Hôm nay,  

Buổi Hẹn

21/11/201100:00:00(Xem: 7849)
Buổi Hẹn

Cung Nhật Thành lược dịch
Buổi sáng hôm đó phòng khám của bệnh viện thật là bận rộn khi một cụ già khoảng 80 tuổi bước vào lúc 8 giờ 30, để xin khám và thay băng nơi vết thương ở ngón tay cái của cụ. Thấy cụ có vẻ bồn chồn không yên, luôn nhìn xuống đồng hồ nơi cổ tay, tôi gọi và đưa cụ vào phòng khám, để cụ ngồi trên ghế. Cụ nói ngay với tôi là cụ có một cái hẹn khác vào lúc 9 giờ 30 !
Biết rằng ít nhất là phải chờ từ 45 phút trở lên mới có thể có người làm việc với cụ; là Y tá trưởng trong phiên trực hôm đó, tôi quyết định thu xếp công việc và xem xét vết thương cho cụ.
Tháo băng ra, tôi thấy vết thương thật sự gần lành hẳn, đã lên da non và kín miệng. Tôi trình bầy việc này với một trong các bác sĩ trách nhiệm phiên trực. Vị này sau khi xem vết thương đã đồng ý cho tôi cắt chỉ, rửa sạch và thay băng mới vì đó cũng là phần hành công việc của Y tá chuyên nghiệp.
Vừa làm việc, cắt chỉ, rửa sạch và băng lại vết thương, tôi vừa hỏi thăm xem có phải ông cụ có một cái hẹn với một bác sĩ khác hay không mà cụ vội vã vì sợ trễ hẹn….Cụ nhẹ nhàng nói với tôi là cụ không có hẹn với văn phòng bác sĩ nào hết mà chỉ muốn đến kịp giờ để cùng ăn bữa điểm tâm với vợ ở Viện Dưỡng Lão thôi. Nhân đó, tôi hỏi thăm về sức khoẻ của bác gái thì được ông cho biết vợ ông bị bệnh hay quên, mất trí nhớ (Alzheimer) và đã ở tại Viện Dưỡng Lão vài năm rồi…

- Như vậy chắc bác gái sẽ không vui khi bác tới trễ "
Cụ nhẹ nhàng nói:
- Không đâu thưa cô, đã năm năm rồi, vợ tôi đâu còn nhận biết ra tôi là ai nữa đâu..
Ngạc nhiên vì câu trả lời bình thản này, tôi hỏi tiếp:
- Ngay cả khi bác gái không còn biết bác là ai nữa mà mỗi buổi sáng bác vẫn đến "
Vỗ nhẹ lên tay tôi, với một nụ cười thật hiền hoà, cụ bảo:
- Đúng vậy, dù bà không còn nhận ra tôi nhưng chắc chắn tôi vẫn biết bà ấy là ai. Bà ấy là vợ của tôi mà….
Câu trả lời bao dung nhân ái này đã cho tôi thấy con người an nhiên với cuộc sống thì không cần phải có mọi thứ tốt nhất trên đời mà chính là họ đã cố gắng sống tốt nhất với tất cả những gì họ có.
Với đôi mắt thoáng cay, nhìn theo cụ già hối hả rời phòng khám, tôi ngậm ngùi và thán phục…Qua tấm chân tình ấy, rõ ràng là yêu thương chân thật không đắm đuối lãng mạn, cũng không vật chất xa hoa, mà chỉ giản dị chấp nhận tất cả những gì đã có, đang có, sẽ có và sẽ không bao giờ có……
Mỗi ngày có hàng triệu triệu câu chuyện chuyển qua email đi khắp nơi, đôi lúc trong đó có những câu chuyện khác biệt và đây là chuyện khác biệt mà tôi nhận thấy có thể gửi đến bạn. Ước mong bạn cũng chia xẻ câu chuyện này với những người mà bạn hằng lưu tâm. 
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 11, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một bản tin của Việt Báo đã nhầm lẫn tên của một nhà hoạt động trong khi tường thuật về một sinh hoạt ở San Jose. Việt Baó trân trọng cáo lỗi
Đây là một chương trình phát hình tiếng Việt ở địa phương vùng Hoa Thịnh Đốn, được thực hiện
Mỗi năm, bắt đầu về lúc giao thừa đón năm mới, hàng loạt các luật lệ mới của liên bang
Những dịp dể cho cả một dân tộc cùng nhau hướng về một tình cảm, một tư tưởngđể cùng rung động …thật là hiếm có
Tại nhà hàng Seafood Place #2 vào lúc 7 giờ tối thứ 6 ngày 28 tháng 12 năm 2007, hơn 500 Chư Tôn Đức Tăng Ni
Trung Quốc sẽ vĩnh viễn cắm cờ ở Trường Sa" Một trang web chuyên bán các loại tiền lạ cho người sưu tập toàn cầu
Năm 2007 sắp trôi qua, trong năm 2007 các hoạt động tranh đấu dân chủ nhân quyền cho Việt Nam diễn ra sôi động khắp nơi ở trong nước và trên thế giới
Anh mà giết em, thầy mà giết trò, cái cớ không phải một sớm một chiều, mà do những nguyên nhân sâu xa và tiềm ẩn. Tình nghĩa chỉ là giả nhân giả nghĩa
Trong những ngày tháng qua, có những con người quên ăn quên ngủ nóng lòng hướng về miền Trung
Ai học về chụp hình thường phải qua một bài rất căn bản về nghệ thuật ánh sáng gọi là ánh sáng Rembrandt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.