Hôm nay,  

Nhà Nước Và Cách Mạng: Quan Niệm Không Tưởng Của Hồ Chí Minh Về Nhà Nước Và Cách Mạng

02/11/200700:00:00(Xem: 18415)

 Báo sự thật, số 120, ngày 15-10-1949 có đăng bài viết của Hồ Chí Minh: “Nước ta là nước Dân chủ; Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân. Công việc đổi mới xây dựng là trách nhiệm của dân. Sự nghiệp kháng chiến kiến quốc là công việc của dân. Chính quyền từ xã đến Chính phủ trung ương đều do dân cử ra. Đoàn thể từ Trung ương đến xã do dân tổ chức nên. Nói tóm lại, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân.”

 Ngày 15 tháng 10 năm 2007, 58 năm sau nhìn lại chúng ta đánh giá được gì" Qua việc giải thích về một nhà nước của dân, do dân và vì dân, Hồ Chí Minh muốn khẳng định rằng người dân Việt Nam đã thực sự được hưởng một nền Dân chủ, trở thành người làm chủ, còn chính quyền thì là công bộc của dân.

Nhưng sự thực thì không phải vậy.  Điều 4 bản Hiến pháp đã phủ nhận lập luận trên vì Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng, nghĩa là khẳng định Quyền uy của Đảng, về vấn đề này Ăng-ghen đã viết: “Quyền uy phải lấy phục tùng làm tiền đề”, vì vậy vai trò lãnh đạo của một người hay một tổ chức chỉ có thể được xây dựng trên cơ sở cưỡng bức số đông phải phục tùng thiểu số. Đảng Cộng sản là đảng cầm quyền, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, sử dụng công cụ bạo lực của Nhà nước để cưỡng bức quần chúng nhân dân phải phục tùng Quyền uy của Đảng.

 Như vậy, Nhà nước đã trở thành công chuyên chính của Đảng, dùng để trấn áp những lực lượng chống đối những ai không đi theo Đảng. Nếu quần chúng ngoan ngoãn phục tùng Quyền uy của Đảng, thì họ sẽ được ban cho một ân huệ là “Trở thành người làm chủ”, còn nếu ai chống lại thì bị quy kết là phản động, họ sẽ bị đàn áp không thương tiếc. Như vậy ở đây, “Dân chủ phải lấy phục tùng làm tiền đề”. Theo tư tưởng Hồ Chí Minh một Nhà nước Dân chủ phải là công cụ chuyên chính của Đảng, một nền Dân chủ phải lấy phục tùng Quyền uy của Đảng làm tiền đề, tư tưởng này đã trở thành một biến tướng của khoa học, đây là bước thụt lùi về lập trường tư tưởng của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam.

 Với một thể chế Đảng trị, mọi quyền của người dân đều được đặt dưới sự phục tùng Quyền uy tối thượng của Đảng, nghĩa là không có một chút Tự do – Dân chủ nào, bởi vì phục tùng Quyền uy tối thượng đồng nghĩa với việc đánh mất tự do. Nhưng người dân đã bị làm cho u mê bởi những quan niệm không tưởng của Hồ Chí Minh về Nhà nước và Cách mạng, họ sống dưới ách thống trị của Đảng nhưng lại nghĩ mình đang được hưởng một nền Dân chủ, họ tưởng rằng chính quyền này là một chính quyền lý tưởng của dân, do dân và vì dân, họ quên mất rằng chính quyền thực chất chỉ là công cụ chuyên chính của Đảng, dùng để đàn áp các phong trào Dân chủ.

 Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản đã đi ngược lại chủ nghĩa Mác khi đưa ra lý luận về Nhà nước vô sản là nền chuyên chính của toàn thể nhân dân, họ gọi đó là nhà nước kiểu mới, chưa từng có trong lịch sử. Quả thực nhà nước đó chưa từng có trong lịch sử, và cũng chưa từng xuất hiện trong các tác phẩm của Mác.

Trong toàn bộ các tác phẩm của mình, Mác chưa bao giờ nhắc đến một hình thái nhà nước nào là nền chuyên chính của toàn thể nhân dân, Mác luôn cố gắng giải thích về lịch sử đấu tranh giai cấp, qua đó chứng minh bản chất của nhà nước là chuyên chính của giai cấp, dùng để trấn áp các giai cấp đối kháng. Nhà nước là lực lượng sinh ra từ xã hội, nhưng lại tự đặt mình lên trên xã hội và ngày càng trở nên xa lạ với xã hội, nhà nước nào cũng là bộ máy bạo lực của giai cấp với sự hoàn bị của các tổ chức Quân đội, Công an, Tòa án và các nhà tù, sẵn sàng đàn áp các bạo động chống lại lợi ích của giai cấp.  Sức mạnh bạo lực khiến cho nhà nước trở nên xa cách với xã hội, lại càng xa cách hơn với quần chúng, vì vậy nhà nước chỉ có thể là đại biểu trung thành cho lợi ích của giai cấp chứ chưa bao giờ là nền chuyên chính của toàn dân.

Sức mạnh bạo lực của nhà nước được tạo ra từ sức mạnh của nhân dân, dân là gốc của nước, không có nhà nước nào đặt ngoài nhân dân mà chỉ có nhà nước đặt trên nhân dân. Mác đã chứng minh: “Chỉ có tuân theo các quy luật phát triển xã hội, cùng với việc mở đường cho sự phát triển không ngừng của lực lượng sản xuất, hình thành nên trạng thái kinh tế của xã hội ở trình độ cao, thích ứng với trạng thái kinh tế đó là trình độ văn minh của xã hội, trong đó con người được nâng lên tầm vóc mới, thoát dần khỏi việc bị phụ thuộc một cách nô lệ vào sự phân công và quản lí, khi đó nhà nước sẽ dần tiêu vong. Nhà nước tiêu vong thì bạo lực và bất công trong xã hội mới chấm dứt và nhân dân mới thực sự trở thành người làm chủ”.

 Vậy thì tư tưởng Hồ Chí Minh về nhà nước của dân, do dân và vì dân là như thế nào, đấy chẳng qua chỉ là quan niệm không tưởng về một nhà nước là nền chuyên chính cách mạng của toàn thể nhân dân, ông đã viết: “Chủ nghĩa Mác – Lênin soi phương hướng, đường lối cho chúng ta đi. Có phương hướng đúng thì việc làm mới đúng. Hết lòng hết sức phục sự nhân dân, phụng sự Tổ quốc, bất kì việc to việc nhỏ cũng nhằm mục đích ấy; đó là chủ nghĩa Mác – Lênin. Nếu không hết lòng hết sức phụng sự nhân dân, tự kiêu, tự đại, tự tư tự lợi, như thế là trái với chủ nghĩa Mác – Lênin.”  Ông đã tầm thường hoá chủ nghĩa Mác với chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, coi nhà nước vô sản cách mạng là của dân tộc, do dân tộc và vì dân tộc, lẫn lộn giữa học thuyết cách mạng quốc tế của Mác với tư tưởng dân tộc, nhầm tưởng rằng Chủ nghĩa Xã hội đã mang lại công bằng cho nhân dân. Ông quan niêm mơ hồ về một chính quyền chưa từng có trong lịch sử, một chính quyền lý tưởng đến mức người ta có thể duy trì nó mãi mãi, coi đó là thành quả cách mạng vĩ đại của nhân dân.

Cho nên, chính quyền đó đã không thành hiện thực, càng ngày càng xa rời dân, bộc lộ nhiều yếu kém trong quản lý kinh tế, nạn tham nhũng trở nên phổ biến, làm chậm tiến trình phát triển của đất nước, khiến cho dân tộc ta ngày càng tụt hậu xa hơn với thế giới. Chính quyền này chưa bao giờ là công bộc của dân, trái lại chính quyền đã trở thành kẻ thống trị dân, ngồi lên đầu lên cổ dân, đàn áp thẳng tay những lực lượng Dân chủ đấu tranh cho quyền lợi của dân, duy trì một nền cai trị hà khắc theo kiểu “Trời sinh Đảng trị nước, Đảng là giai cấp thống trị”.

 Tư tưởng Hồ Chí Minh về nhà nước và cách mạng thực chất là sự pha trộn giữa tư tưởng trị nước thời phong kiến với đường lối cách mạng của giai cấp vô sản dưới sự lãnh đạo của Stalin và Mao Trạch Đông.  Mối liên hệ với chủ nghĩa Mác rất mong manh, ông lẫn lộn giữa học thuyết khoa học của Mác và tư tưởng lạc hậu của Nho học, dẫn đến sự phản bội hoàn toàn của ông đối với chủ nghĩa Mác. Đây là bước thụt lùi thảm hại về lập trường tư tưởng của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam, dẫn đến nhiều sai lầm nghiêm trọng trong thực tiễn, đưa lịch sử đất nước thụt lùi hàng thế kỷ. 

Sự tầm thường hoá chủ nghĩa Mác được diễn ra trong thực tiễn xây dựng nhà nước vô sản, một nhà nước kiểu mới, nhà nước này không những tự đặt mình lên trên nhân dân mà còn đứng trên mọi giai cấp, đấy là nhà nước Đảng trị. Đảng Cộng sản lãnh đạo Nhà nước và xã hội cho nên: “Hiến pháp không được coi trọng bằng điều lệ Đảng, Pháp luật không được tuân thủ bằng nghị quyết Đảng, các cấp uỷ Đảng đứng trên Chính quyền các cấp”. Nhà nước Pháp quyền của dân, do dân và vì dân theo tư tưởng Hồ Chí Minh đã biến thành nhà nước Đảng quyền, Đảng trị. Quốc hội Việt Nam, cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước, có trên 70% đại biểu là quan chức Cộng sản đang kiêm nhiệm chức vụ, vừa điều khiển cơ quan Lập pháp vừa giữ chức vụ trong cơ quan Hành pháp và Tư pháp, chẳng khác nào Đảng vừa đá bóng vừa thổi còi. Hơn nữa, cơ cấu đại biểu Quốc hội chỉ cho phép một số rất nhỏ đại biểu không phải là Đảng viên, đại biểu ngoài Đảng chỉ chiếm chưa đầy 10%. Như vậy là Đảng làm ra Hiến pháp và Pháp luật, chứ không phải Nhân dân là chủ thể của quyền lập Hiến. Nhân dân đã bị tước đi quyền lập Hiến, trong khi đây là quyền nguyên thủy khai sinh ra tất cả các quyền khác, điều đó có nghĩa là dân không có quyền nào cả, vì vậy không thể có Dân chủ.

Khẩu hiệu “Nước ta là nước Dân chủ, là Nhà nước Pháp quyền của dân, do dân và vì dân theo tư tưởng Hồ Chí Minh” là một khẩu hiệu mị dân sáo rỗng, nói không ai tin, bảo không ai nghe, thực tiễn đã chứng minh tất cả chỉ là lừa dối. Người dân Việt Nam cần một nền Pháp quyền, hiểu đầy đủ là quyền lực của Luật pháp trong xã hội; Quyền lực đó để bảo vệ tự do của nhân dân, quyền lực đó để kiểm soát các hoạt động của Nhà nước, ngăn chặn sự xâm phạm của bộ máy công quyền đối với người dân. Người dân Việt Nam cần một Nhà nước Pháp quyền, đó phải là nhà nước mang đủ các tính chất sau:

- Thứ nhất, Nhà nước Pháp quyền coi bản Hiến pháp là cơ sở pháp lý tối cao, vô cùng thiêng liêng, thể hiện quyền lập Hiến của nhân dân, khẳng định nhân dân chính là chủ thể của quyền lập Hiến, đó là quyền nguyên thuỷ khai sinh ra các quyền khác.

- Thứ hai, Nhà nước Pháp quyền là cơ quan quyền lực cao nhất, đứng trên các Đảng phái chính trị, quyền của Nhà nước được phân lập thành ba quyền cơ bản sau: Quyền Lập Pháp, quyền Hành pháp và quyền Tư pháp, ngoài ra Nhà nước không còn quyền nào khác.

- Thứ ba, Nhà nước Pháp quyền quản lý xã hội theo Pháp luật, bản thân Nhà nước cũng hoạt động trong khuôn khổ Pháp luật.

- Cuối cùng, Nhà nước chỉ được làm những gì Pháp luật cho phép, còn người dân được tự do làm tất cả những gì Pháp luật không cấm, quyền tự do của người dân được Pháp luật bảo vệ.

 Nền Pháp quyền là đích đến của loài người, trong đó tư tưởng về nhà nước Pháp quyền cũng chính là nhà nước Dân chủ; nhà nước tôn trọng và không xâm phạm các quyền tự do cơ bản của người dân, quyền lực của nhân dân là nền tảng của quyền lực nhà nước. Đây là cơ sở để tiến tới một nền Dân chủ; hiểu đầy đủ là quyền lực của nhân dân trong xã hội, giống như quyền lực của Luật pháp trong xã hội đối với một nền Pháp quyền; Quyền lực đó để bảo vệ tự do của nhân dân, quyền lực đó để kiểm soát các hoạt động của Nhà nước, ngăn chặn sự xâm phạm của bộ máy công quyền đối với người dân.

 Nền chuyên chính Đảng trị sẽ thủ tiêu mọi quyền Tự do – Dân chủ, chuyên chính đồng nghĩa với việc không có Pháp quyền mà chỉ có Đảng quyền, nhà nước chuyên chính là công cụ để đàn áp, sẵn sàng xâm phạm các quyền tự do cơ bản của dân, chà đạp lên lợi ích của dân. Vì vậy dân tộc Việt Nam chỉ có duy nhất một con đường đúng đắn là thực hiện Dân chủ hóa đất nước, tiến tới xóa bỏ vai trò độc tôn lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đó là tiền đề để xây dựng một Nhà nước Pháp quyền và Dân chủ.

Hà Nội, ngày 15 tháng 10 năm 2007

Đảng DCND, http://ddcnd.org/main/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một tuần vận động thành công và nhu cầu cần thiết: Dịch các lá thư CS “chửi” Hoa Kỳ, để nộp cho QH, BNG và Hội đồng An Ninh Quốc Gia
Theo nhận xét từ Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) và Institute of Directors, một tổ chức qui tụ các công ty thương mại của người Anh
Tôi tên là Nguyễn Phương Anh , giới tính : Nam, ngày  sinh : 11/9/1972 , số giấy chứng minh nhân dân : 011537150 , ngày  cấp 13/10/2004 do công an Hà nội cấp
Kỳ nhông (hay cắc kè giông, caméléon) là một loại bò sát có đặc tính đổi màu da (các lớp vảy) tùy môi trường: giữa đám lá nó biến thành sắc xanh
Còn đúng một năm nữa, Hoa Kỳ sẽ có tổng tuyển cử để dân chúng bầu lên các cấp lãnh đạo của chính quyền liên bang và tiểu bang
Hoà Thượng Thích Quảng Độ thuật lại chuyến viếng thăm của phái đoàn Hoa Kỳ USCIRF... Đó là bản tường trình của nữ sĩ Ỷ Lan
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế từ Paris vừa phổ biến bản tin ngày 1-11-2007 về một Ủy Hội Hoa Kỳ gặp HT Thiện Hạnh ở Huế về tình hình Giáo Hội PGVNTN
Hiện nay không ai phủ nhận được một điều là, cùng với sự suy đồi ngày càng trầm trọng của xã hội, tinh thần phục vụ đại chúng của ngành y tế VN
Nếu nói nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang rối lộn tùng phèo cũng đúng mà bảo Ban Khoa giáo Trung ương là Trung tâm của những kẻ bị bệnh tâm thần
Tiết thu tháng chín – sau lễ Hội Vu Lan Báo Hiếu, theo các Oanh Vũ trồng hoa trên mảnh đất “Mầm Non Xanh”, ở đó có tấm bia đá ghi lại Khóa Hội Thảo Huynh Trưởng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.