Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bạn Tôi: Trần Duy Đức

18/08/201100:00:00(Xem: 5498)
Bạn Tôi: Trần Duy Đức

Phạm Vũ
Một lần lang thang ở Amsterdam, Hòa lan, tôi đọc được trên tường quán càphê nhỏ, câu:. Người chỉ thấy tôi khi say, nhưng không thấy tôi khi khát! (on me voit quand j’ai bu, mais pas quand j’ai soif).
Như con sông phải xuôi dòng để sống, chữ cũng cần được luân lưu để bật ra nghĩa. Người thường chỉ để ý đến tác phẩm, ít ai chú tâm tới người viết.
Các bạn tôi đảo điên trên từng thác đổ thao thức, cảm nhận, lại ngây ngất trước cái đẹp của mặt hồ yên tĩnh, đôi lúc chuẩn bị, nhiều khi bất ngờ, những cái bất ngờ dìm người chơi vơi trong quên lãng vực sâu tháng ngày. Người chỉ thấy khi bạn tôi trồi lên lại mặt-nước-Đời với những dòng nhạc, lời thơ, đôi khi tác phẩm.
Trong cuộc sống hôm nay, bạn tôi ngụp lặn theo những thăng trầm của thời thế, những đổi thay của nhịp sống, những bấp bênh của cuộc đời, để khi nhìn lại, thấy mình là những Lã Vọng đang ngồi chờ con cá Thi Ca luôn lội ngược dòng …như định mệnh.
Định mệnh, nếu có khắc nghiệt, tưởng cũng chỉ khắc nghiệt đến thế này cho những sáng tác của bạn tôi, nơi Sáng Tạo cầm lưỡi hái sẵn sàng chặt phăng, vứt bỏ những thừa thãi, vô duyên hay thương vay khóc mướn.
Định mệnh, nếu có dễ thương, chắc cũng chỉ dễ thương đến thế này khi bài thơ, ca khúc nào được các bạn tôi gật gù, thương mến.
Tôi đang nói về gì đây nhỉ"
Về các bạn tôi, và hôm nay"
À ! về riêng Trần Duy Đức!
Ở Bolsa, những buổi văn nghệ hay ra mắt sách là cơ hội để bạn bè gặp lại nhau…bù khú. Cuối thập niên 80 sang 90 nhộn nhịp những buổi chiều thơ nhạc ở một nơi chốn nào đó, thường là một quán cà phê hay hàng quán, và bên ngoài quán, chúng tôi ra mắt… nhau.
Vào một buổi chiều như thế, tôi gặp bạn và chúng tôi quen ngay…nhau.
Người bạn mới có mái tóc dài che kín cổ giống tôi, cặp mắt kính dầy trễ trên mũi…như nhau, và lặng lẽ nhìn thiên hạ ồn ào chung quanh, thỉnh thoảng quay lại nhìn nhau, mỉm cười lặng lẽ.
Những buổi chiều như thế tiếp tục theo nhau. Bây giờ đã là thập niên 10. Năm tháng làm tuổi đời nheo mắt sau đôi kính cận. Hành trang vẫn là những khắc khoải ưu tư trên giấy trắng, và nhất là cái…tình, càng ngày càng gấp gáp, hiếm hoi.
Dây ngũ sắc rối chân chàng phiêu lãng
Vội vàng ư"
Năm tháng có bao giờ"
Tôi gặp Bạn chắc cũng đã lâu lắm vì không còn nhớ nổi ngày nào quen nhau.
Trên dòng sông cạn của Thi Ca hải ngoại, nhà Bạn là một trong những địa chỉ hiếm hoi phải nhớ đừng quên, nơi qui tụ những con người văn nghệ tài hoa của chúng ta, những Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Du tử Lê, Tô thùy Yên, Phạm Duy, … Đó cũng là nơi tháng ngày bị ngừng lại, tạm quên cho đêm tối kéo dài qua hôm sau cho một bài thơ hay ca khúc vượt thời gian. Để rồi, sau cuộc vui, có ánh trăng hắt bóng bạn lên mặt bàn ngổn ngang ly chén, mà nhìn ra Nguyệt Hạnh.
Người ta và cơm, tôi và chữ, Bạn và nhạc.
Văn chương và Thi Ca. Chúng tôi và nhau !
Trong cái thế giới dễ thương nhiều khi bí ẩn này, chúng tôi cũng không… giống ai!

Một Ng Tất Nhiên bất thường, nói năng lung tung, nhưng vào thơ, chữ ngay hàng thẳng lối. Một Cao Xuân Huy ầm ầm, cắt tay chỉ thấy bia rượu chẩy ra, mà văn làm ta say ngất ngưởng. Một Du Tử Lê với lối dùng chữ độc đáo làm dậy sóng thơ ở hải ngoại…
Một Bạn tôi trầm lặng, kín đáo giữa đám đông, nhỏ nhẹ riêng từng người, đắn đo mỗi lời ca, khó khăn từng nốt nhạc.Nhưng khi tiếng đàn cất lên là vang âm khắp chốn.
Tôi mơ ước tóc thành râu, bạn lạnh lùng nhìn râu nhớ tóc.
Người thức buổi sáng, Bạn càng tỉnh về khuya.
Nguyên Sa đội Béret ban ngày, Bạn đội nón nỉ ban đêm.
Tôi huyên náo, năng động, hai con mắt linh hoạt, bạn ngồi yên, trầm mặc, hai con mắt long lanh.
Tôi săn chữ tìm thơ. Bạn tôi săn thơ tìm chữ.
Tôi cầm súng, người như sống vội. Bạn ôm đàn, giọng chợt bừng lên.
Thế kỷ này hết, chúng tôi kéo nhau qua thế kỷ 21, tiếp tục gặp nhau ở bên lề đường, nơi quán nhỏ, trong cơn mưa, dưới nắng gắt hay giữa cơn giá lạnh ngày xám ngắt. Ngoài đường không đủ, rủ nhau về nhà. Bạn tôi sống về đêm. Tôi thức với bạn.
Theo bạn về khuya, bài thơ Cố Quận để quên lúc nào không biết. Sáng sau, nghe nhạc bạn, thấy lại mình trong thơ. Các bạn tôi, những người đam mê kỷ niệm hôm trước, và dẫy đầy ký ức hôm sau,với cái oái oăm ”không phải ở để mà thương, nhưng đi để mà nhớ”, và cái nạn Cố với Gắng… đến bao giờ"
Anh về nơi cố quận
Gửi muôn trùng cố nhân
Cố lên người cố cựu
Còn tình cấm cố thân!
Nếu có điều giống nhau, mặt-trời-tuổi làm da người thêm nhăn ngày tháng tới thì ngược lại, thời-gian-đêm lại làm ý thơ thêm óng ả và nét nhạc thêm mượt mà.
Thập niên 2000 bỏ bút sắt theo điện toán lần vào kỷ nguyên mới, chập chững gõ chữ vào thi ca. Người mải mê theo cuộc sống, Bạn tôi vẫn đang cặm cụi gõ những tiếng đàn cho một hợp âm mới, từ một cơ duyên đã có tự bao giờ, bây giờ trỗi nhạc, cho hôm nay thành mai ấy, muôn đời.
Những lần như thế,Bạn tôi vội vã gọi cho nhau, báo tin…vui.
Đã từ lâu, tôi vẫn có thói quen đợi những tiếng điện thoại reo vui này, từ lúc nào không nhớ!
Nghe pháo nổ, điên cuồng năm tháng đó
Thấy hoa rơi, tha thiết phút giây này!
PHẠM VŨ
Laguna Hills, hôm nay Tháng 8-2011
GHI CHÚ: NHẠC THÍNH PHÒNG TRẦN DUY ĐỨC VÀ BẰNG HỮU
Sẽ tổ chức vào lúc 6:30pm Chủ Nhật 28-8-2011. Tại Emerald Bay Restaurant, 5015 West Edinger Avenue # V, Santa Ana, CA . Ngoài sự góp mặt đặc biệt của những ca sĩ nổi tiếng đã từng mến nhạc TDĐ, mà còn có rất nhiều văn nghệ sĩ đến để ôn lại kỷ niệm vui buồn với TDĐ. Ca sĩ: Anh Dũng, Như Mai, Ninh Cát Loan Châu, Hương Thơ… Nhạc sĩ: Nguyễn Đình Toàn, Vũ Thành An, Hoàng Khai Nhan và Trần Duy Đức…. Thi Sĩ: Tô Thùy Yên, Hà Nguyên Du, Nguyễn Dũng Tiến, Ngô Tịnh Yên, Nguyễn Nam An… Ban nhạc do nhạc sĩ Lê Ngọc đảm trách. MC và Điều Hợp Chương Trình: Như Hảo, và Phan Dụy.
Vé có 3 hạng: 25$, VIP 50$, Bảo trợ 100$. Vé bán ở Tú Quỳnh (714) 531-4284, Emerald Bay Restaurant (714) 775-5161; Nguyệt Hạnh (714) 220-7091.

Ý kiến bạn đọc
15/09/201104:27:10
Khách
Just cause it's simple doesn't mean it's not super hlefupl.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
Đàn ông là phải có râu «Nam tu nữ nhũ» như sách đã dạy. Khoa học lý giải râu là biểu hiện sức mạnh và từ đó phát xuất sự ham muốn chiếm đoạt nhưng không vì thế mà râu trở thành môt thứ vũ khí chết người. Râu của người Á châu khác với râu của người Âu châu, cả về cách để râu, chăm sóc râu. Theo kinh nghiệm, nhìn râu, người ta có thể xét đoán về người. Như người cương nghị, người vui tánh, người có máu … Riêng người cộng sản có râu hay không râu, râu tốt hay xấu, đều có liên hệ ít nhiều đến diễn tiến của phong trào cộng sản và số phận người lãnh đạo.
Tại sao photon di chuyển nhanh như ánh sáng? Tại sao từ đốm lửa diêm, ngọn đuốc, ngọn đèn, một tinh cầu phát nổ v.v… phóng ra, photon lập tức đạt tốc độ nhanh nhất trong Vũ Trụ? Câu trả lời có rồi, giản dị và không đòi hỏi những kiến thức vật lý cao siêu. Nhưng nói ngay thì bạn sẽ bỡ ngỡ, hoang mang, và rồi thắc mắc rất nhiều, mất vui. Vậy ta kiên nhẫn đi từng bước một. Chậm nhưng mà chắc. Đường trường lên thác xuống ghềnh, băng rừng lội suối, lạc tới lạc lui trong núi thẳm rừng sâu… kẻ dò đường này đã lãnh hết. Giờ sông sâu đã bắc cầu, đường xuyên rừng đã khai quang chờ đón bạn.
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn: Vậy chớ chị thuộc diện gì? Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà! Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này: Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Cdao)
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.