Hôm nay,  

Chuyện Nước Non!

12/05/201100:00:00(Xem: 7614)

Chuyện Nước Non!

Phan Kiến Quốc
(LTS: Tác giả Phan Kiến Quốc bây giờ chính là tù nhân lương tâm Phạm Minh Hoàng. Xin trân trọng gửi đến độc giả bài viết vào tháng 8/2002 của nhà hoạt động dân chủ này.)
Cứ mỗi lần mùa mưa đến thì y như rằng điệp khúc "ngập lụt" lại vang lên khắp nơi, đặc biệt là hai thành phố lớn là Sài Gòn và Hà Nội. Mùa mưa ở Việt Nam bắt đầu từ tháng 6, nhưng chỉ vài trận mưa đầu mùa cuối tháng 5 là bà con lại thấy một tương lai u ám cho suốt mùa mưa tới. Vào ngày 21/6, trận mưa kéo dài 45 phút đã gần như biến thành sông, những con đường lớn nhất Sài Gòn như Trần Hưng Đạo, 3/2 (Trần Quốc Toản cũ), ở đây nước dâng từ 20 đến 30cm. Xa xa hơn nhưng vẫn trong nội thành nhiều nơi bị ngập 50 cm. Cách đây vài năm tại quận Tân Bình khu vực ven kênh Nhiêu Lộc, nước dâng ngang thắt lưng, vượt quá tay lái xe hai bánh, khiến cảnh tượng người dân dắt xe trong nước trông vừa khôi hài vừa chua xót. Hiện nay (tháng 7/2002), Sài Gòn vẫn còn 114 điểm ngập nước. Được gọi là điểm ngập nước khi sau cơn mưa, nước ngập nhiều đủ để trở ngại lưu thông - nghĩa là "xấp xấp" 30 đến 40 cm, chứ còn những nơi 10 đến 20 cm thì không kể hết được. Theo Sở Giao Thông thì với điều kiện hiện nay, mỗi năm thành phố chỉ có thể "xóa" được tối đa 25 điểm, nghĩa là phải đợi đến hết năm 2008 - với điều kiện không có phát sinh các điểm lụt mới. Ngoài Hà Nội (mà báo chí hay nói đùa là Hà Lội) thì cũng xấp xỉ 100 điểm ngập úng. Có những nơi như Khâm Thiên nhà nước cứ chống lụt bằng phương pháp nâng nền đường khiến nhà dân từ từ "chìm" xuống. Từ hẻm vào nhà cứ phải bước xuống vài bậc thang...
Tình trạng ngập úng vốn là nguyên nhân của các căn bệnh thường gặp trong những xứ nhiệt đới như thương hàn, sốt rét... Tại một trường học ngay trong huyện Bình Chánh ở Sài Gòn, dù cho mưa đã qua nửa tháng nhưng nước vẫn đọng như một cái ao trong sân trường. Rác rưởi, bùn lầy hôi thối đến nghẹt thở nhưng thầy trò vẫn phải chịu vì lúc xây trường người ta "quên" làm cống!!
Trường làng em mái ngói đỏ tươi
Tường xây thẳng tắp quét vôi màu vàng
Chung quanh rào thép thẳng hàng
Đến mùa nước ngập nổi tràn sân chơi
Học sinh vào lớp phải... bơi
Thầy cô xót lắm! Cũng cười cho qua.
Cứ nghĩ đến tình trạng lụt lội ở thành phố mà lòng buồn rười rượi, vì với cái thói làm ăn cẩu thả của các nhà thầu như hiện thời cộng với ý thức công cộng quá thấp của người dân thì tình trạng cống rãnh ì ạch, tình trạng sống chung với lụt sẽ vẫn còn là đề tài của mấy thập kỷ nữa.
Thấy nước mà rầu, nhưng không thấy nước cũng rầu!
Sau 6 tháng khổ sở vì úng lụt, đến 6 tháng sau lại khổ sở vì thiếu nước.
Theo một báo cáo của Tổ Chức Khí Tượng Thế Giới được đăng trên báo Tuổi Trẻ tháng 3/2001 thì trên thế giới 16% dân thành thị không có nước sạch để dùng. Tỷ lệ này là 21 ở Đông Nam Á, và riêng tại Việt Nam con số này lên đến 41%. Điều này không có nghĩa là 59% còn lại dân được dùng nước sạch, vì ngay vào đầu năm 2002, Trung Tâm Y Tế Dự Phòng sau khi xét nghiệm 132 mẫu nước máy ở Hà Nội đã khám phá ra 43% không đủ tiêu chuẩn vệ sinh.

Riêng tại Sài Gòn tình trạng nước máy cũng không có gì khả quan. Nhu cầu của 7 triệu dân vào khoảng 1,2 triệu mét khối/ngày, nhưng các nhà máy nước chỉ có thể sản xuất được 800.000, đó là chưa kể lượng nước thất thoát, rò rỉ khoảng... 40%, nghĩa là chỉ khoảng hơn 500.000 mét khối đến nhà dân với những điều kiện áp suất rất yếu và không thể "leo" lên được 1 mét nếu không có máy bơm. Chính vì thế nhiều gia đình đã phải bỏ bạc triệu ra mua máy bơm hoặc đào giếng. Gọi là giếng đây là những ống nước đóng sâu xuống các mạch nước ngầm để bơm nước. Ngoài tình trạng mất vệ sinh vì các mạch này thường xuyên bị ô nhiễm bởi rác, bởi chất thải và bởi... nghĩa địa, nhưng tình trạng khai thác tự tiện này dễ làm cho các lớp đất phía trên lún sụt. Đó là chưa kể hiện tương nhiễm mặn, nhiễm phèn đang trở nên báo động tại Huế, Đà Nẵng, các tỉnh miền Trung và đồng bằng sông Cửu Long. Sài Gòn hiện thời có khoảng 200.000 giếng đóng như thế, một con số làm rởn tóc gáy các chuyên viên về nước, về xây dựng và môi sinh nước ngoài. Và rồi còn có những điều khó có thể tưởng tượng được là sau gần 30 năm chiến tranh, vẫn còn những khu ở ngay trung tâm Sài Gòn như đường Lý Thái Tổ quận 3 cũng chưa hề có hệ thống cấp nước đi qua.
Đi ra các quận huyện ngoại thành thì tình trạng "khát" nước còn thê thảm hơn. Tại thị xã Nhà Bè đến mùa khô Công Ty Cấp Nước phải điều động 8 xe bồn với dung tích mỗi xe 5 mét khối xuống để bán cho 16000 dân với giá 1700 đồng/m3, vị chi mỗi người được không đầy 3 lít/ngày. Ai có nhu cầu phải mua riêng với giá cắt cổ là 35000 đồng/m3 và điều không tránh khỏi là tình trạng đầu cơ thông đồng của các nhân viên Sở Cấp Nước tạo tình trạng khan hiếm nhằm bán nước với giá nói trên. Người dân vốn nghèo lại càng nghèo thêm, có gia đình ở Cần Giờ phải trả 3500 đồng một lu nước và tổng cộng gần 300 ngàn tiền nước một tháng, trong khi bản thân họ chỉ kiếm được 500, hoặc 600 ngàn cộng thêm với lũ con em nheo nhóc. Song song, một số cá nhân có điều kiện trang bị ống nước, đồng hồ, được sự chấp thuận của viên chức địa phương trữ và bán nước cho bà con với giá 13.000 đồng/m3 - nghĩa là đắt gấp 11 lần giá gốc. Thu nhập của họ cũng xấp xỉ 5 triệu/ tháng.
***
Trước năm 1975, ban nhạc AVT nổi tiếng với các bài hát trào phúng, châm biếm nhưng sâu sắc, ý nhị, trong đó có bài nói về tình trạng thiếu nước ở Sài Gòn vào những năm 1965-1970:
Nước non - đâu của riêng ai
mà sao họ bán công khai nhãn tiền.
Lại còn đầu nậu chợ đen.
Chung quy chỉ khổ dân hèn chúng tôi.
Bài hát đã trình bày cách đây 35 năm nhưng ngày nay xem ra còn thời sự hơn cả ngày xưa. Tình trạng khan hiếm nước bây giờ rõ ràng là trầm trọng hơn thập niên 70 vì hiện tượng bùng nổ dân số đặc biệt là trong Sài Gòn.
Tuy nhiên, nước non - đâu của riêng ai - mà sao họ bán công khai nhãn tiền, sao ngày nay hát lên nghe chua xót quá. Tổ Tiên ơi! Đồng bào ơi!
Phan Kiến Quốc
08/2002

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2012 Tập Cận Bình được bầu làm Tổng Bí Thư Trung Ương Đảng; năm 2013 trở thành Chủ Tịch Nước; đến năm 2018 tư tưởng Tập Cận Bình được chính thức mang vào Hiến Pháp với tên gọi “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Tập Cận Bình đem lại nhiều thay đổi sâu sắc trong xã hội Trung Quốc, mối bang giao Mỹ-Trung và nền trật tự thế giới...
Xem ra thì người Mỹ, không ít, đang chán tự do và nước Mỹ đang mấp mé bên bờ vực của tấn thảm kịch mà nước Đức đã sa chân cách đây một thế kỷ khi, trong cuộc bầu cử năm 1933, trao hết quyền tự do cho Adolf Hitler, để mặc nhà dân túy có đầu óc phân chủng, độc tài và máu điên này tùy nghi định đoạt số phận dân tộc. Mà nếu tình thế nghiêm trọng của nước Đức đã thể hiện từ trước, trong cương lĩnh đảng phát xít cả khi chưa nắm được chính quyền thì, bây giờ, với nước Mỹ, đó là Project 2025.
Từ 20 năm qua (2004-2024), vấn đề hợp tác giữa người Việt Nam ở nước ngoài và đảng CSVN không ngừng được thảo luận, nhưng “đoàn kết dân tộc” vẫn là chuyện xa vời. Nguyên nhân còn ngăn cách cơ bản và quan trọng nhất vì đảng Cộng sản không muốn từ bỏ độc quyền cai trị, và tiếp tục áp đặt Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh “làm nền tảng xây dựng đất nước”...
Cái ông Andropov (“nào đó”) nghe tên cũng có vẻ quen quen nhưng nhất thời thì tôi không thể nhớ ra được là ai. Cả ủy ban nhân dân Rạch Gốc và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy, cũng bù trất, không ai biết thằng chả ở đâu ra nữa. Tuy vậy, cả nước, ai cũng biết rằng trong cái thế giới “bốn phương vô sản đều là anh em” thì bất cứ đồng chí lãnh đạo (cấp cao) nào mà chuyển qua từ trần thì đều “thuộc diện quốc tang” ráo trọi – bất kể Tây/Tầu.
Việt Nam và Trung Quốc đã ký 14 Văn kiện hợp tác an ninh Chính trị, Kinh tế-Thương mại và Văn hóa-Báo chí trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Tô Lâm từ ngày 18 đến 20/08/2024. Trong số này, Văn kiện kết nối và thiết lập 3 Tuyến đường sắt giữa hai nước được gọi là “anh em” đã giúp Trung Quốc liên thông ra Biển Đông và bành trướng thế lực kinh tế...
Tại Campuchia, kênh đào Phù Nam Techo, trị giá 1,7 tỷ USD sẽ kết nối Phnom Penh và Vịnh Thái Lan, tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, an ninh và kết nối thương mại quốc tế. Người ta có thể cảm thấy như thế qua lời tuyên bố của Thủ tướng Campuchia Hun Manet và của ông Hun Sen, trong cương vị cố vấn, người đã chuyển giao quyền lực từ cha sang con vào năm ngoái...
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.
“Tôi hơi chậm hiểu lại rất chóng quên nên dù đã lê lết qua hơi nhiều trường ốc (trong cũng như ngoài nước) nhưng trình độ học vấn và kiến thức cũng chả̉ tới đâu, vẫn chỉ ở mức làng nhàng. Nói tóm lại là thuộc loại “xoàng”! Ơ! “Xoàng” thì đã sao nhỉ? Cũng không đến nỗi trăng/sao gì đâu, nếu tôi biết điều (biết chuyện – biết thân – biết phận) hơn chút xíu. Khổ nỗi, tôi lại cứ tưởng là mình cũng thuộc loại đầu óc trung bình (hoặc chỉ dưới mức đó không xa lắm) nên ghi danh học – tùm lum/tùm la – đủ thứ phân khoa: Triết Lý, Tâm Lý, Xã Hội, Nhân Chủng …
Một bài viết ngay sau khi được bầu vào chức Tổng Bí thư đảng CSVN cho thấy ông Tô Lâm đã hiện nguyên hình một người giáo điều, bảo thủ và hoài nghi trong “hợp tác quốc tế” với các nước. Trước hết ông cáo giác: “Các thế lực thù địch, phản động chưa bao giờ từ bỏ âm mưu lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.” Lời tố cáo này không mới vì chỉ “nói cho có” và “không trưng ra được bằng chứng cụ thể nào”, giống hệt như những người tiền nhiệm...
- Mình lúc này không muốn theo dõi tin tức nữa. Mệt lắm. - Mình cũng vậy, không đọc báo, chỉ xem phim hoặc nghe thuyết pháp, tránh nhức đầu. - Đời người ngắn ngủi, sao phải tốn thì giờ… - Ở tuổi này, chuyện gì không vui xin miễn, tội gì phải đọc tin tức rồi tự mình làm khổ mình. Trong những năm gần đây, những phát biểu đại loại như trên từ bạn bè khiến những người trong ngành chúng tôi đôi lúc không khỏi ngán ngẫm về công việc báo chí của mình, một việc làm nếu đã không được tưởng thưởng tài chánh tương xứng, thì phần thưởng tinh thần từ ý nghĩa tự nó cũng không đủ bù đắp. Đọc báo hay không đọc báo?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.