Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Thơ Thơ

27/11/200700:00:00(Xem: 2098)

Ngọt Ngào Kỷ Niệm

Ở trong sợi nắng thu hường
Mắt xưa mi chớp con đường thân quen
Xõa bờ vai tóc nhung đen
Bướm hoa vờn bước gió chen ngỏ về
Mây che nắng mát vỗ về
Em đi trên bước đường quê thân tình
Nắng hồng ửng má em xinh
Mười năm bước cũ vẫn hình bóng xưa
Đã qua rồi thuở giông mưa
Chữ thương có nhắc cũng thừa ý thôi
Một trang giấy lật qua rồi
Nhìn theo kỷ niệm khẻ cười thương đau
Trăm năm tình vẫn nhớ nhau
Xem trong chuyện cổ ngọt ngào dáng em…

Thy Lan Thảo

*

Tình Chuyển Hệ

Tình ta chuyển hệ mùa đông
Chỉ còn chút ít bềnh bồng qua thơ
Qua từng kỷ niệm phai mờ
Và qua cả những mộng mơ bất thường.
Tình ta lâu đã chấn thương
Khi ma vương bắt Quê Hương cởi giày
Đi chân đất, cuốc cầm tay
Vào đêm cúi mặt, ra ngày giấu tên.
Tình ta chuyển hệ là "Quên"
Để xa cõi nhớ, dáng em bềnh bồng.
Tình ta chuyển hệ mùa đông
Mang thêm băng giá vào vòng tương tư.

Lưu Thái Dzo

*

Tạ Ơn

Tạ ơn ai, tạ ơn đời
Vô danh nhắn gởi một lời vô ngôn
Từ Không có bóng linh hồn
Trong vui có sẵn điệu buồn thiên thu
Tạ ơn một cõi sa mù
Như như rỗng lặng du du xoay vần
Ta vo một hạt bụi trần
Ném lên khỏa lấp mộ phần thời gian
Không địa ngục, chẳng thiên đàng
Tạ ơn một đóa nhân gian mỉm cười
Thắp hương ta niệm cho người
Quên kinh lẩn chú xuống đời làm thơ
Gặp em từ cõi sơ xưa
Hốt nhiên đại ngộ tới bờ bên kia.

Trần Kiêm Đoàn

*

Dưới Chân Mùa...

Giờ đã chắc rằng em không trở lại
Chiếc lá khô bất ổn với lời thề
Tình khúc héo trên phím đàn nông nổi
Vin dốc buồn, lặng lẽ một tôi đi.

Tôi như dòng sông giữa mùa gió chướng
Biển tình em đâu có rộng tay chờ
Tình vàng võ suốt đôi bờ mộng tưởng
Nên gối đời heo hút lạnh cơn mơ.

Em đừng trách: "bởi tại mùa khắc nghiệt
Một vòng tay không đủ ấm đêm dài"
Môi em đặt giữa môi tôi mỏi mệt
Mắt em nhìn chia mê đắm cho ai.

Nằm nghe gió thở dài cơn tiếc nuối
Cánh hoa khô úp mặt dưới chân mùa
Em đã xa... Kỷ niệm nào níu lại"
Tôi ngậm buồn như viên sỏi ngu ngơ.

Phạm Thái Hòa (Huế)

*

Một  Chút  Em

Một chút nắng hoàng hôn còn sót lại
Đưa anh đi tìm đôi mắt em cười
Một chút gió từ mùa thu thổi tới
Gọi anh về cùng mái tóc em bay
Có gì vui trong phố chiều nay
Mà anh cứ đi hoài không biết mỏi
Anh đã biết mặc dù không ai nói:
Có một chút em trong lồng lộng đất trời

Đào Hiếu

*

Định Luật Của Tình Yêu

Có lần tới thăm hòn Trống Mái
Đẩy tay vào đá, thấy rung rinh
Mới hiểu thiên nhiên thầm mách bảo
Tình yêu thường ở thế chông chênh!
 
Nhưng kì lạ sao hòn Trống Mái
Chông chênh vẫn tồn tại muôn đời
Thách thức với thời gian sóng gió
Giữa mưa giông sấm sét biển khơi"
 
Nếu hỏi Newton, người sẽ nói
Có gì đâu theo định luật của tôi
Thì trọng lượng hai hòn đá đó
Lớn hơn nhiều các ngoại lực bạn ơi!
 
Nhưng anh lại hiểu theo cách khác"
Thiên nhiên dựng tượng nhắc con người
Khi tình yêu lứa đôi đủ lớn
Sẽ trường tồn như vậy đó, em ơi!

Hữu Toàn

*

Nhớ Tiếng Mẹ Ru

Tiếng võng nhà bên kẽo kẹt đưa
Chạnh lòng nhớ tới mẹ tôi xưa
Người thường nằm võng ru tôi ngủ
Lúc nắng vàng hanh giữa buổi trưa
 
Nhớ những chiều hôm lạnh tiết thu
Bên ngoài diều sáo thổi vi vu
Tôi nằm gọn lỏn trong lòng mẹ
Nghe ngọt từng lời tiếng mẹ ru
 
Tiếng hát ru sao thấy ấm lòng
Êm như gió nhẹ lướt qua song
"À ơi" Mẹ đệm vào câu hát
Xoa vỗ cho con giấc ngủ nồng
 
Cái thuở ấu thơ đã mất rồi!
Tiếng ru còn mãi ở trong tôi
Mỗi khi nhớ mẹ, lời ru ấy
Lại rộn trong lòng tiếng mẹ ru

Thuỳ Hương

*

Những Màu Trắng

Những chòm sao khuya rơi rụng
Trắng như màu trắng hoa lê
Trăng ơi, vầng trăng thức, ngủ"
Đêm nay lạnh gót chân về!
 
Gió qua mặt đường gợn sóng
Gió run rẩy ngọn bạch đàn
Thương về dòng sông chảy trắng
Lặng lờ nối cánh đồng hoang...
 
Đường vui, ngập tà áo trắng
Sân trường trắng giọt mưa rơi
Ôi, mái tóc bồng nhuộm trắng
Quyện theo màu trắng mây trời
 
Chiều nay qua con đường cũ
Mái trường còn đó em ơi!
Xuyến xao giọt buồn ký ức
Rơi theo khúc nhạc không lời!

Nam Giang

*

Chiều  Nhớ

Em ơi, chiều nhớ phù dung tím
Ngày vội đi rồi em biết chăng
Bồi hồi lá rụng loang vườn cũ
Ủ dấu chân non đuổi bướm vờn
 
Gió run xúc cảm se bờ giậu
Hồng phấn tường vi dợn cánh bay
Phiến đá nao nao cùng thầm lặng
Đâu rồi hơi ấm buổi hương say
 
Tâm sự ngọc lan sầu nụ trắng
Vô tình rơi chạnh tóc ngây ngây
Và cả hoàng hôn vàng sợi nắng
Gợn màu khăn lụa vẫy chia tay
 
Em ơi, chiều nhớ phù dung tím
Ngày vội đi rồi, ngày lại mơ
Bồi hồi rụng úa loang vườn cũ
Hồng phấn tường vi dợn cánh thơ

Hướng Dương

*

Chiều Tím Hồn Quê

Lục bình hoa tím trên sông
Dòng đời, dòng nước về đông chảy hoài
Tình đời ai cũng như ai
Vui tươi hoa nở, buồn dài tái tê
Lang thang hồn tím chiều quê
Bâng khuâng cánh mộng thả về xa xưa
Êm đềm tiếng sáo diều trưa
Xót xa tiếng quốc vào hùa lũ ve
Đàn trâu gặm cỏ mải mê
Lót mo cau trượt gốc đê vui đùa
Trộm rơm, hun chuột, nướng cua
Chấm ve, bắt dế, chạy đua, lội đồng
Dòng đời nước đổ ra sông
Gom vào biển lớn mênh mông sóng trào
Bốc hơi mây vượt lên cao
Về rừng mưa xuống chảy vào suối trong
Ra sông biển lại quay vòng
Mây bay, suối chảy, sóng dâng biển trào...

Anh Phong

*

Bên Bến Trăng Buồn

Người về trên bến ngóng trông ai
Gió lặng mây thưa ánh nguyệt cài
Cây đứng bên bờ sương mới đọng
Thuyền neo dưới bến giấc chưa phai
 
Bên bến đò xưa lại nhớ ai
Nhớ đêm sương lạnh ánh trăng cài
Nhớ câu thơ hoạ chưa tròn nghĩa
Gió giục thuyền xuôi... trở gót hài
 
Từ độ em đi mãi đến giờ
Đêm nào cũng thấy ở trong mơ
Cùng ai đối ẩm hoà cung nhạc
Tỉnh giấc canh tàn-mới ngẩn ngơ
 
Từ độ em đi khỏi bến này
Đêm về tựa cửa ngóng trời mây
Muốn trao tâm sự người xa vắng
Chẳng biết phương nào gửi mối dây.

Mai Quang Trí

*

Tái  Ngộ

Làm sao quên được những ngày
Gập ghềnh mỗi bước tuổi thơ đến trường
Ôi hàng phượng vĩ thân thương
Vẫy tay gọi gió dẫn đường em đi
 
Người thân bạn cũ năm xưa
Bồi hồi gặp lại lòng xao xuyến lòng
Bao năm rồi những hằng mong
Nay ngày tái ngộ thoả lòng ước ao
 
Trời xanh xanh ngắt tầng cao
Biển xanh làn sóng vỗ vào bến xưa
Dòng sông nước biếc năm xưa
Đượm tình bạn cũ ngọt lành quê hương
 
Quên làm sao được tháng ngày
Bước chân không mỏi của người bạn xưa
Nắng hè gió bấc, mưa dông
Trưởng thành, khôn lớn, đấu tranh thành người

Áo Trắng

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Tự Nguyện Hót Trong Lồng

[Gửi những cây viết tỵ nạn có tác phẩm được CS cho phép ấn hành trong nước] (*)

Thừa mứa tự do, lục tục về
Xếp hàng xin xỏ quá ê chề!
Mong qua kiểm duyệt êm xuôi nhé!
Chạy chọt ấn hành nhục nhã ghê!
Hình thức giao lưu là thế rứa"!
Nội dung phải đạo quả không chê!
Ơi chim từ bỏ khung trời rộng
Về hót trong lồng thế có phê"!

Hồ Công Tâm

(*) Xin Hội Văn Bút VNHN lập thống kê và thông báo cho đồng bào tị nạn hải ngoại biết danh tánh các cây viết hải ngoại từng tiêu lòn xin xỏ, đã được CSVN kiểm duyệt và ấn hành tác phẩm ở trong nước! Mong lắm thay! (HCT)

*

Điếu Văn Cho Một Nhà Văn Phản Thùng

Thôi rồi, thôi thế, thế thôi đành!
Hàng ngũ phe ta đã mất anh!
Cộng Sản nó khen: - Thằng dễ bảo!
Phe ta anh rủa: - Đứa lưu manh!
Nhè lưng lút cán, anh đâm bạn
Rỡn mặt liệu hồn, đảng vắt chanh!
Kinh nghiệm chín năm tù cải tạo
Mà sao chưa mở mắt khôn lanh!

Hồ Công Tâm
*

Lọc Lừa

Bả Cộng Sản lừa người tham vọng
Chữ "Kim tiền" hố thẳm lợi danh
Gợi lòng tham phụ nghĩa quên tình
Vờ chẳng biết ra điều ngớ ngẩn

Mùi cao sang, biến hồn lẩn quẩn
Dối Cộng Đồng quên nghĩa ân xưa
Như bầu trời sáng nắng chiều mưa
Lún vị kỷ,  lương tâm bỏ mặc

Ai hí hửng làm tôi đám giặc
Kìa tham tàn máu nhuộm quê hương
Bả lợi danh, đồng nghĩa tai ương
Lúc bừng tỉnh, sầu  cơn mộng ảo
Chuyện thế gian như người thay áo
Tránh ươn hèn,  giả tạo bất tri
Tự dối lòng,  mượn nghĩa từ bi
Lừa nhân thế, chìm sâu ảo ảnh

Pham Thanh Phương

*

Xin Đồng Bào Cảnh Giác

(Kính gởi đồng bào Việt Nam tị nạn Cộng Sản trên toàn thế giới)

Để thực hiện và thi hành nghị quyết
Việt cộng len vào mọi ngả truyền thông
Báo chí, Ti Vi của người dân Việt
Phim ảnh, thơ văn, sinh hoạt cộng đồng

Bởi truyền thông là món ăn trí tuệ
Là con dao hai lưỡi, sắc vô cùng!
Làm giục giã muôn lòng hay  nhụt chí
Trách nhiệm vun bồi tổ quốc, non sông

Như bài viết, chín điều là sự thật
Chỉ một điều không thật trộn vào chung
Đá giò lái, ngụy trang bằng đường mật
Cốt để che đi thủ đoạn nằm vùng!

Như Miến Điện,  người dân tìm lẽ sống
Cùng đứng lên đòi công chính cho đời
Thì "ai đó" hoả mù là "phản động"
Và trét bùn lên chính nghĩa, than ơi!...

Như vạn dân oan biểu tình chống cướp ...
Bất chấp đau thương, đàn áp, gông xiềng
Đã chẳng soi mình trước gương  dũng lược
Đảng lại còn xuyên tạc những tình thiêng!

Và ngay cả những bản tin trên Net
Trắng bôi đen và đỏ lại tô vàng
Với luận điệu mị lừa đầy qủy quyệt
Xin đồng bào cảnh giác những mưu gian!

Hãy điểm mặt bọn đặc công, cộng sản
Ở bên ta và lẫn lộn vào ta
Hãy vạch rõ âm mưu và tố giác
Để muôn năm chính nghĩa thắng gian tà!

Ngô Minh Hằng

*

Hãy Đứng Lên

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù ngay giữa lao tù
Bóng ngươi sẽ lớn tàn đại thụ
Xích xiềng của quỷ không làm ngươi chết được
Vì chưng bóng ngươi liền với bóng dân.

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù máu ngươi nhỏ xuống
Lời ngươi sẽ thành hoa chân lý
Kinh điển vô thần phải mục trong vô vị
Vì chưng máu ngươi hòa với máu dân.

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù xương ngươi bóc trắng
Hiến dâng sẽ còn lại anh linh
Súng gươm đàn áp không làm ngươi mất lạc
Vì chưng tay ngươi liền với tay dân.

Ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Dù gan ngươi nhỏ bé
Thành tín nơi ngươi là nguồn lực
Bạo tàn chế độ không làm ngươi khiếp nhược
Vì chưng ý ngươi hòa với ý dân.

Hỡi đứa con thiện tâm
Không có sự sống dài hơn sự sống
Chỉ có thương yêu khác với hận thù
Chỉ có tự do khác với ngục tù
Vì con đường dân ngươi đã chọn
Nên ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Cho hơi thở ngươi và dân ngươi cùng một nhịp
Hiến dâng, ngươi sẽ là phân
Phù dưỡng cây Việt Nam ngươi kết trái.

Hỡi đứa con thiện tâm
Không có chiến thắng đến từ khiếp nhược
Không có vinh quang dựng bởi ươn hèn
Không có phân ly nào nên đại thể
Không có chia rẽ nào không suy vi
Không có bạo quyền nào nên chính nghĩa
Không có tước đoạt nào nên chính danh
Không có tham ô nào nên công lý
Không có khắc bạc nào nên lòng dân
Không có vị kỷ nào nên hạnh phúc
Không có khốn cùng nào nên an sinh
Không có che đậy nào nên dân ý
Không có ngu tối nào nên tự do
Vì những sự thật này
Nên ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Quét sạch những điều dân ngươi không muốn.

Hỡi đứa con thiện tâm
Đừng lấy tiểu làm đại
Đừng lấy cá làm công
Đừng lấy nghi làm quyết
Đừng lấy phương tiện làm đích cuối
Đừng lấy máu hòa men chiến thắng
Đừng đặt kiêu căng lên tái tạo
Vì con đường dân ngươi đã chọn
Nên ta phán cùng ngươi
Hãy đứng lên
Lòng hòa lòng
Ý hòa ý
Tay liền tay
Chiến thắng sẽ không lâu.

Hỡi những đứa con thiện tâm
Ta phán cùng tất cả các ngươi
Hãy đứng lên
Dù ngay giữa lao tù
Hay trên mọi miền tạm dung
Giờ các ngươi đã điểm.

Hỡi những đứa con thiện tâm
Ta phán cùng tất cả các ngươi
Hãy đứng lên
Tay liền tay
Cho dù cách mấy đại dương
Vì tay các ngươi nối liền tay Thượng Đế.

Hỡi những đứa con thiện tâm
Sông núi đã chuyển mình dang tay đón
Với tấu khúc nghìn năm tới
Hồn thiêng đang xôn xao khai Đại Hội
Hãy đứng lên
Giờ mẹ Việt Nam đến lúc cởi gông cùm.

Ta phán cùng các ngươi
Phải đứng lên
Bởi vì ta
Uy Linh của tiền nhân.

Vô Danh

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

NẾU CỎ

Nếu cỏ bổ như gạo
Dân cũng chẳng được no
Đảng quản lý ngay cỏ
Khan hiếm, giá vọt cao
Đâu phải nói tào lao
Đảng là như thế đó !

(1982)


CON TRÂU

Con trâu khỏe như hổ
Nó chủ yếu ăn cỏ
Vậy trong cỏ phải có
Chất bổ, đúng không anh"
Bạn luộc gô cỏ xanh
Ăn thí nghiệm không thành
Nôn ọe hết còn đâu
Tiếc thay người thay trâu!

(1982)


NHỮNG NÀNG KIỀU

Cộng sản kết tội phong kiến và xót thương
Nàng Kiều ngày xưa trong văn chương!
Còn những nàng Kiều ngày naytrong Hỏa lò, ai thương"
Ghẻ lở đầy, gầy giơ xương
Vét ăn từ hạt cơm dưới rãnh
Cũng cùm kẹp, đòn đánh
Cũng lén lút hút thuốc lào như những ông mãnh lưu manh.
Gót sen lướt qua là sặc mùi tanh !

(1983)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.