Hôm nay,  

Sửa Đổi Hiến Pháp!

18/04/201300:00:00(Xem: 10866)
Thấm thoát thời gian đã vượt qua, nếu ta lấy cột mốc ngày 30 tháng tư năm 1975, miền Nam đã bị bàn tay Cộng Sản cưởng đoạt những 38 năm trời! Đến bây giờ, tất cả những tin tức, những dữ kiện được phơi bày, mọi người mới tỉnh ra, mới thấy, sở dĩ Việt Nam Cộng Hòa bị rơi vào tay người Cộng sản, chỉ vì quyền lợi của các thế lực hai đế quốc, nhân danh “thế giới tự do” và “Cộng Sản quốc tế.”

Nếu nói thời gian, từng năm tháng Cộng Sản xây dựng một chế độ toàn trị, áp chế hà khắc trên toàn cỏi nước Việt là dài thì cũng đúng; nhưng với lịch sử thì chẳng có nghĩa gì! Thời gian Cộng Sản toàn trị nước Việt, họ cố hết sức áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản, phá bỏ hệ thống chính trị văn hóa tốt đẹp ngàn đời của dân tộc, đó là tội ác mà họ đã vay, rồi sẽ trả!

Nhìn lại thời gian qua, chúng ta thử kiểm nhận những điều gì đã xãy ra cho dân tộc, bình tâm nhận định những chuyện phải trái; để hướng về một tương lai, mà, con cháu chúng ta sẽ đảm đương gánh vác tô bồi non sông tổ quốc thoát vòng đô hộ của chủ nghĩa Cộng Sản Quốc Tế, thoát ách thuộc địa bởi một Đế quốc mới là Trung Cộng!

Con bạch tuột Trung Nam Hải càng ngày càng lộng hành quá sức! Giấc mộng Đại Hán, giấc mơ thống lãnh thế giới của tập đoàn Bắc Kinh đã lộ rõ từng ngày bằng hành động cụ thế, bằng tuyên bố công khai. Những động thái Trung Cộng dương oai diệu vỏ trên biển Hoa Đông, trên Biển Đông; với ý đồ khống chế cả vùng Đông Nam Á bằng dọa nạt, bằng kinh tế, bằng quân sự làm cho cả thế giới lo lắng!

Cộng Sản Việt Nam, từ khi thành lập đến nay vốn là tay sai đắc lực, lúc nào cũng chỉ dám thi hành các chỉ thị của quan thầy an bài, trước kia là Cộng Sản Liên Xô, bây giờ là Trung Cộng. Với cái gọi là tình hữu nghị mười sáu chữ vàng: “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai!” – Tinh thần bốn tốt: “Láng giềng tốt, bè bạn tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt!”, trên thực tế Trung Nam Hải đã dễ dàng thôn tính đất Việt không cần tốn một viên đạn nào!

Cộng Sản Việt Nam sẽ chẳng bao giờ chịu rời bỏ quyền lực vì chủ quyền dân tộc, vì tương lai tổ quốc và tự do dân chủ cho Việt nam. Kể từ khi cướp chính quyền, họ đã tìm đủ mọi mưu sâu chước quỷ đề tiêu diệt hết các đảng phái yêu nước, xây dựng chế độ toàn trị, đặt vị thế Đảng Cộng Sản Việt Nam lên trên tổ quốc. Hiến Pháp là do Đảng Cộng Sản soạn thảo và cưởng chế toàn dân. Đó không phải là bản Hiến Pháp do dân, vì dân, mà chỉ phụng sự cho Cộng Sản quốc tế và đảng Cộng Sản Việt Nam. Vì thế, dù trên thực tế cũng có Quốc Hội, Hành Pháp và ngành Tư Pháp…Nhưng những cơ chế ấy chỉ nhằm làm “kiểng” cho hệ thống toàn trị của Đảng CS mà thôi!

Ngày nay, toàn dân đã thấy được, đã sống thực với cái gọi là Chũ Nghĩa Xã Hội, với hệ thống Công An, hệ thống Đảng luôn dồn họ vào chân tường. Toàn thể các tầng lớp trong xã hội, kể cả đảng viên đều tỉnh ra và không còn biết sợ hải trước bạo tàn khát máu của tập thể cầm quyền. Tất cả đều muốn thay đổi, muốn có một Việt Nam dân chủ và tự do thực sự sánh vai với thế giới tiến bộ, muốn đổi đời từ chủ nghĩa Cộng sản vô luân thành chế độ Tam Quyền Phân Lập rỏ ràng do dân và vì dân!

Hoảng hốt trước sức đấu tranh của toàn dân, như nước vở bờ đang từng bước nhận chìm con thuyền Chủ Nghĩa Cộng Sản. Tập đoàn bán nước cầu vinh Hà Nội cố bám vào cái phao Trung Cộng để sống còn. Một mặt quỳ gối bán đứng biển đảo, bán biên giới và tài nguyên cho Tầu, mặt khác vuốt ve dân chúng cới cái gọi là hỏi ý dân “sửa đổi Hiến Pháp.”

Hiến Pháp 1946 hay Hiến Pháp sau nầy 1992 đều là bản văn do tập đoàn Cộng Sản áp đặt. Nội dung hoàn toàn ca ngợi và thừa nhận quyền tối cao là Đảng Cộng Sản cai trị đất nước VN vô thời hạn, là tối thượng, là bất khả thay thế!

Như thế, lá bài “Hỏi ý kiến dân” trong việc “sửa đổi Hiến Pháp” chỉ là một trò hề dân chủ theo kiểu bánh vẽ. Trong lúc người Cộng Sản đang thống trị, mọi ý kiến đòi sửa, đòi bỏ, đòi thay… đều là trò tráo trở để dễ phân biệt ai, người nào chống lại Đảng mà thôi.

Hiến Pháp của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và chế độ toàn trị do Đảng Cộng Sản lảnh đạo, đang làm cho tổ quốc Việt ngày càng lầm than và hiểm họa nộ lệ trước kẻ thù chung phương Bắc. Chỉ có một con đường duy nhất là Đảng CSVN phải bị xóa bỏ. Có như thế chín chục triệu con dân Việt mới mong được hồi phục, vươn tới tương lai, làm sáng danh Việt Nam; mảnh đất ông cha ta hằng gìn giữ tô bồi. Con cháu Việt hãy hăng hái đứng lên!

letamanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngoài ra Tổng Liên đoàn Lao động Quốc tế (ITUC) đã chỉ ra những điểm cần phải sửa đổi trong bộ Luật Lao động mới trong khi Liên hiệp Công đoàn Âu châu (ETUC) đã nghiêm khắc phê phán bộ Luật Hình sự Việt Nam cản trở quyền tự do của người Lao động và những sửa đổi chắp vá trong bộ Luật Lao động mới không có gía trị.
Mùa Thu năm ấy, tôi còn là một đứa bé vừa đến tuổi cắp sách đến trường. Cũng như bao nhiêu bạn bè cùng lứa, lớn lên giữa núi rừng thâm xuyên, trước ngực chúng tôi thường đeo tòng teng một chiếc nạng giàn thung (hay còn gọi là ná bắn chim) dù chưa có đứa nào bắn trúng được một con chim cả. Đích nhắm duy nhất mà chúng tôi có thể ghi được “thành tích” là những cái biển tên đường.
Tôi tạm thời “chưa” bận tâm (lắm) về chuyện “trách nhiệm” của phe nào trong vụ thảm sát hàng chục ngàn người trong vụ Mậu Thân. Tôi chỉ (trộm) nghĩ rằng tại một vùng đất đã xẩy ra một trong “100 sự kiện tử vong cực cao trong lịch sử nhân loại” thì chính quyền địa phương, hàng năm, nên tổ chức một buổi lễ tưởng niệm những nạn nhân – bất kể bên nào.
Nạn dịch viêm phổi Corona đang lan rộng vượt qua sức dự trù và sự kiểm soát thường lệ của chánh quyền Trung Cộng.
Sống trong xã hội, người nào cũng có nghĩa vụ (duty, obligation) đóng thuế hay gia nhập quân đội ở hạn tuổi nào đó khi đất nước chiến tranh; bù lại, về già sẽ được hưởng quyền lợi (benefit) lương hưu, an sinh xã hội. Tuy nhiên, nếu cơ hội (opportunity) không bình đẳng, nghĩa vụ và quyền lợi công dân chưa đầy đủ ý nghĩa.
Cuộc hành quân của lối 3,000 Công an và Quân đội vào Thôn Hoành, Xã Đồng Tâm, gần Thủ đô Hà Nội lúc 4 giờ sáng ngày 09/01/2020 đã để lại vết nhơ rõ nét của một nhà nước ngụy ngôn và không ngại dùng bạo lực, dù dã man, tàn bạo để giữ quyền lợi bất chính.
Trước hết, để tránh mọi ngộ nhận, xin nói ngay rằng đây là chuyện của cá hồi, và chỉ riêng có cá hồi mà thôi. Nói theo tiếng Mỹ là cá hồi only. Chớ còn cá chim, cá chuồn, cá chép, cá chốt, cá lóc, cá lạt, cá lìm kìm, cá mập, cá mú, cá măng, cá cơm, cá cam, cá cờ, cá trê, cá trích, cá trẻm, cá heo, cá hương, cá hố, cá lù đù, cá lìm kìm, cá lia thia, cá đổng, cá đối, cá đèn cầy, cá bè, cá bẹ, cá bống – bất kể là bống kèo, bống dừa, hay bống đá – hoặc bất cứ một loại cá thổ tả nào khác đều hoàn toàn (và tuyệt đối) không có dính dáng gì tới vụ này.
Nhờ bị thất tình, anh Phó tỉnh trở thành nhà thơ. Nhà thơ Nguyên Trần, Nguyễn Tấn Phát. Trên danh nghĩa thì anh chỉ dưới một người mà trên vạn người. Anh là người có quyền lực thứ hai trong tỉnh. Về hệ thống ngang thì các ty sở chuyên môn trong khu vực đều trực thuộc tòa tỉnh.
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
Vừa rời nhà thì trời lấm tấm mưa, đường trơn và tối nên tôi lái xe rất chậm – dù thuở ấy tuổi đời còn trẻ. Phải qua đêm nay, đêm giao thừa, tôi mới bước qua tuổi ba mươi – nếu tính theo âm lịch. Tam thập nhi lập nhưng tôi đang hơi lập cập vì vừa bắt đầu một cuộc đời mới, đời tị nạn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.