Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Vui Buồn Làng Thẩm Mỹ: Tiệm Nail Cũng Cần Dè Dặt

20/08/200500:00:00(Xem: 2288)
- Vừa bước vô tiệm, Tuấn hỏi:
- Tôi mới vừa nghe bạn tôi báo động chuyện nầy đây các anh chị ơi.
Chị Ngà hỏi:
- Chiện gì dzậy"
Tuấn nói:
- Móc túi.
Kim hỏi:
- Ai móc túi ai"
Láng nói hớt:
- Aaaa, chắc là xuống dưới phố bị móc túi chớ gì" (rồi nàng kể luôn một hơi) hồi tui mới qua, bữa đó mấy chị em xuống phố chơi, thấy mấy cửa tiệm chưng quần áo đẹp mà giá tiền quảng cáo rẽ rề, mấy chị em chen chen lấn lấn vô lựa thôi là lựa, chừng ra trả tiền thì cái bóp bị ai móc rồi. Nó móc hay thiệt! lấy nguyên cái bóp nhỏ đựng trong cái bóp lớn hồi nào mà mình hổng hay. Đi cả dọc cả dây chớ phải đi một mình đâu mà hổng đứa nào thấy hết.
Trời ơi tưởng qua đây là an toàn trên xa lộ ai mà ngờ ở Mỹ cũng bị cái nạn móc túi chớ.
Thanh nói:
- Xời. Xứ nào hổng có kẻ gian. Tụi chuyên nghiệp móc túi thì nó sành tâm lý quá xá rồi. Nè nghe, khi thấy mình ngáo ngáo ngó tới ngó lui trầm trồ là nó dư biết mình là nhà quê mới lên tỉnh rồi. Nó theo dính mình, thừa cơ mình sơ hở là móc liền. Dễ ẹt!
Láng nói:
- Dễ ẹt. Hứ. Bà Thanh à, bộ hồi nẵm bà có đi làm nghề nầy sao mà nói nghe rành dữ thần dzị"
Thanh không giận mà còn cười ha ha ha:
- Nói ngược lại dùm cái đi mẹeeẹẹe... Tui cũng là người bị móc túi hai ba lần đây.
Kim nói:
- Vậy mà mới nghe chị nói tưởng chị tính ca bản tui là người “hủ tiếu ăn hai ba tô...” chớ. Nhắc lại thì ra ai cũng bị hổng chuyện nầy cũng chuyện nọ hén. Hồi tui mới qua, mấy chị em vô mall chơi, đâu có biết, tui đeo cái bóp trên vai, miệng túi để hở, vô mua cuốn phim đặng chụp hình rồi qua tiệm khác, trả tiền xong nhét cái bịch phim vô bóp, mới vừa bước ra khỏi cửa thì có thằng cha bận đồng phục y như cảnh sát (sau mới biết nó là an ninh của tiệm) kêu, chận lại liền. Mấy chị em còn hí ha hí hửng tưởng nó chào hỏi mình tử tế, nào ngờ nó biểu mình lấy cái gói đó ra cho nó xét, tại vì mình chưa nghe rõ tiếng Anh, sau nầy nhớ lại mới giận. Nhớ là nó buộc tội mình ăn cắp đồ, tại vì hiểu vài tiếng nó nói mờ, thấy nó bận sắc phục oai quá tự nhiên mình đâm run thấy bà! Chắc còn bị anh hưởng lúc còn bị tụi nó đàn áp đó... em tui thì dữ, nó cãi lại liền rồi mới móc cái biên nhận trả tiền ra cho nó coi, lúc đó nó mới xin lổi rồi thả mình đi. Gặp như bây giờ nó mà làm như vậy là mình trở thành chủ của nó.

Thanh thắc mắc hỏi:
- Ủa" sao mình làm chủ nó"
Kim cười:
- Thì mình sẽ thưa nó, tội vu oan giá hoạ, tội nầy lớn lắm chớ hổng phải lơ mơ à. Mình thắng, nó phải bồi thường, mình mua luôn tiệm của nó, hổng phải mình làm chủ nó hay sao"
Tuấn nói:
- A, các chị nầy sao mà nhanh nhẩu đoảng thế" Tôi đang định kể chuyện khác cơ.
Chị Ngà nói:
- Ừ, tụi bây im hết để nghe Tuấn nói chiện gì cà.
Thanh hỏi:
- Chuyện gì vậy em Tuấn"
Tuấn nói giọng hờn mát:
- Quên cha nó rồi.
Chị Ngà nói:
- Trời đất ơi, già như tui mới quên đầu quên đuôi còn Túân thì trẻ quá mà bày đặt quên nữa ta. Thôi ráng nhớ lại đi, hồi nảy Tuấn nói gì về vụ...aaa... vụ ...móc túi phải hông"
Tuấn vổ tay lên trán:
- À. Nhớ ra rồi. Nầy nầy, giới chính quyền cho hay những chuyện để mình đề phòng, trong thời gian gần đây có hai người đàn bà ăn mặc rất sang trọng vô những tiệm nails, nhứt là đang giờ đông khách, thợ tíu tít làm, khách lo chuyện trò với nhau hay xem tivi không ai để ý ai, quân gian sẽ móc mấy cái ví đựng tiền vì thường thường khách đi làm nails hay trả tiền mặt, quân gian móc ví của cả thợ lẫn khách, hể ai để hở là mất. Công toi cả ngày làm việc. Nghe chưa các anh chị.
Trang nói:
- Rứa thì chúng ta phải cất tất cả mấy cái bọp còn của khạch thì sao"
Tuấn nói:
- Tôi có tới tiệm của người bạn đang làm, chổ ấy sang lắm, họ có lockers cho khách khoá lại. Hay là mình nên sắm một cái tủ như thế đấy, chị Ngà.
Láng phụ hoạ:
- Ừa, hổng nhiêu đâu, cở một hai trăm gì đó, có 12 cái hộc, đủ cho khách rồi. Chị Ngà"
Láng cười, trề môi:
- Nói chuyện hoang đừơng!
Chị Ngà suy nghĩ, nói:
- Sao mà hoang đường" Ừa. Để hỏi lại chị Loan. Có lý lắm chớ.
Ngừa bịnh hơn chửa bịnh.

Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.