoá là tất cả những gì thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy thì tình huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
Kể từ khi HD 8 bắt đầu xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam, Đảng Cộng Sản Việt nam không có một động thái gì để bảo vệ lãnh hải, ngoại trừ mãi tới 15 ngày sau (ngày 18 tháng 7) mới có lời tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng việc TC xâm nhập khu Đặc Quyền Kinh Tế và Thềm Lục địa VN, và phải mãi tới ngày 15 tháng 10, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao VC, Phạm đình Minh tuyên bố tại Hội Nghị ASEAN tổ chức tại Đà lạt tố cáo hành vi đơn phương của TC xâm phạm chủ quyền của Việt nam.
Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.
Dân chủ phải là thể chế chánh trị. Nhưng Dân chủ nào ? Hai chế độ không giống ai, Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Việt Cộng Hà nội, đều (cả hai) rêu rao tuyên bố có chế độ Dân Chủ. Thế nhưng trong thực tế, sau 70 năm cầm quyền Miền Bắc, và trên 40 năm cầm quyền cả nước Việt Nam, ai ai cũng biết chế độ quản trị Việt Nam của độc đảng Cộng Sản là một chế độ Độc Tài.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.