Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

23/07/200700:00:00(Xem: 2463)

Ba Mươi Hai Năm…

Ba mươi hai năm rồi đó Em
Nỗi buồn trong Ta mãi dài thêm.
Hơn mười ngàn ngày khô khát vọng
Hơn mười ngàn mơ xuyên bóng đêm!

Ba mươi hai năm rồi Em có hay
Sông đau núi khổ vẫn phơi bày.
Nỗi quên giằng co quanh nỗi nhớ
Lạc loài ta mỏi cánh chim bay.

Em đã chìm sâu hoa xác trôi
Trùng dương hoang lạnh huyệt mồ côi.
Hồn Em theo cá Hồi vô định
Tìm lối quay về, lạc biển khơi.

Còn Em phiêu bạt chốn quê người
Khóc cười nghiêng ngả mấy đêm vui"
Tuyết xuyên gót lạnh chân đài các
Tỉnh mộng còn hoen gối ngậm ngùi.

Tin lại về thêm bến lạ kia
Tiền xanh hay đỏ công trừ chia.
Làn da nhàu tím ai vò nát
Huyền-Trân đâu nữa tiếng than khuya"

Sâu kín lao tù đau xác thân
Đêm đen rợn đỏ mắt hung thần.
Tóc mây làm gối run sàn lạnh
Chén ngọc Em tan, lạc nẻo trần.

Ta vẫn tìm theo tiếng Mẹ ru
Dù đời vân cẩu thoáng phù du.
Thời gian như búa đau lòng ván
Ta mãi không mong tiếng tạ từ.

Lòng ta vẫn thắm dáng quê hương
Tìm Em, sông núi gọi lên đường.
Xin Em gắng đợi dù mưa bão
Để hát cùng Ta thơm tiếng Thương!

Ba mươi hai năm vẫn hẹn lòng
Thuyền xưa tìm lại bến dòng sông.
Trăng thôi huyền thoại, đời thôi ảo,
Mãi nở trong tim một đóa hồng!

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
Hải ngoại, tháng 5/2007

*

Ý Giữa Lòng Ta

Em à! Trăng gió như đùa cợt
Nhè nhẹ lùa mây - đêm thật trong
Câu thơ ý viết tình như giỡn
Mà thực là tâm ý của lòng…

Hôm qua mở điện thư, trời sáng
Thứ bảy, lời thơ thật ngọt ngào
Một chút ý tình trôi lãng mạn
Em à, hãy giữ lấy trăng sao…!

Hăm mấy năm dài trong băng tuyết
Lòng em, ta biết vết thương chai
Sống bên con, đời em diễm tuyệt
Buồn vui san sẻ đếm tháng ngày…

Ta quen em, tình cờ xứ lạ
Tuổi cuối thu, trời sắp sang đông
Em Canada đất trời băng giá
Ta Houston, gay gắt nắng hồng…

Muội huynh, tình ngọt làm sao giữ
Vững mãi theo thời gian nhẹ trôi
Chút ấm cuối đời, thân lữ thứ
Ngọt lời an ủi, mắt xa xôi…

Em à! Nắn nót dòng thơ trải
Tân ý, tình riêng gửi đến em
Nếu đời có thực duyên kỳ ngộ
Thì ý tình đâu rối nhịp tim

Khi gió lùa mây trôi chậm chậm
Tình em ta nhớ thiết tha lòng
Muội huynh trong nghĩa ân sâu đậm
Nắng dệt đường xa trải sắc hồng…

Thy Lan Thảo

*

Kỉ Niệm Xưa

Bao giờ lại đến ngày xưa
Để cho người ấy đón đưa ai về
Cơn mưa run rẩy mùa hè
Đan thành kỉ niệm chở che hai người
 
Thế rồi năm tháng dần trôi
Và ai cứ ngỡ tình đời tự nhiên
Biết đâu là nợ là duyên
Nào ai có dám hẹn nguyền gì đâu
 
Vậy mà lại dở dang nhau
Để heo may thổi bạc đầu mùa thu
Người đi ôm kỉ niệm xưa
Lục bình ai thả bơ vơ giữa dòng
 
Thế rồi qua những mùa đông
Ai đi lấy chồng, người ấy ngẩn ngơ
Bây giờ vẫn nhớ ngày xưa...
Vẫn đi đi mãi trong mưa một mình"

Thuỳ Hương

*

Yêu  Quê

Thoáng chiều nỗi nhớ quê hương
Luỹ tre xanh biếc đượm tình xóm thôn
Yêu dòng sông nặng phù sa
Yêu ngôi trường nhỏ, cây đa, mái đình
Yêu bờ biển nắng lung linh
Cát vàng óng mượt mơn man sóng dồn
Yêu thuyền lướt sóng ra khơi
Chiều về cá nặng chở đầy sân phơi
Yêu sao những chuyến đò ngang
Dập dồn sóng vỗ rộn vang tiếng cười
Yêu từng thửa ruộng xanh tươi
Vượt qua giông hạn, cho người ấm no
Chiều sương thấp thoáng cánh cò
Nao nao nỗi nhớ, ai chờ đợi ai"
Yêu gì... hơn những sớm mai
Ò... o tiếng gáy gà ai gọi đàn
Trăng, thuyền, sóng nước mênh mang
Sương pha nắng ấm chứa chan tình người.

Phương Xa

*

Kinh Chiều

Chiều xuống
Sương phủ mờ mọi vật
Bên song thưa
Dáng Mẹ ngồi lặng im
Chút ánh sáng,
hững hờ và yếu ớt
Soi bóng gầy
đổ xuống thềm lạnh câm!

Mẹ khóc
hắt hiu trong từng giọt dài lặng lẽ
những bóng hình của quá khứ thương đau
lệ cuốn theo sợi tóc đã nát nhàu
xua xúc cảm ngược về tim, run rẩy
 
Mẹ hiện thân một loài cây cổ thụ
che cháu con, nguyện hứng lấy bão giông
lốc trốc da,
máu chảy,
vẫn gắng gồng
mang đời Mẹ đổi đời cho con trẻ
 
Trong dòng chảy phũ phàng bao nghiệt ngã
Trò chiến tranh Mẹ chỉ là nạn nhân
Thương tâm thay định mệnh đã an phần
Dao đồ tể có màng chi sinh mạng
 
Bảy mươi năm
nổi trôi theo vận nước
Khổ đau nào Mẹ chẳng bước chân qua
có ngờ đâu đời vẫn lắm xót xa
Bảy mươi tuổi sống đời không Tổ Quốc!
 
Nắng đất khách không làm vui được Mẹ
Mưa tha hương chỉ thêm xót trong lòng
Lũ cháu con, bọn chúng có biết không
Mẹ cam phận chỉ vì thương con cháu
 
Có đôi khi giữa công viên ngơ ngáo
Chốn đông người Mẹ vẫn thật cô đơn
Tháng năm qua, tóc Mẹ trắng thêm hơn
Nhìn chiếc lá rơi xa cành...
Mẹ khóc!
 
Tự bao giờ hình thành một thế giới
Giam Mẹ trong bao trăn trở ưu phiền
Vây chung quanh đời sống vẫn triền miên
Thêm chua xót từng lời kinh sám hối
 
Ngày
Tháng
Đến
Đi
Dài bóng tối.
Nỗi bơ vơ là sa mạc khổng lồ
Tìm bình an trong câu niệm nam mô
Mẹ gắng sống – ngày lại ngày – gắng sống
 
Bao nhiêu năm vẫn hoài câu kinh ấy
Bao nhiêu chiều đôi mắt mãi trầm ngâm
giữa tàn phai, nuôi ước vọng âm thầm
gieo nhân tốt cho ngày mai quả tốt
 
Và ánh sáng cuối chiều rồi cũng tắt
Mẹ vẫn ngồi cặm cụi với câu kinh
Đêm tha hương trơ trọi một bóng hình
Giữa đời sống lẻ loi một hơi thở

Hoàng Vi Kha 

*

Đợi Xuân

Tuyết trắng giăng giăng, gió mịt mờ
Tôi, người lữ khách bước bơ vơ
Quê hương thăm thẳm vàng nhung nhớ
Viễn xứ lạnh lùng trắng ước mơ
Thi phú ai đem ru mộng ảo
Chân tình ta góp gởi quê xưa
Ba mươi năm lẻ đời băng giá
Vẫn đợi mùa xuân rạng cõi bờ!

Bạch Loan

*

Tấm Hình Ngày Xưa

Như thơm mật ngọt môi hồng
Như mây đỉnh núi bềnh bồng tóc em
Biển xanh ghen ánh mắt huyền
Áo bay dợn sóng con thuyền lênh đênh
Người em dưới mái trường xưa
Tuổi xanh như một giấc mơ hiện về
Phượng hồng lót bước chân đi
Ve sầu rộn rã mùa thi năm nào
Viết cho em viết thật nhiều
Tình anh biền biệt bay vào hư vô
Đêm nay mới thật tình cờ
Bên lò sưởi ấm lật trang thư tình
Hình em xinh thật là xinh
Tặng anh từ thuở chúng mình ngây thơ
Dang tay ôm mối tình khờ
Cổng trường khép kín bơ vơ nỗi buồn
Đêm nay chợt nhớ chợt  thương
Người em năm đó còn vương vấn hoài
Tấm hình màu đã nhạt phai
Tuyết rơi trắng cả tình ai giữa hồn

Tôn Thất Phú Sĩ

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Tôi Chưa Sống

Tôi chưa sống cuộc đời tôi định sống
Tôi còn yêu bao giấc mộng thương yêu!
Philippovna, Marguerite, Thúy Kiều
Chiều Mạc Tư Khoa, nắng lòa đất thánh
Đêm Danube nước trời sao lấp lánh
Ánh niềm vui trong hốc mắt người thân
Những vần thơ trong lao ngục nhục nhằn
Những khoản chót sâu vào tim óc khắc
Những khoản lớn lên là tôi đã mắc
Ước mong gì trang trả nữa anh ơi!

(1971)

Tôi Không Tiếc

Tôi không tiếc khi bị đời sa thải
Thân thể vùi tan rữa, hóa bùn đen
Nhưng vần thơ trong đêm tối đê hèn
Cùng rệp muỗi viết ra mà bị mất
Tôi sẽ tiếc, khóc âm thầm trong đất

(1971)

Lý Tưởng

Lý tưởng, quang vinh, mộng tình, lẽ sống
Chuyện trên trời dưới biển xa xôi!


Thú thực là dân đói chúng tôi
Chỉ mơ ước được no bằng con vật
Vì giấc mơ được làm con người
đã mênh mông
không thành sự thật
Lại rũ tù cả lũ như chơi!
Gạo, sắn, ngô, khoai- Tứ chướng trên đời
Quấn chặt, rối bời, điêu đứng!

(1971)

Từ Tư Tưởng

Từ tư tưởng bước sang hành động
Phải có cầu ngôn ngữ giao thông
Trên giòng sông chuyên chính mênh mông
Đừng nghĩ chuyện xây cầu bắc cống!
Song ngôn ngữ ngày đêm vẫn sống
Âm thầm đưa tư tưởng sang sông
Qua muôn trùng hệ thống xiềng gông
Đảng ra sức dựng thay cầu cống
Thoát khỏi đầu là tư tưởng sống
Sẽ có ngày tạo những kỳ công!

(1971)


Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Dòng sông định mệnh

(Tưởng niệm ngày Quốc Hận 20-7-1954)

Khóc cùng con nước của dòng sông
Tiếng nấc chia ly,  cảnh não lòng
Bến Hải cắt chia  tình dân tộc
Hiền Lương đôi bến mỏi mòn trông
Vết cắt đến nay còn mâng mủ
Tự do dân chủ, mãi hoài mong
Đất nước lầm than, sầu vạn nẻo
Giang sơn tan tác, tấm lưng còng
Bao năm thống nhất thừa tủi nhục
Cả nước hao gầy, cơn bão giông
Kẻ ở xót xa, sầu  Quốc Phá
Người đi khắc khoải, hận Gia Vong
Mơ chung một cõi trời quang tạnh
Giải hết oan khiên giống Lạc Hồng

Phạm Thanh Phương

*

Ôm Chi Chủ Nghĩa Tà Ma

Triết tham quan thị trường chứng khoán
Đã nghĩ gì đảng Cộng quê nhà
Ôm chi chủ nghĩa tà ma
Hãy nên can đảm thoát ra dân nhờ!
Ba mươi năm tóm thâu tài sản
Tư bản đang mở cửa thị trường
Đầu tư phát triển quê hương
Giao lại quyền bính toàn dân điều hành
Đừng chờ ngày toàn dân phán xét
Luật trả vay quả báo nhãn tiền
Gieo nhân hái quả rõ ràng
Ngày Tổng Nổi Dậy phải mang tù đày!

Trần Bửu Hạnh

*

Tiếng Ca Từ Hồn Việt

Quê Mẹ điêu tàn quá xót xa!
Tiếng ai tâm huyết hát vang ca
Nghe dân rên siết trong cùm xích
Nhìn nước tang thương dưới gót tà
Tiếng nhạc trầm hùng sôi nợ nước
Lời ca thánh thiện ấm tình nhà
Mai đây biến động toàn dân dậy
Giải phóng quê hương diệt quỷ ma.

Lâm Hoài Vũ

*

Hạt Cát Trường Sa(*)

Tôi chưa một lần ghé đảo Trường Sa
Chưa biết bãi Phúc Nguyên bao nhiêu chỗ lồi,chỗ lõm
Bầy cá Chuồn bay qua có mang tin bão tới
Cát Quế Đường có trắng tựa cát Nha Trang.

Tôi chưa ghé thăm Đa Lát, Huyền Trân
Tìm tấm đá bia khắc tên Tứ Chính
Ăn dưa hấu An Tiêm đỏ tươi mùa tết đến
Tôi học thuộc lòng câu “nhớ kẻ trồng cây”.

Tôi chưa một lần ghé bãi Vũng Mây
Tìm lại nắm xương của bao người ngã xuống
Như những chiếc cọc tre bao quanh bờ ruộng
Cho Trường Sa mãi mãi được vun bồi.

Chưa thăm bãi Phúc Tần lòng vẫn nhớ khôn nguôi
Nỗi nhớ lớn lên theo từng ngày lưu lạc
Từ dạo Trường Sa rơi dần vào tay giặc
Nỗi nhớ dâng cao thành ngọn sóng căm thù.

Đất nước tôi nghèo, chinh chiến đã bao thu
Một ngàn năm trong xích xiềng nô lệ
Chân tôi bước nghe niềm đau vô kể
Của ông cha trong tủi nhục căm hờn.

Một trăm năm giặc Pháp cướp quê hương
Mỗi gốc cao su một thây người yêu nước
New Guinea, Reunion, những tử tù lê bước
Máu da vàng nhuộm đỏ đất Châu Phi.

Ba mươi năm đày đọa chia ly
Trong nghèo đói, nhân danh, lọc lừa Cộng sản
Tuổi trẻ chúng tôi rơi vào cơn bão loạn
Hố thẳm quanh đời, lạc mất tuổi hoa niên.

Tổ quốc ơi, con còn quá ươn hèn
Không giữ được cho Người ngọn rau tấc đất
Đêm xứ lạ khuya bàng hoàng thức giấc
Nghe trong mắt mình như đọng cát Trường Sa.

Trần Trung Đạo

(*) Phúc Nguyên, Phúc Tần, Tứ Chính, Huyền Trân, Vũng Mây, Quế Đường, Đa Lát là tên những bãi lớn quanh đảo Trường Sa.

*

Thẻ Đảng Mafia!

Kính gửi dến quý vị bài kêu gọi đảng viên CSVN hãy quăng trả thẻ đảng cướp của CSVN. Đây là một hành động "thức tỉnh"/ (phản tỉnh) thực sự để trở về với dân tộc.

Kiên nhẫn đợi chờ "đảng" đổi thay
Lập lờ, sai sửa, sửa... sai hoài!
Nhân thế, bịp lừa buôn cả nước
Con đen, đánh lận bán dân ngay
Phản quốc hùa theo mong lợi hão
Việt gian cố bám chút danh đây
Quăng cha thẻ đảng vào thùng rác
Đất nước rồi ra mới có ngày.

Đất nước rồi ra mới có ngày
Nhân quyền, dân chủ lại về đây
Cháu con Lạc Việt cùng vun xới
Hậu duệ Tiên Long góp đắp xây
Ngẩng mặt năm châu tương kính qúy
Cao đầu thế giới cảm phục thay
Vứt phăng thẻ đảng phường ma xó
Vận nước xoay vần sẽ đẹp ngay.

Dân Nam

*

Vịnh Cừu Non và Chó Sói

Bức tranh thế giới quả đau lòng
Chó sói được nuôi bởi đám đông
Mặc kệ cừu non gầy guộc xác
Chỉ mong sói đói mượt mà lông
Tiếng rằng: viện trợ là nhân đạo
Có biết: phù tà ấy bất công"""
Cái tội không là nuôi chó sói
Để cừu non chết tội mênh mông!

XàBeng

*

Trong Tầm Ngắm Của Sói Trung Cộng

Hỏi chớ ai kia có động lòng
Cừu non chịu chết giữa đêm đông
Trong tay đồ tể đang banh xác
Dưới lưỡi dao phay sắp cạo lông
Kẻ muốn ra ơn còn tiếc của
Người mong cứu độ cũng hoài công
Cừu non là những ai trong đám
Phi, Việt, Miên, Lào, Thái, Tạng, Mông

TamThang3

*

Cộng Sản Hung Tàn

Lòng tham đảng cộng vô bờ
Bao năm lũ Vẹm vét vơ dân lành
Ù lỳ đấu đá tranh giành
Áp phe bán nước - tan tành quê hương
Cáo Hồ bóc lột máu xương
Do ma đưa lối chỉ đường ác gian
Luân thường đạo lý tan hoang
Tập đoàn rách nát luật ban nỗi gì """ (*)
Mưu đồ thủ đoạn vô tri
Sinh viên vùng dậy chúng đi mò sò
Toàn dân đòi trả Tự Do
Toàn dân đòi lại cơm no, nhân quyền
Đứng lên ta quyết đứng lên
Diệt tan Đảng cộng, chớ quên bọn này. (**)

Phạm Hoài Việt

(*) Nghị Quyết 36 (**) Bọn ma đầu Mạnh, Lương, Khải, Dũng ...

*

Kế Hoạch Nhỏ

(Để nhớ về những em học sinh đã bỏ mình tức tưởi trong khi thi hành cái gọi là "Phong trào Kế Hoạch Nhỏ tại VN" do CS giật dây sau 1975)

Em bé quàng khăn đỏ
Thu nhặt giấy, ve chai
Thi hành "Kế Hoạch Nhỏ"
Cho lớp em ngày mai

Những em không khăn đỏ
Cũng nhặt giấy, ve chai
Để làm Kế Hoạch Nhỏ
Trong lớp học ngày mai

Các em chia thành toán
Từng hố rác, bãi hoang
Bàn tay non lục soát
Trên mảnh đất "thiên đàng"

Bỗng đâu một tiếng nổ
Như xé trời vang lên
Rác, người, tung, nát, đổ
Em khóc, em nằm yên...

Thì ra trong bãi rác
Súng, lựu đạn, bom, mìn
Của tháng Tư tan tác
Đã vô tình ngủ quên!

Có em vừa gọi mẹ
Đầu đã ngoẹo một bên
Có em mắt mở hé
Nằm co quắp rũ mềm

Có chiếc khăn quàng đỏ
Nát tan với thịt người
Có chiếc khăn quàng đỏ
Máu tuổi thơ thấm tươi !

Khăn đỏ, không khăn đỏ
Màu da vàng như nhau!
Thiên đàng, Kế Hoạch Nhỏ
Nhà nước ta cầm đầu ...

Ngô Minh Hằng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.