Hôm nay,  

Thơ Thơ

18/05/200600:00:00(Xem: 2415)

Đoá Hồng Dâng Mẹ<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Mẹ ơi, đây một đóa hồng

Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành

Ghi đêm thức đủ năm canh

Khi con trở gió ươn mình không vui

Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi

Nhường cho con để con tươi tuổi hồng

Quản chi tháng Hạ ngày Đông

Thương con mẹ biết bao công vun bồi

Lớn khôn, con đã nên người

Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn

Cầu xin mẹ khoẻ vui luôn

Cho con muôn một ghi ơn, báo đền

Yêu thương săn sóc mẹ hiền

Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười

Con cầu xin lượng đất trời

Ban ơn cho mẹ như lời con mong

Lòng con, một đóa hoa hồng

Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành

 

Ngô Minh Hằng

 

*

 

Tình Mẹ

 

Ngày xưa còn bé thơm mùi sữa

Thắm đỏ thịt da nhờ mẹ nuôi

Khi con trở giấc, mẹ vội thức

Nhẹ nhàng nắm lấy mấy tao nôi

 

Đong đưa câu hát ru khe khẽ

Con trẻ bùi tai lại ngủ say

Lên một lên ba... rồi biết chạy

Mẹ vui biết mấy trọn ngày dài.

 

Lên năm, lên bảy con vừa lớn

Đủ tuổi đến trường mẹ lại mua

Tấm áo, cái quần... và cặp sách

Đúng giờ trường lớp đón cùng đưa.

 

Thưa mẹ còn đâu thời trẻ dại"

Bây giờ con lớn, mẹ thêm vui.

Sương xuân hong tóc mầu hoa bưởi

Mẹ toả ngát hương suốt một đời.

 

Quốc Lân (<"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />California, ngày của Mẹ năm 2006 )

 

*

 

Ngày Giỗ Mẹ

 

(Nhớ ngày Mẹ đi May 11-2004)

 

Ngày xưa Mẹ hỏi đứa nào ngoan

Mẹ thưởng kẹo ngon khỏi xếp hàng

Con tưởng đời vui luôn có Mẹ

Nào ngờ chia cách để rồi tan

 

Mẹ khuất xa con đã hai mùa

Thời gian trôi mãi như thoi đưa"

Làm sao quên được ngày xưa cũ

Bên gối Mẹ yêu giỡn với đùa

 

Giọt lệ rơi buồn lúc Mẹ đi

Lời yêu khẽ gọi lúc thầm thì

Bao giờ Mẹ nhỉ thôi nhung nhớ

Cho lệ thôi buồn thấm ướt mi

 

Mẹ ơi! Nhớ quá mãi khôn nguôi

Hình ảnh Mẹ yêu nở nụ cười

Nước mắt khôn đành quên kỷ niệm

Hợp tan, tan họp có nào vui

 

Mẹ đi xa vắng nỗi lòng đau

Nhìn nấm mộ yêu lại thấy sầu

Tuyết lạnh rơi đầy bên mộ Mẹ

Đời như chiếc lá úa phai màu

 

Người đâu hiểu thấu nỗi lòng con"

Những lúc buồn đau, dạ héo mòn

Phòng vắng mình con buồn nhớ Mẹ

Làm sao hàn gắn nỗi sầu vương

 

Vần thơ khóc Mẹ mãi chưa nguôi

Nhớ quá lòng thêm tủi ngậm ngùi

Mồ Mẹ yên nằm theo tháng đợi

Tình con nghĩa Mẹ có nào vơi

 

Con vẫn hằng đêm khấn nguyện cầu

Mẹ về nước Chúa hợp cùng nhau

Bên Cha vui hưởng ngày xum họp

Quên hết trần gian những chuỗi sầu

 

Nguyễn Vạn Thắng

 

*

 

Nợ Đời Ta Trả Được Bao Nhiêu

 

Đêm vẫn âm thầm ngọt giọng ru

Ướp đời sương gió khuất sa mù

Núi non tường đá ta yên sống

Bằng hữu kề bên giữa cảnh tù…

 

Im dấu ngàn đêm ngọt giọng roi

Một thời cung kiếm lãng quên đời

Ta thân ung lỡ tươm hèn nhát

Nên đắng môi cười giữa cảnh hôi!

 

Bạn ta truồng tắm sương chiều núi

Ve vuốt xương lồi nhăn dúm da

Chút gió lạnh về mơn trớn hỏi

Anh hùng, tuấn kiệt… quốc kêu xa.

 

Ta cười nửa giấc vui mừng gặp

Bước của ngày xưa áo tiểu thư

Đôi mắt màu nâu buồn sâu thẳm

Âm thầm tha thiết chỉ là mơ

 

Thì ra vách núi che tầm mắt

Sài Gòn còn đó dáng em xưa

Nhưng trong tình ý làm sao biết

Giữa trời trưa nắng nổi giông mưa!

 

Chút tin an ủi câu chờ đợi

Trọn bước lưu đày nặng khổ sai

Vẫn tưởng tàn đông xuân sẽ tới

Ngờ đâu cánh én vắng chiều nay…

 

Lững thững triền non ngang qua suối

Ta nhìn nghiêng bóng thật lạ lùng

Tóc đỏ, nắng trời da sạm mốc

Tàn rồi thế cuộc nợ kiếm cung

 

Ừ thôi đêm vẫn âm thầm tới

Ta ngủ, ta mê, nhớ đủ điều

Tiếng gọi sơn hà em chớ hỏi

Nợ đời ta trả được bao nhiêu!"

 

Thy Lan Thảo

 

*

 

Chiều Trên Bờ Biển.

 

Chiều trên bờ biển ngắm tà dương,

Nghĩ đến thời gian sống cõi trần,

Không bao lâu nữa thành tro bụi,

Nhẩm đếm ngày vui được mấy phần.

 

Chiều trên bờ biển ngắm chim bay,

Ngày lại, ngày qua, hết tháng ngày,

Nhớ Sài Gòn - Việt Nam: Tổ Quốc.

Mộng tang bồng chưa phỉ chí trai.

 

Chiều trên bờ biển ngắm mù khơi,

Dồi dập từng cơn, sóng đổi dời,

Bỗng thấy cả lòng xao động quá,

Tương lai chờ ổn định: Xa xôi!

 

Mặt trời từ giã biển mà đi.

Chim mỏi cánh bay tìm tổ về,

Sóng biển bạc đầu đem nỗi nhớ,

Rì rào như thể nói nhau nghe.

 

Chiều nay trên biển ngắm thiên nhiên,

Cuộc sống cuồng quay tìm bạc tiền,

Ta mất em là ta mất cả,

Một đời thương nhớ: Nợ sai duyên.

 

Hoàng Yến

 

*

 

Tình Không Biên Giới Thời Gian

 

Từ thuở xa xưa đã biết là:

Tình yêu không có tuổi phôi pha

Vừa 16 tình đầu thổn thức

Đến 60 tim vẫn thiết tha

 

Ban sơ 16 xinh như mộng

Hai đứa vu vơ bắt bướm hồng

60 rồi trái tim rướm  máu

Tình buồn rơi trên lá sầu đông

 

Dù em có hận hay oán trách

Tình xưa vẫn không chết đâu em

Có gì xa vắng từ sâu thẳm 

Thiên thu muôn kiếp vẫn đi tìm

 

Anh về gom hết màu thương nhớ

Trả lại cho em tuổi  dại khờ…

Nếu chọn,  anh chọn tình dang dở

Để cho em được mãi tôn thờ

 

Tình đã theo anh vạn nẻo đường

Đường về địa ngục mà yêu thương

Đường lên tiên giới long lanh nắng

Sưởi ấm cho hồn ngây ngất hương

 

Vậy đó, tình yêu là thế đó

Tình không biên giới không thời gian

Chừ em có khóc hay uất hận

Tình  vẫn êm đềm của thế  gian

 

Thôi nhé  lặng im đừng nói nhiều

Qua rồi ngưỡng cửa của tình yêu

Nhạt nhoà son phấn em thua thiệt

Anh vẫn xa như áng mây chiều

 

Trời vào xuân, Paris  còn lạnh

Sợi tuyết bay tưởng tóc em dài

Anh đi trong giá băng ngày cũ

Lạnh thân gầy, lạnh tím hồn anh

 

Có ai  khơi lại đống tro tàn

Xin anh giữ hộ một  đốm than

Thi vị cuộc tình em tưởng mất

Loé lên ngọn lửa đẹp vô vàn

 

Tôn Thất Phú Sĩ

 

*

 

Nhớ Mẹ

 

Để tưởng nhớ Mẹ tôi đã khuất bóng

Mẹ tôi xuất giá lúc còn son

Tần tảo lo chồng, bảy đứa con

Chìm nổi đâu màng sương nắng gội

Suốt đời đâu có ngại chon von.

 

Năm bốn lăm, gia đình chạy loạn

Bỏ ruộng vườn, đời sống long đong

Có nhiều hôm trong nhà thiếu gạo

Mẹ nhịn ăn, con được no lòng.

 

Con còn nhớ những khi ốm nặng

Mẹ suốt đêm thức trắng bên giường

Con khỏi bệnh, mẹ mừng khôn xiết

Mẹ ôm con mà lệ còn vương.

 

Năm tám mươi bỏ nhà, bỏ nước

Từ Hậu Giang mẹ lại về thăm

Đêm từ giã, mẹ tôi sướt mướt

Con đi rồi, xa tít mù tăm.

 

Me tôi thổn thức tiễn tôi đi

Nước mắt vơi đầy cảnh biệt ly

Biết có khi nào sum họp lại

Hay là vĩnh biệt lệ đầy mi.

 

Tạm dung đất khách đã bao lâu

Nhớ mẹ tuổi già tóc bạc phau

Đoàn tụ sớm ngày vui gặp mẹ

Mỏi mòn chờ đợi suốt canh thâu.

 

Mẹ tôi vừa được nhập visa

Chờ đợi chuyến bay đến Canada

Thấp thỏm từng ngày mong gặp mẹ

Bỏ khi thương nhớ những ngày qua.

 

Tin đâu sét đánh tựa ngang đầu

Bạo bệnh không lâu mẹ mất rồi

Mẹ mất cả hồn con cũng mất

Trời xanh sao nỡ vội chia phôi

 

Đêm nay con khóc trước bàn thờ

Hình ảnh mẹ già tóc bạc phơ

Hương khói gởi về qua vạn dặm

Non bồng xin mẹ chớ bơ vơ.

 

Hoàng Vũ

 

*

 

"Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do"

 

"Không có gì quý hơn độc lập tự do!"

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó

Việc nó làm, tội nó phạm ra sao

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào

Hình xác lão Mao lông lá

Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá

Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa

Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa

Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu

Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga

Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó

Và tình nguyện làm con chó nhỏ

Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh

Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh

Học lối hung tàn của cha anh nó

Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên

Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó

Cũng là do Nga giật Tàu co

Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó

Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay

Nếu không, nó đánh bằng tay"

Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!

Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ

Việc nó làm, tội nó phạm ra sao

Nó là tên trùm đao phủ năm nào

Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn

Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!

Đường nó đi trùng điệp bất nhân

Hầm hập trời đêm nguyên thủy

Đói khổ dựng cờ đại súy

Con cá lá rau nhát nhầu quản lý

Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký

Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân

Nó tập trung hàng chục vạn "ngụy quân"

Nạn nhân của đường lối "khoan hồng chí nhân" của nó.

Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó

Tự do, không thời hạn đi tù!

Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù

Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt

Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.

Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha

Tất cả phải thành loa

Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó

Đó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó!

Ôi, Độc lập, Tự do!

Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó

Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó

Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó

Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to!

 

Nguyễn Chí Thiện (1968)

 

*

 

Về Đâu" 

 

Dòng đời nặng trĩu những đêm thâu

Viễn xứ người đi vạn nẻo sầu

Khắc khoải nỗi nhà lòng quặn thắt

Trở trăn tình nước dạ thương đau

Sá chi trăng gió vờn vai áo

Nhớ nhé tuyết sương điểm mái đầu

Trăng sáng, trăng lu , trăng lại khuất

Hạc vàng qua vội biết về đâu"

 

Bạch Loan

 

*

 

Bài Họa 1: Về Đâu"

 

Xa nhà nhớ mẹ suốt đêm thâu

Tổ quốc, từ xa vạn nỗi sầu

Giải phóng Thu đi, dân bỏ xác

Gông cùm Đông lại, nước thêm đau!

Tháng Tư mưa đổ, Tây nguyên trắng (1)

Tháng Sáu sương pha, bạc mái đầu (2)

Cả nước dân chờ Gươm Ái Quốc

Ra tay diệt Cộng Phỉ về đâu"

 

Quốc Lan

 

(1) Di tản chiến thuật của QDD II  (2) Ngày Quân Lực 19.6.1975

 

*

 

Bài Họa 2: Mỏi Mòn Chờ Đợi

 

Từng đêm nối tiếp trắng canh thâu

Nghĩ tới quê hương luống thả sầu

Chẳng kẻ phơi bầy tâm sự rối

Không ai chia sẻ nỗi niềm đau.

Dân còn trên thớt bầy man tặc

Nước vẫn trong tay lũ cộng đầu

Ngóng đợi mỏi mòn ngày cách mạng

Tin mừng buồn quá mãi đâu đâu.

 

Ngô Phủ

 

*

 

Mẹ Việt NamƠi!

 

Dù có xa xôi mấy biển trời

Lòng hằng thương nhớ kém vui tươi

Cửa nhà quỷ ám càng xiêu đổ

Nếp sống ma trêu mãi chuyển dời

Trên dưới sói lang mang lốt Phật

Chung quanh sâu bọ giả danh người

Chập chùng mây nước giăng sầu thảm

Mẹ Việt Namơi! ... đã cách vời!

Đìu hiu mây nước, ngóng chân trời

Như  huệ lan sầu héo gượng tươi

Cầu phép từ bi, ơn cứu rỗi

Đợi thời nổi dậy, cuộc xoay dời

Mai nầy chốn chốn tan bùa quỷ

Chừng ấy nơi nơi rạng kiếp người

Sấm sét cho hồn mau tỉnh giấc

Đoàn viên ước vọng hết xa vời!

 

Thiên  Tâm

 

*

 

Những Hạt Kim Cương Vô Giá

 

(Thân mến gởi tất cả các em sinh viên học sinh Việt Namthiết tha với lá cờ Vàng trên toàn thế giới. Riêng tặng các em sinh viên trường UTA - DFW trong công cuộc hạ cờ máu Việt cộng.)

 

Tôi cảm phục em, người sinh viên trẻ

Vì tấm lòng em với lá cờ Vàng

Bởi tháng Tư buồn, ngày mất Việt Nam

Em còn bé hoặc chưa hề hiện hữu

Nhờ cha mẹ dắt dìu, em nhận hiểu

Lá cờ Vàng: Hồn Tổ Quốc Việt Nam

Màu vàng kia là đất nước, giang san

Ba sọc: Tự Do, Nhân Quyền, Dân Chủ!

Dưới lá cờ Vàng, người dân có đủ

Mọi nhu cầu căn bản sống đời vui

Xã hội tuy không hoàn hảo, tuyệt vời

Nhưng có tình thương, luân thường, nhân bản...

Nhờ có trái tim công bằng, trong sáng

Em nhận ra màu cờ đỏ tàn hung

Và một Tháng Tư đau đớn hãi hùng

Xô dân tộc vào trường thiên oan trái

Thấy cờ đỏ là thấy đời băng hoại

Vì cờ đem độc chất phủ lên đời:

Lừa mị, lao tù, thịt đổ, xương rơi

Cướp của, độc tài, buôn dân, bán nước!!!

Cờ khủng bố để dân thành khiếp nhược

Cờ thiêu tan bao ý chí anh hùng

Khi thấy lá cờ màu đỏ tàn hung

Của Việt Cộng trong khuôn viên đại học

Em thấy vết thương bật thành tiếng khóc

Và nói lời chính đạo, tiếng lương tâm

Kêu gọi đồng hương, chú, bác xa gần

Cùng tuổi trẻ góp bàn tay, tiếp sức

Em dũng cảm đương đầu cùng bạo lực

Tôi phục em, Tuổi - Trẻ - Việt - Namơi ...

Giọt lệ em vì tổ quốc mà rơi

Sẽ thành những hạt kim cương vô giá!!!

Rồi đồng bào sẽ cùng em, khắp ngả

Sẽ tiếp tay em dựng lại cờ Vàng

Xin cảm ơn Người Tuổi Trẻ Việt Nam

Những Hạt Kim Cương làm giàu tổ quốc!!!

 

Ngô Minh Hằng

 

*

 

Giao Cảm

 

Tức giận khi nghe tin, trong bữa tiệc giao thương của bọn lãnh đạo CSVN cùng đám thương nhân Đại Hàn tại Hà Nội, sau khi no say, ói mửa, chúng đã bắt những nữ tiếp viên phải liếm sạch những ô uế trên bàn tiệc.

 

Đêm vắng lạnh, âm vang từng tiếng nấc

Vọng nghẹn ngào, từ nghìn dặm xa xăm

Kìa bầy thú no say cười ngạo nghễ

Gieo đớn đau, bao tuyến lệ âm thầm

 

Khung trời ấy đã quá nhiều máu lệ

Trải trên từng phần đất của quê cha

Em gánh chịu những cảnh đời điếm nhục

Mong tha nhân bừng dậy nghĩa San Hà

 

Ta cảm nhận, những đau buồn, trăn trở

Đôi vai gầy, nghiêng, nặng chĩu run run

Em đã sống, cuộn tròn trong tủi nhục

Để nơi ta, thêm chồng chất oán hờn

 

Bưng mặt khóc, nhìn sương mờ Tổ Quốc

Máu tuôn trào, dòng huyết quản ăn năn

Ta mất súng, đời muôn ngàn trăn trở

Trên quê hương, nay sỏi đá khô cằn

 

Xin những kẻ, trôi trên dòng tục lụy

Hãy quay về, bên cạnh ánh lửa thiêng

Tayxiết chặt, cùng phá tan xiềng xích

Xây quê hương, giải uất nhục ưu phiền

 

Phạm Thanh Phương

 

*

 

Thức  Dậy Đi Anh

 

Thức dậy đi anh mặt trời đã mọc

Nụ đã đâm chồi, lá đã xanh tươi

Con sâu nhỏ nằm co trong tổ kén

Đã mọc cánh rồi, bay lượn muôn nơi

 

Thức dậy đi anh có cái gì thôi thúc

Như tiếng oai linh của núi của rừng

Như hồn tiên tổ ngàn đời bất khuất

Thể nhập từ đâu qua núi, qua sông

 

Chỗi dậy mà đi bước chân tuổi trẻ

Mang hia bảy dặm quyết lên đường

Đi! Ta đi! Sóng dồn cuồn cuộn

Đi! Ta đi! Cứu Nước dựng Quê hương

 

Với bất công, bạo lực: Ta không nghỉ

Trước  xéo giày, trù dập: Ta không nằm

Bởi tuổi thanh xuân tràn tràn nhựa sống

Tưới đất khô cằn cho đá nở bông

 

Đứng dậy đi anh những bước chân dũng cảm

Vươn cao vai và ưỡn ngực thật to

Mặt trời đã lên! Mặt trời rực sáng!

Hành trang lên đường: Dân Chủ, Tự Do!

 

Lý Nhân Bản

 

*

 

Tôi Đã Khóc

 

Tôi đã khóc cho những em gái nhỏ

Tuổi mười lăm, mười sáu đi lấy chồng

Người chồng già mái tóc bạc hoa râm

Như Ông Nội đang đứng gần đứa cháu!

 

Tôi đã khóc cho mẹ già mếu máo

Tiễn chân con ngàn dặm bước theo chồng

Phi đạo dài, con chim sắt dửng dưng

Cất cao cánh, đem con về xứ lạ!

 

Trên tay ngậm ngùi vài trăm đô nhỏ

Trang trải nợ nần, nhà dột, cột xiêu

Đàn em thơ đôi mắt cũng buồn thiu

Manh áo vá sụt sùi lau dòng lệ!

 

Tôi đã khóc cho cuộc đời dâu bể

Những gái thơ không có được ngày mai

Chưa một lần mơ ước đến tương lai

Mà chữ hiếu oằn vai đời con gái!

 

Tôi đã khóc quê hương không níu lại

Của thời xưa một thuở sống an bình

Có đàn cò bay rợp góc trời xanh

Bầy trẻ nhỏ tung tăng chiều ca hát.

 

Tôi đã khóc quê hương mình rách nát

Đổ lên đầu cả dân tộc Việt Nam

Những cánh đồng khô trơ gốc héo vàng

Những con sông không còn dòng nước chảy!

 

Những biệt thự nguy nga, những lâu đài tráng lệ

Vợ con anh sang trọng như nữ hoàng

Những hột xoàn lóng lánh cả tay chân

Cuộc du lịch cả trăm ngàn đô hưởng

 

Chỉ tội người dân luôn sống đời vất vưởng!

Cả cuộc đời mơ ước mái nhà tranh!

Những trẻ thơ chỉ mong được bữa ăn

Thật no bụng để yên lòng giấc ngủ!

 

Tôi đã khóc ngày mai mình không đủ

Giữ quê hương trọn vẹn của Việt Nam

Mà cơ nguy đã kề cận điêu tàn

Hãy thức tỉnh giang san mình sắp mất!

 

Lũ Tàu Cộng đang nhe nanh,vuốt móng

Từng bước chân, từng bước lấn giang sơn

Sông Cửu Long giờ khô cạn cá tôm

Bởi Tàu Cộng ở thượng nguồn xây đập.

 

Chỉ khoảng năm năm, mười năm là mất

Dân đói nghèo, chúng xâm lấn quê ta

Các anh ơi, chớ tham bả vinh hoa!

Hãy thức tỉnh cứu quê nhà đang khổ!!!

 

Hoàng Linh Trang (Ngày buồn 25-04-2006 để tưởng niệm  30-04-1975)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.