Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Góc Nhạc Cổ Điển

29/04/200600:00:00(Xem: 1943)

Chúng tôi mong nhận được mọi ý kiến đóng góp và bài vở của bạn đọc về mọi vấn đề liên quan đến nhạc cổ điển như ca kịch opéra, ballet, kỹ thuật (recording), album mới, concert bạn mới đi nghe...Thư từ bài vở xin gởi về <"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

classical@vietbao.com

 

Câu chuyện cổ điển

 

Mỗ Gia

 

Mỗ Gia thuở nhỏ may mắn được bố mẹ cho đi học đàn violin. Mở đầu như vậy không có ý muốn nói là nhờ vậy mà Mỗ Gia yêu thích nhạc cổ điển. Ngược lại nữa là đằng khác, Mỗ Gia thay vì được đi chơi phải ở nhà tập đàn nên còn đâm ra thù nhạc cổ điển. Cái thứ nhạc gì i ỉ khi chậm khi nhanh, khi bé khi to chẳng ra làm sao cả.

 

Giòng thời gian đằng đẵng trôi qua, thấm thoát Mỗ Gia đã trở thành một thiếu niên tuấn tú. Rồi đột nhiên Việt Cộng vào. Mọi thứ đều đảo lộn. Những bài "nhạc vàng" âm điệu đơn giản, lọt lỗ tai, lời nhạc vô thưởng vô phạt tự nhiên trở thành một thứ vũ khí nguy hiểm, chống phá cách mạng, cần phải bị tiêu diệt tận gốc. Nửa đêm đội dân phòng đập cửa nhà Mỗ Gia tịch thu các cuộn băng nhạc ủy mị mà Mỗ Gia ngây thơ mở oang oang trong đêm vắng.

 

Nghiệm ra rằng Việt Cộng sợ người sống, ngại tiếng đời còn Mỗ Gia thì khiếp Việt Cộng nên Mỗ Gia đành xoay sang tìm hiểu nhạc cổ điển. Tác giả thì phần lớn đã rời bỏ cõi đời từ hồi nào. Các bài nhạc thì thường là hòa tấu không lời, mà nếu có lời đi nữa thì ngay cả những người mà ngôn ngữ của lời nhạc là tiếng mẹ đẻ cũng chỉ nghe được chữ mất chữ còn nên có lời cũng kể như không.

 

Thoạt đầu Mỗ Gia chỉ nghe được một vài bài quen quen mà ngày nào đó Phạm Duy đặt lời cho Thái Thanh hát như là "Giòng sông xanh" của Johan Strauss, "Ave Maria" của Schubert hay "Nhạc sầu Tristesse" của Chopin. Nghe lại âm hưởng xưa cũng vui vui mà cũng buồn buồn đúng theo như ý nghĩa của tựa bài. Nhưng "một giòng sông xanh xanh, trắng trắng, xanh xanh" riết cũng nhàm, Mỗ Gia mon men tìm của lạ.

 

Nguồn nhạc dạo đó chẳng được dồi dào, không phải cứ chạy ra tiệm lựa bài mình thích mua về. Theo như truyền thống của nước cộng sản nhạc cũng do nhà nước phân phối. Học trường nhạc nên thỉnh thoảng Mỗ Gia cũng được giấy phép ra cửa hàng quốc doanh để mua dĩa hát. Không phải xếp hàng dài như mua nhu yếu phẩm vì dĩa nhạc mua ra chẳng bán lại lấy lời được. Và cũng đúng theo tinh thần xã hội chủ nghĩa có gì mua nấy không cần phải lựa chọn. Nhạc nhà nước thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy dĩa của nước mẹ vĩ đại Liên Sô. Do vậy mà bước đầu tiên trong hành trình tìm hiểu âm nhạc cổ điển của Mỗ Gia là các bài nhạc vĩ đại "mang tinh thần cách mạng cao độ" như Liên Sô chống Đức Quốc Xã trong bài "Symphony Leningrad" của Shostakovich hay Nga chống Napoleon trong bài "1812 Overture" của Tchaikovsky. Không lời nhưng cũng phải gán nghĩa thì mới được nhà nước chuẩn y.

 

Mới tập tễnh nghe nhạc cổ điển lại gặp phải những bài nặng ký như vậy nên Mỗ Gia đành theo phe tà mà đầu hàng vô điều kiện. Rồi tình cờ Mỗ Gia tìm được quyển sách tựa đề na ná là "Tìm hiểu âm nhạc cổ điển Tây phương" của Tiến Bách. Quyển này không biết dịch từ đâu nhưng có những phần giới thiệu tiểu sử và phân tích nhạc của từng tác giả qua các thời kỳ. Vui vui mà gợi lại được cái cảm tưởng của một thời hoành tráng hay vô tư khác hẳn cái đời sống hằng ngày của một nước Việt trong gông cùm. Mỗ Gia lại một lần nữa mon men tìm nghe nhạc cổ điển.

 

Thời ấy ở Sàigòn còn có một chương trình nhạc cổ điển trên radio băng tần FM. Đài thường phát bài của những tác giả thời "cổ điển" và "lãng mạn' như Beethoven, Mozart cho đến Brahms, Chopin. Nhạc những thời này âm điệu dễ nghe, tiết tấu quen thuộc nên Mỗ Gia cảm thấy thoải mái hơn khi nghe nhạc. So với các bài nhạc tuyên truyền "Như có bác Hồ" hay "Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây" thì quả nhạc cổ điển là nơi ẩn núp an toàn của Mỗ Gia. Mà nghĩ cho cùng thì có lẽ chẳng riêng gì Mỗ Gia mà cả miền <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Namcũng đi tìm nơi lẩn tránh sự nhồi sọ văn hóa. Sàigòn bùng lên phong trào chơi nhạc classical guitar. Đói đó nhưng đầy đường chỗ nào cũng bán những bản photocopy nhòe nhoẹt nhạc guitar của Bach, Fernando Sor, Carulli. Người miền Namngấm ngầm phản kháng một cách tiêu cực.

 

Nhớ những bữa khuya tên bạn rủ lại nhà chờ radio phát lại chương trình buổi trưa, nghe cho bằng được bài nhạc "Serenade" cho Flute, Violin và Viola của Beethoven mà hắn tình cờ nghe được "hay quá là hay". Nhớ ông cậu sa cơ thất thế ngồi bán chợ trời, để dành lại cho thằng cháu những dĩa nhạc cổ điển do người hôi của đem bán hay mang đồ nhà đẩy đi mua gạo. Nhớ những bữa trưa nắng đạp xe lên thư viện Trung Tâm Văn Hóa Pháp mượn dĩa nhạc cổ điển rồi len lén cầm thêm mấy dĩa nhạc Dalida, Christophe kẹp vào giữa (nghe nhạc cổ điển nhưng Mỗ Gia vẫn không quên được nhạc pop). Rồi những ban đêm mở nhạc thật nhỏ để khỏi "làm phiền lòng hàng xóm", vểnh tai lên nghe, hay kê máy cassette thật sát loa để thâu nhạc và dặn mọi người đừng nói lớn tiếng để khỏi lẫn tiếng ồn. Có lẽ nhờ vậy mà Mỗ Gia có được sự tập trung cần thiết để cảm nhận giòng âm thanh đọng lại từ ngàn xưa.

 

Qua xứ người, vì kế sinh nhai Mỗ Gia bỏ nghề đàn (nghe oai hơn là tại mình không đủ năng khiếu để theo đuổi nghiệp cầm ca). Mỗ Gia vẫn gắng giữ lại chút ít và tham gia trong những giàn nhạc tiêu khiển. Một lần nữa âm nhạc cổ điển chỉ còn là những nốt nhạc cần phải rặn ra từ cây đàn khó nắn. Nhưng như một người bạn đồng hành lẩn lút, cái cảm giác sảng khoái hay hồi hộp ngày xưa đôi khi vẫn hiện về trong một khoảnh khắc theo tiếng nhạc gợi tình nhẹ nhàng êm ái hay ầm ĩ thôi thúc.

 

Mỗ Gia không có tham vọng nhận định chân giá trị nền âm nhạc của các ông Tây mũi lõ nhưng nếu chỉ xét nhạc cổ điển như là nhạc đệm cho cuộc đời Mỗ Gia thì quả chúng cũng đã có ít nhiều giá trị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.