Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Việt Nam: Giấc Mơ Ngoại Cảm

09/05/200700:00:00(Xem: 7175)

* Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền.

Tôi theo ông thầy giáo Đoàn Dự muốn hụt hơi với một loạt bài viết của ông về việc ở quê nhà bây gìơ (từ Bắc vô Nam) xuất hiện một loạt "Những nhà ngoại cảm". Họ có khả năng siêu phàm hơn người thường mà ngoài những danh từ có tính khoa học để gọi họ như trên thì dân gian xưa cũ gọi là: "Ong đồng bà cốt". Chuyện lên đồng để gọi hồn người chết về trò chuyện với thân nhân còn sống ở quê ta đã có từ lâu và chẳng lạ gì với những người đã sống ở Việt Nam tới lớn mới ra nước ngoài. Chuyện ấy diễn ra ở những vùng sâu, vùng xa nhiều hơn tỉnh thành đã là một bằng chứng: Nơi nào tiếp xúc với văn minh nhiều hơn thì ít mê tín dị đoan hơn. Cũng cần nhắc lại là mê tín dị đoan thì khác với phong tục tập quán. Cái gì lập đi lập lại với một người thì gọi là thói quen, với nhiều người - thành phong tục. (Tất cả người Việt cùng ăn tết nên tết thành phong tục của người Việt, qua nhiều đời không thay đổi nên đã tạo thành một nét văn hóa. Tết là một nét văn hóa Việt Nam.) Về tập quán thì tổ chức xã hội của người Việt từ xa xưa đã sống quần tụ thành làng với đơn vị nhỏ nhất của làng là một gia đình. Nhiều gia đình sống quần tụ với nhau thành làng này làng nọ mà vết tích còn vô số kể trong văn học Việt Nam. Với ý thiển cận này, kính mong độc gỉa đừng lầm lẫn phong tục và hủ tục - mê tín dị đoan. Hai phạm trù văn hóa khác biệt này, một nói lên cái đẹp và một nói lên sự lạc hậu, thiếu kiến thức.

Thầy Đoàn Dự mở đầu bài viết: "Những nhà ngoại cảm" như thế này: "Khoảng 15 năm trở lại đây chắc bạn đã từng nghe nói đến hiện tượng 'ngoại cảm' và tên tuổi của một số nhà ngoại cảm nổi tiếng tại Việt Nam (Có điều lạ là họ xuất hiện đa số ở ngoài Bắc, từ Thanh Hóa cho tới Cao Bằng, gần như không có hoặc có rất ít ở miền Nam.)" Trích: "Những nhà ngoại cảm" - Đoàn Dự.

Nam Mô A Di Đà Phật. Miền Nam của con chưa sứt mẻ tâm linh! Từ cái nhìn khách quan từ hải ngoại nhìn về quê cũ. Tôi theo dõi những bài viết của thầy Đoàn Dự viết về nhà ngoại cảm Phan thị bích Hằng. Nếu bảo là mỉa mai thì tôi đã gọi là "Bà thầy chó cắn". Vì cô ấy bị chó dại cắn mà không chết, sau đó mới có khả năng siêu phàm. Tôi không có ý chống đối, đả kích gì về cá nhân và biệt tài của cô Bích Hằng. Thậm chí tôi còn có lời chúc mừng cô ấy đã thoát chết trong một lần thập tử nhất sinh. Nói tóm tắt về việc này cho bạn đọc rõ: Cô Bích Hằng cùng người bạn học bị chó cắn. Sau đó, bạn cô chết thì mọi người mới biết con chó cắn họ bị bệnh dại (chó điên). Cô Bích Hằng cũng bắt đầu triệu chứng của người bị chó dại cắn, nhưng phước cả đức dầy, may mắn qua được. Từ đó cô có khả năng thấy và tiếp xúc được với những người đã khuất. Vận dụng khả năng siêu phàm đó, cô Bích Hằng giúp cho nhiều người khác đi tìm mồ mả những người thân đã chết trong chiến tranh. Cụ thể là cô giúp giáo sư Trần Phương (tên thật là: Vũ văn Dung, 81 tuổi, tiến sĩ kinh tế, nguyên Phó thủ tướng tại Hà Nội, Hiệu trưởng Trường Đại Học Kinh Tế và Công Nghệ Hà Nội) đi tìm hài cốt người em gái của ông tên Vũ thị Kính (bí danh trong kháng chiến chống Pháp là Trần thị Khang, mất trong chiến tranh đã hơn 50 năm.) Cuộc tìm kiếm đã đạt được kết qủa mỹ mãn và không thiếu ly kỳ.

Lời mọn của người viết bài này: Giáo sư Phương là một nhà giáo, nhà khoa học, nhà quản lý. Cô Bích Hằng là một sinh viên Đại học. Tôi tin sự hợp tác không đến nỗi mê tín dị đoan vì đôi bên cùng thuộc thành phần có kiến thức. Hơi mừng là một người cộng sản về hưu (chỉ xét về mặt tuổi tác chứ không xét về mặt tuổi đảng) đã thực sự trở lại làm người… dân, sau năm tháng chính trường cam go hơn chiến trường thời loạn. Hơi mừng là cô gái trẻ Bích Hằng (không nghe nói đến thù lao) và với diễn tả của thầy Đoàn Dự thì cô ấy có vẻ không quan tâm đến tài danh, chỉ hành động theo thiên chức đồng bóng. Hơi mừng về thuyết "duy vật biện chứng" của chủ nghĩa ngoại lai đã lung lay tận gốc ngay trong tầng lớp trí thức nên hơi lo cho những nhà ngoại cảm đang sống trong hoàn cảnh duy vật cùn mòn của chủ nghĩa hiện hành. Những nhà ngoại cảm sẽ bị công cụ hóa phục vụ chế độ cho mà coi! Dù gì, tôi cũng xin chúc mừng sự hợp tác tốt đẹp của nhị vị, chúc mừng sự thành công như ý. Dù tôi không có thói quen nghĩ tốt về người cộng sản. "Đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm - cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu". Tôi chỉ tin thầy Đoàn Dự với những câu văn hết sức… thầy giáo. "… xin trình bày nguyên văn để rộng đường dư luận…" Nói một cách khác là đọc báo trong nước thì phải chọn người viết, trước. Sau đó nhìn mặt những con chữ của người mình chọn đã viết ra, nhưng hiểu thì nên hiểu những điều gởi gầm trong những con chữ ấy. Nghĩa đen của chữ chỉ là phương tiện chuyên chở những điều khó nói nên lời. Xin được chứng minh bằng bài viết mới của một tác gỉa khác mà tôi cũng rất thích đọc những gì ông ấy viết. Cũng xung quanh nhân vật Phan thị bích Hằng. Xin cùng bạn đọc hải ngoại chia sẻ với tác giả Văn Quang qua bài viết: "Tổ chức 'gọi hồn' để giải phóng mặt bằng". Xin tóm tắt chuyện: Chính quyền địa phương  ở làng Cót, phường Yên Hòa, quận Cầu giấy, Hà Nội đã chính thức làm lễ "Gọi hồn" để giải phóng mặt bằng.

- "Để thuyết phục dòng họ Nguyễn Công di dời ngôi mộ tổ khỏi khu đất thuộc dự án nằm trên địa bàn, chính quyền phường Yên Hòa đã mời một nhà ngoại cảm đến… "gọi hồn", hỏi ý kiến người đã khuất. Không có nội dung nào chính thức được công bố nhưng xem ra việc giải tỏa trắng một khu đất để phục vụ cho một công việc khác, gặp sự cản trở của một dòng họ. Công việc đó lại thuộc dự án đầu tư xây dựng hạ tầng kỹ thuật để lấy đất, làm nhà phục vụ người có công với cách mạng, chứ chẳng phải là dự án lớn lao để hiện đại hóa đất nước. Cho nên không thể 'bắt buộc' người dân phải 'bằng mọi gía' di dời đi nơi khác.

- Trong khu đất 5.2 ha nói trên, có rất nhiều ngôi mộ được di dời. Bản thân dòng họ Nguyễn Công cũng đã tự nguyện cho di dời 18 ngôi mộ của các đời sau. Riêng ngôi mộ tổ thì họ không đồng ý. Bởi làng Cót (trước đây là làng Thượng - Hạ Yên Quyết) có tới 19 vị đỗ tiến sĩ, đứng thứ nhì, chỉ sau làng Vẽ (Đông Ngạc, Từ Liêm) với 21 vị. Và trong số dòng họ cư ngụ lâu đời tại làng Cót thì Nguyễn Công là một dòng họ có truyền thống hiếu học và đỗ đạt.

-  Khi gặp sự phản đối của dòng họ Nguyễn Công, ngày 6/2, UBND phường Yên Hòa đã cùng Ban quản lý dự án vốn ngân sách mời một nhà ngoại cảm đến 'gọi hồn' người nằm dưới mộ tổ, mà dòng họ Nguyễn Công không hề được thông báo.

-  Buổi gọi hồn có sự chứng kiến của những vị đứng đầu các ban ngành, từ Bí thư đến Chủ tịch UBND. Mặt trận Tổ quốc, công an, Ban quản lý dự án cho đến các đoàn thể và nhân dân phường Yên Hòa. Buổi 'gặp mặt' đặc biệt này còn được quay phim, in sao ra thành nhiều đĩa VCD và công bố rộng rãi.

-  Như thế ngay cả chính quyền cấp địa phương cũng đã công nhận sự kiện 'gọi được hồn về nói chuyện…'

 - Trong đĩa VCD ghi hình 40 phút, người ta thấy nhà ngoại cảm trò chuyện với ngôi mộ, sau đó truyền đạt lại cho những người xung quanh. Nội dung truyền đạt lại hầu hết liên quan đến việc di dời mộ để phục vụ việc giải phóng mặt bằng.

- Theo ông Nguyễn đăng Định, Bí thư phường Yên Hòa, chỉ riêng ở UBND phường đã có tới 3 cái đĩa VCD. Một trong 3 đĩa đó được ông Định đích thân mang đến tận nhà ông Nguyễn công Thìn, tộc trưởng dòng họ Nguyễn Công, với lời đề tặng: 'UBND phường YH tặng'

   - Trước những việc làm trên, những người trong dòng họ Nguyễn Công  đã rất bất bình. Với họ, việc động chạm đến mồ mả của dòng họ là không thể coi thường.

   - Có lẽ còn rất nhiều điều phải đề cập đến trong vấn đề này và cái gọi là: 'duy vật biện chứng' sẽ đi về đâu""Trích: Tổ chức 'gọi hồn' để giải phóng mặt bằng - Văn Quang.

*Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.

Qua những trích đoạn trong bài viết của hai tác gỉa trong nước: Đoàn Dự và Văn Quang xung quanh vấn đề "Những nhà ngoại cảm". Tôi đọc ra được bản chất vô thần của những người cộng sản. Họ không hề có ý thức tôn trọng người qúa cố (là một nét văn hóa rất đẹp của người Việt đã có từ ngàn đời). Họ không hề có giáo dục tối thiểu của một con người để kính trọng những bậc tiền nhân. Mồ cụ tổ của dòng họ Nguyễn Công là một dòng họ khoa bảng hay một dòng họ nông dân nhiều đời thì cũng là mồ mả tiền nhân. Người đời sau chỉ có thể kính trọng là hết. Không được vô lễ. (Đứa trẻ chăn trâu cũng chỉ đái gốc bần chứ không vạch quần đái vô ngôi mộ hoang). Người cộng sản không có nhân tính của đứa bé chăn trâu. Những người cộng sản không có cái liêm sỉ tối thiểu để làm người khi sử dụng chức quyền sẵn có trong tay để đặt để cô gái trẻ Phan thị bích Hằng vào công việc mà tôi tin bản thân cô ta không muốn làm. Cô ấy xử dụng khả năng ngoại cảm (nếu có thật) của mình để đi tìm những người chết mất xác trong chiến tranh là hành vi nhân bản. Nhưng dùng biệt tài đó để nói chuyện với cụ tổ của dòng họ Nguyễn Công (không phải tìm kiếm gì hết) là một sự ép buộc từ những người có quyền chức muốn chiếm dụng đất đai của dòng họ Nguyễn Công, cụ thể là ông Nguyễn công Thìn. Qua sự việc được tác gỉa Văn Quang trình bày, chúng ta thấy rõ về miếng đất 5.2 ha của dòng họ Nguyễn Công đã nằm trong tầm ngắm, trong lòng tham lam vô đáy của cả một tập đoàn qủy dữ vô lương, vô tín, vô liêm sỉ, vô học và vô cùng xảo quyệt. Họ đã biến cô gái trẻ Bích Hằng cùng tài mọn của cô ta thành công cụ phục vụ lòng tham vô đáy của họ một cách rất lưu manh (kiểu cả vú lấp miệng em) là cái lưu manh vô thần nhưng được bao bọc bằng chức quyền đang nắm trong tay. (Người ta chỉ có thể nói chuyện với người chứ không ai lý luận được với khẩu AK 47). Chẳng có thần thánh nào trong đầu họ cả, đất Hà Nội là vàng, nếu đủ quyền chức thì lăng ông Hồ họ cũng đào để bán đất cho ngoại quốc. Chóp bu dâng đất, dâng biển cho Tàu cộng để giữ ghế thì mới vơ vét tiếp được. Vậy thứ tép riêu lủng lẳng trong quần lãnh đạo hà cứ gì không bóp hầu, bóp họng dân đen để đào mồ cuốc mả lương dân lấy đất - sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.

Tôi đọc Đoàn Dự đã dự đoán được phong trào "Những nhà ngoại cảm" sẽ lan rộng như bệnh dịch trong nước cho mà coi! Rồi thì một vài gương mặt nổi cộm sẽ bị công cụ hóa phục vụ chế độ, đến như người uyên bác thiền sư còn bị tập đoàn mafia Hà Nội cho ăn bánh vẽ, lập đàn giải oan cho ai trong niềm tin không hề có của người và chủ nghĩa vô thần. An cái bánh vẽ rồi đi mị dân, che mắt thế giới là ở Việt Nam có tự do tôn giáo, cho tập đoàn tội ác lộng hành. Có giỏi thì giải oan cho người sống đang đau khổ, những đồng đạo đang rên xiết trong gông cùm, vô vọng! Có nói thì hãy nói thay cho lương tâm nhân loại - Nguyễn Văn Lý đang bị bịt miệng ở quê nhà. Những vị chân tu, nhà báo, nhà văn, luật sư, kỹ sư… những tiếng kêu của nhiều thế hệ, xã giới đang bi thống thiết kìa ông ơi! Che đóm ăn tàn thì cũng phải lựa chủ nhân cho ra chủ nhân chứ đi vào mê lộ với mafia làm gì cho uổng công tu học một đời.

Thế là những dự đoán của tôi đã thành sự thật. Cô gái trẻ Bích Hằng đã bị biến thành công cụ phục vụ lợi ích cá nhân cho một thiểu số chức quyền ở Hà nội. Nay mai, trong Nam sẽ có những chức quyền học hỏi kinh nghiệm ngoài Bắc mà cướp nhà, cướp đất của dân qua miệng lưỡi của những nhà ngoại cảm do chế độ nặn nên. 

Nói đến tập đoàn mafia Hà Nội thì chỉ uổng giấy mực. Tội ác 60 mươi năm thì nước biển Đông không rửa sạch, núi Trường Sơn không lấp nổi mồ ma. Xin chia buồn cùng ông Nguyễn Công Thìn trong tình đồng bào cốt nhục, máu đỏ da vàng. (Chia buồn ở khoản ông phải thi hành hết những nghĩa vụ của một công dân CHXHCNVN. Nhưng ông không bao gìơ có, không bao giờ được hưởng quyền công dân). Xin chân thành cảm ơn hai tác gỉa Đoàn Dự và Văn Quang đã gióng lên những hồi chuông báo tử cho một chủ nghĩa ngoại lai đã cùng đường trên xương máu đồng bào, quê hương, dân tộc.

*Giấc mơ ngoại cảm

Tôi đọc, sau đó nghĩ, cuối cùng muốn quên đi những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Nhưng giấc mơ ngoại cảm ám ảnh tôi thật nhiều. Tôi mơ mình có khả năng ngoại cảm của Phan thị bích Hằng. Rồi tỉnh thức giữa đêm đen, tôi hỏi tôi: "Nếu tôi có khả năng ngoại cảm thì tôi làm gì"" Tôi thả lỏng tâm tư về cố hương tôi đó! Tôi tìm gặp oan hồn người đàn bà bị qủy râu xanh trong hang Pắc-pó, tôi ghi chép cuộc đời đau thương và cái chết mờ ám của bà để lịch sử định tội côn đồ. Tôi thăm ông Lê Duẫn, ông Tôn Đức Thắng. Hỏi cho ra 16 tấn vàng trong ngân khố VNCH, các ông chở đi đâu mà gieo tiếng ác cho cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu" Tôi ghi chép cho lịch sử sang trang rạch ròi ai phải ai quấy để con cháu sau này khỏi khó xử khi nghĩ, nghiên cứu về thế hệ cha ông. Tôi đến thăm ông Hồ chỉ để hỏi: Trăm năm bia đá thì mòn / ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ. Từ ngàn xưa tới ngàn sau, lăng tẩm được xây cất từ lòng dân thì không bao gìơ thiếu hương đèn. Ong nằm chi trong hầm mộ tối qúa lớn lao làm xấu cảnh quan mảnh đất ngàn năm văn vật. Mai này, không lâu nữa đâu! Những cái xe ủi - made in USA sẽ san bằng sự lố bịch. Những người dân Hà thành thở phào nhẹ nhõm được rảnh mắt! Ong có tính về quê để ngàn thu tạ tội với non sông, giống nòi thì quốc dân lượng thứ cho ông. Hỡi người con lầm đường lạc lối nghiêm trọng nhất lịch sử của mẹ việt Nam. Ong nói đi. Ong có ân hận không"

Tôi đi thăm cố tổng thống Ngô Đình Diệm, chỉ xin ra mắt và kính bái tiên đế của nền dân chủ đầu tiên trên quê hương tôi, để thỏa lòng ngưỡng mộ rồi tôi dông về với vợ con để thu xếp hành lý về lại quê ta.

 Tôi đã tỉnh táo hoàn toàn, không ngủ được nữa nên ngồi vào bàn viết, viết những điều không đầu không cuối - gởi những nhà ngoại cảm Việt Nam. Nếu có tài thì vì xã tắc mà làm cho rõ trang lịch sử. Đừng đem tài phí vào mê lộ cùng qủy dữ. Cứ tiếp xúc với những linh hồn còn cất giữ những gút mắt của lịch sử. Sau đó viết ra, tôi tin có người đọc và vô cùng cảm kích.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.