Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Con Sói Già Cô Đơn

16/06/200300:00:00(Xem: 5811)
LGT: Ngay khi chập chững bước chân vào làng báo Úc Châu, tôi có được hai cái may mắn rất lớn. May thứ nhất, nhờ sự giới thiệu của anh D., một người bạn học, nên tôi được anh Nhất Giang nhận cho vô làm việc ở tờ báo Chiêu Dương. May thứ hai, trong thời gian làm việc ở báo Chiêu Dương, tôi được hân hạnh biết nhà văn Phan Lạc Phúc, một người mà trước đó khoảng 15 năm, khi còn ở trong quân lao Gò Vấp, đôi khi tôi vẫn nghe ký giả Doãn Bình nhắc đến anh qua bút hiệu “Ký giả Lô Răng”. Suốt thời gian hơn chục năm qua, mỗi khi đọc những bài viết của nhà văn Phan Lạc Phúc, hoặc những khi được ngồi nghe anh kể chuyện, tôi đều thấy mình được sống trong những giờ phút thích thú, những rung động tuyệt vời, giữa những đường nét bay bướm chìm nổi của văn chương, báo chí, của thời thế, của con người trải dài suốt thời gian hơn nửa thế kỷ... Đọc những bài viết của anh, hay nghe anh kể chuyện, tôi mới thấy được anh có trí nhớ tuyệt vời, có cái nhìn tinh tế, đã phát hiện được những đức tính đáng qúy, những đường nét đáng yêu của con người cũng như cảnh vật. Đặc biệt, qua những bài anh viết về những kỷ niệm trong trại cải tạo của CS, người đọc còn cảm nhận được cái phong thái ung dung tự tại của một kẻ sĩ, ấp ủ cái hào khí của một bậc sĩ phu... Dưới ngòi bút của anh, cái ti tiện, độc ác, vô học của người CS đã hiện lên một cách kín đáo, nhưng thập phần sắc sảo; và lòng nhân ái, sự dũng cảm, tình yêu thương đùm bọc của những người tù cải tạo cũng hiện lên thật giản dị, tự nhiên và trong sáng. Đúng như nhà văn Võ Phiến đã nhận xét, “Các hồi ký khác đọc thấy đau đớn, uất hận. Bè Bạn Gần Xa đọc xong thấy tin tưởng, xúc động, hãnh diện về con người - thấy sướng. Đại Úy Nguyễn Hữu Luyện, Thượng Tọa Thanh Long v.v... họ lớn lao quá. Người đời sẽ biết ơn anh về những phát giác ấy”.
Có điều ta phải thừa nhận, một số người CS đã không nhận thức được hết chiều sâu của những giá trị chống cộng mà nhà văn Phan Lạc Phúc đã gửi gắm qua các bài viết. Người CS họ ngây thơ và ảo tưởng cho rằng, văn chương không thù hận là văn chương không chống cộng. Thực tế, những tác phẩm không hề thù hận, không hề đau đớn của nhà văn Phan Lạc Phúc đã có một giá trị chống cộng tuyệt vời, trên một bình diện vừa nhân bản, vừa dân tộc. Bài viết “Con Sói Già Cô Đơn” sau đây sẽ cho chúng ta thấy nhà văn Phan Lạc Phúc đã nhìn thấy những giá trị cao qúy tuyệt vời đằng sau hành động tử hình một tên đặc công VC ngay tại mặt trận của Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan. Bên cạnh đó, qua bài viết, nhà văn Phan Lạc Phúc cũng đã khéo léo cho người đọc thấy được, tội ác hơn tất cả mọi tội ác mà CS đã phạm phải, chính là tội đội lốt người dân trong một cuộc chiến. Chính sự đội lốt này đã là nguyên nhân tạo sự ngộ nhận, thổi bùng lòng thù hận, và CS đã gây nên không biết bao nhiêu cuộc thảm sát người dân vô tội trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Đáng nguyền rủa hơn, tội ác đội lốt người dân trong chiến tranh, hoặc dùng phụ nữ, trẻ em làm bia đỡ đạn... đã được CSVN coi như là một sách lược nhiệm màu qua cái tên “Chiến Tranh Nhân Dân”.
Chính vì giá trị tố cáo tội ác cộng sản một cách tinh tế và sâu sắc trong những bài viết của nhà văn Phan Lạc Phúc, nên trong thời gian qua, nhiều người CS sau khi đọc những bài viết của anh, họ cũng đã nhìn nhận ra những tội lỗi của họ đối với dân với nước. Nhiều người Việt trước đây ảo tưởng chạy theo CS, sau khi đọc những bài viết của nhà văn Phan Lạc Phúc, cũng đã tỉnh ngộ, nhận ra được bộ mặt thật của CS. Ngoài ra, một số người trước đây thờ ơ với các sinh hoạt đấu tranh chống CS, sau khi đọc những bài viết của nhà văn Phan Lạc Phúc, họ cũng đã hiểu được những lầm lỡ trong quá khứ, và nhanh chóng hội nhập vào trào lưu đấu tranh chống CS, giành tự do dân chủ cho quê hương.
Chân thành cảm ơn nhà văn Phan Lạc Phúc, và sau đây, xin trân trọng giới thiệu cùng qúy độc giả bài viết “Con Sói Già Cô Đơn”, trích trong tác phẩm “Tuyển Tập Tạp Ghi”, sẽ được phát hành vào tối Thứ Sáu, 13/6/2003 tại Crystal Palace.


* * *

Cổ nhân có câu “Cái quan định luận”, có nghĩa rằng hãy đậy nắp áo quan cho một người nào đó, rồi sau mới có thể nhận định rốt ráo về con người ấy được. Nhưng có trường hợp đậy nắp áo quan rồi mà dư luận vẫn phân chia, keœ khen người chê, không biết nghiêng về bên nào cho phaœi. Đó là trường hợp nằm xuống cuœa Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan, người vừa tạ thế trung tuần tháng baœy qua ơœ Mỹ.
Khi ông còn sinh tiền, nói về ông có veœ như tiếng chê nhiều hơn là lời khen. ƠŒ trong nước giữa thập niên 60, đang là Tư lệnh phó Không Quân, ông nhaœy sang làm Giám đốc Caœnh Sát Quốc Gia, Giám đốc Nha An Ninh Quân Đội, kiêm Giám đốc Trung Ương Tình Báo. Ông được coi như cánh tay mặt cuœa ông Nguyễn Cao Kỳ lúc đó làm Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (Thủ tướng), còn ông Loan làm “xếp chúa” cuœa ngành an ninh trật tự. Đây là thời kỳ rất nhiều biến động. Đệ Nhất Cộng Hòa vừa được xóa đi, thể chế mới chưa hình thành, tranh chấp hiện ra ơœ mọi nơi, mọi lúc. Đây là thời gian kyœ lục về đaœo chánh, về xuống đường, về bất ổn. Tướng này loại tướng kia, tôn giáo đụng chạm, sinh viên học sinh biểu tình đập phá, Phật giáo đưa bàn thờ xuống đường.v.v... Chưa có lúc nào mà miền Nam lại “loạn” như thế. Người mạnh tay dẹp những bất ổn ấy là ông Nguyễn Ngọc Loan. Sự mạnh tay cuœa ông gồm có: “caœnh sát dã chiến dàn chào, có hơi cay, có dùi cui, có việc “nhúp” những phần tưœ “trâu đánh”, có đổ máu, có nhà tù”. Ông Loan được gọi là độc tài, quân phiệt, phaœn cách mạng, là tay sai đế quốc... Nhưng ít có ai nghĩ là ông Nguyễn Ngọc Loan đã đóng một vai trò tích cực trong việc ổn định tình thế, làm nền xây dựng cho một thể chế mới hợp hiến, hợp pháp Đệ Nhị Cộng Hòa.
Thời kỳ ấy ông được thăng Chuẩn Tướng. Nhưng người ta ít khi gọi ông theo cấp bậc, mà người ta quen gọi ông là “Sáu Lèo”. “Sáu” ơœ đây là quan sáu theo danh xưng bình dân thời Pháp gọi các võ quan, mỗi một vạch trên vai là một cấp bậc (thiếu úy một vạch là ông một, trung úy hai vạch là ông hai...). Chỉ có năm vạch là cùng (đại tá), tướng là đeo sao rồi. Nhưng dân gọi quan sáu là gọi theo hình tượng cũng như dân ngoài Bắc ngày xưa gọi dinh quan Toàn quyền là dinh Ông Baœy (còn trên ông Sáu một bực). Nhưng sau chữ Sáu cuœa ông Loan còn thêm tĩnh từ “Lèo”. Không biết từ này xuất xứ từ đâu, nhưng khi nó đi vào ngôn ngữ dân gian thì nó mang một ý niệm bỉ thưœ, dèm pha, tiêu cực. Tiền “lèo” là tiền vô giá trị, hay là tiền chỉ có trong tươœng tượng. Hứa “lèo” là hứa xuông, hứa hão, hứa mà không thực hiện bao giờ. Vậy “Sáu Lèo” có nghĩa là một ông quan sáu vô giá trị hay là một ông tướng hữu danh vô thực hay sao" Sơœ dĩ cái danh xưng này đứng vững một phần là vì cái bề ngoài luộm thuộm cuœa ông Loan. Ông rất ít khi mặc quân phục, mũ mãng cân đai, nghênh ngang giàn giá. Ông thường mặc quần áo “trâydi” xộc xệch, không đeo lon lá gì, chân đi dép cao su lẹp xẹp. Ra ngoài thì ông ngồi xe Jeep bình thường, không có mang cờ quạt mà cũng không có xe mơœ đường, mô tô baœo vệ. Ông nhiều khi còn đi xe “mobilet” lạch xạch đi làm. Có khi ông còn một tay cầm chai lade, một tay cầm súng M16 vừa đi vừa ực lade, vừa chưœi thề loạn xạ. Bề ngoài cuœa ông tướng Loan đúng là xập xệ, là “lèo”, nhưng việc làm cuœa ông thì lại không “lèo” một chút nào.


Một anh em kỳ cựu ơœ Tổng Nha Caœnh Sát Quốc Gia có kể lại rằng: “Thời ông Loan, không có câu nệ lễ nghi quân cách, không nề hà hệ thống quân giai, mà ông cũng không xía vào việc cuœa các phòng, sơœ, nhưng giao việc gì là phaœi làm cho đúng, cho xong”. Caœnh sát thời ông Loan không đơn thuần làm công tác trị an, mà còn là một lực lượng xung kích hữu hiệu. Vấn đề nội an, phaœn gián cũng được nâng lên một mức vì ông nắm trong tay cùng một lúc Nha An Ninh Quân Đội và Cơ Quan Trung Ương Tình Báo, nên công tác nó quy về một mối, nhịp nhàng hiệu quaœ hơn. Có bữa một trực thăng đột ngột đậu xuống sân cờ Tổng Nha. Một số cán bộ phaœn gián đi xuống cùng một người bị bịt mắt. Nghe anh em nói lại đó là một cán bộ Việt Cộng cấp cao, bị bắt trên đường đi gặp một nhân viên “Xịa” gộc. Có lẽ ông Loan không muốn đồng minh lớn qua mặt mình trong địa hạt này, nên ông mới hốt tay trên, bắt cán bộ VC kia về Tổng Nha tra cứu. Ông “Sáu Lèo” không được các đoàn thể “Trâu Đánh”, các nhà chính khách “dấn thân” uœng hộ, mà đồng minh lớn Huê Kỳ cũng không có thiện caœm với ông.
Khi giaœi kết ơœ Việt Nam bắt đầu từ cuộc tấn công Mậu Thân, người Mỹ qua các phương tiện truyền thông cuœa họ đưa ra những lời lẽ, những hình aœnh làm “naœn lòng chiến sĩ” cũng như làm cho nhân dân Mỹ nghi ngờ, chán ghét chiến tranh Việt Nam. Một tờ báo Mỹ, tờ Newsweek gọi quân đội miền Nam là thoœ đế, quân đội Việt cộng là sư tưœ. Trong cuộc tấn công Mậu Thân khi phóng viên Eddie Adams chụp được tấm hình ông tướng Loan tự tay cầm súng lục bắn vào đầu một tù binh Việt Cộng bị trói, thì ông tướng Loan từ đó đã trơœ nên một biểu tượng cuœa sự dã man tàn bạo. Cuộc chiến cuœa nhân dân miền Nam, qua hình aœnh cuœa ông Loan cũng trơœ nên phi nghĩa. Truyền thông Mỹ đã tóm được một cliché đắc ý. Nhà báo aœnh Eddie Adams cũng nhờ đó kiếm được một cái giaœi Pulitzer. Hình aœnh ấy cũng như cuốn phim ghi lại cuộc xưœ bắn tại chỗ này là sự thực, nhưng tiếc thay chỉ là sự thực một nưœa. Người ta không ghi lại hay là không cho biết vì sao ông tướng Loan lại làm như thế.
Là một người chịu trách nhiệm về trị an thuœ đô Sàigòn, ông Loan biết rằng chiến thuật Việt Cộng là tấn công và nổi dậy. “Quân đội giaœi phóng” đi tới đâu là cán bộ nằm vùng nơi đó nổi lên, diệt “ác ôn” hướng dẫn quân đội chiếm đóng các vị trí hiểm yếu, tiếp tế lương thực và tiến hành tổ chức uœy ban. Đầu mối cuœa cuộc tấn công này là cán bộ nằm vùng, vì không có lực lượng này, quân tấn công sẽ như rắn mất đầu. Cho nên việc chính cuœa lực lượng caœnh sát Sàigòn là diệt nằm vùng. Trong một cuộc hành quân taœo thanh, lực lượng Caœnh Sát Dã Chiến bắt được một cán bộ Việt Cộng. Tên này vừa diệt “ác ôn”, hạ sát caœ một gia đình sỹ quan caœnh sát thì bị bắt. Y đang thay chiếc áo đẫm máu bằng chiếc áo sọc rằn. Caœnh sát dã chiến đưa đến cho tướng Loan “hung thuœ” cùng chiếc áo đẫm máu. Ông Loan liền cho mời báo chí tới thực hiện vụ hành quyết caœnh cáo “nằm vùng mà nổi lên là bị bắn không tha”. Ông nghĩ rằng “sát nhất nhân, vạn nhân cụ” và cũng để traœ thù cho thuộc cấp cuœa ông và gia đình vừa bị giết thaœm thương.
Chiến tranh là như vậy, máu lại gọi máu. Truyền thông Mỹ chỉ chụp lại caœnh ông tướng Loan giơ tay bắn một tù binh bị trói, mà không cho biết trước đó tù binh Việt Cộng kia đã làm gì, và sau đó quân đội gọi là “giaœi phóng” kia đã hành xưœ như thế nào" Một số quân nhân “giaœi phóng” đã tàn sát caœ nhà trung tá thiết giáp Nguyễn Tuấn, gồm tất caœ 8 người trong đó có bà mẹ già đã 80 tuổi để hy vọng lấy được mật mã thiết giáp. ƠŒ Huế, quân đội Việt Cộng không phaœi chỉ giết một người, một gia đình mà tàn sát hàng mấy nghìn người, lấp vội vàng trong những hố chôn tập thể, mà truyền thông Hoa Kỳ sau đó có nói gì đâu. Truyền thông báo chí Mỹ đã không trung thực trong việc tường trình cuộc chiến Việt Nam. Họ chỉ nói ra sự thực một nưœa, sự thực nào có lợi cho họ. Nưœa cái bánh mì thì vẫn là cái bánh mì, nhưng một nưœa sự thực thì không còn là sự thực, hay là sự thực đã biến dạng đi.
Ông tướng Nguyễn Ngọc Loan là “một người không giống ai”. Ông hành động theo những điều mà riêng ông cho là phaœi. Ông là người bất quy tắc (non conformist) cho nên ông được gọi là Sáu Lèo. Cho nên ông mới cho mời báo chí đến để trừng trị một tên Việt Cộng nằm vùng gây tội ác. Ông tươœng như vậy là có lợi cho đại cuộc, nhưng không ngờ nó phaœn tác dụng khiến cho miền Nam bị tổn thương mà ông cũng thân bại danh liệt. Ông là tướng Tổng Giám Đốc Caœnh Sát Quốc Gia, việc cuœa ông là ngồi mà ra lệnh, tại sao ông phaœi đích thân cầm quân đi dẹp loạn để đến nỗi ông bị mang tiếng xấu, bị bắn què chân phaœi đi nạng suốt đời.
Nghe nói sau tháng tư đen, phaœi vất vaœ lắm ông mới vào được Mỹ. Người ta không muốn tiếp nhận một mẫu người “tàn bạo” như ông. Làm tướng mà không có trương mục, tiền bạc nào đáng kể. Phaœi mơœ một quán ăn kiếm sống. Như vậy mà vẫn không yên, có người còn đem chuyện cũ cuœa ông ra bới móc. Vào khoaœng đầu thập niên 80, nhà văn Huy Quang , tức Trung Tá không quân Vũ Đức Vinh cùng với Mai Thaœo, Thanh Nam và một số anh em ra tờ Đất Mới ơœ Seatle. Sau khi tờ báo đứng vững, Đất Mới có ra thêm phụ trương bằng tiếng Anh để hy vọng thẩm thấu vào dư luận Mỹ. Nhân ngày kyœ niệm Mậu Thân, Huy Quang có phone đến tướng Nguyễn Ngọc Loan, để xem ông có cần phaœi điều trần điều chi với người đọc Hoa Kỳ. Tướng Loan traœ lời, “Caœm ơn, tôi không có điều gì phaœi giaœi thích caœ”. Ông sống trong im lặng. Ông tự tin trong niềm im lặng cuœa ông.
Từ lâu ông tướng Loan mắc bệnh trầm kha, và ông từ giã cõi đời vào trung tuần tháng 7 năm 1998 vừa qua. Biến cố Mậu Thân và tên tuổi ông tướng Nguyễn Ngọc Loan bỗng nhiên sống lại trong ký ức mọi người. “Cái quan định luận” nên nghĩ thế nào về ông Loan" Phóng viên aœnh Eddie Adams người chụp bức hình xưœ bắn được giaœi Pulitzer đã đến gia đình ông xin lỗi. Khi được tin ông mất Eddie đã đích thân đến dự đám tang và nói: “Ông là một vị anh hùng. Caœ nước Mỹ nên khóc thương ông mới phaœi, tôi không muốn nhìn thấy ông ra đi như thế này, người ta không hiểu gì về ông ấy”. (The guy was a hero, America should be crying. I hate to see him go this way - Without people knowing anything about him).
Tại sao Eddie Adams bây giờ mới nói" Ông Loan đã chết rồi. Nói trước khi ông mất có khi tên tuổi ông đỡ bị người đời đàm tiếu mà gia đình thân nhân ông cũng được ngẩng đầu. Nhưng giaœ thưœ ông tướng Loan còn sống không chắc ông đã cho Eddie Adams nói như thế đâu. Ông không cần giaœi thích với ai. Ông muốn nhấm nháp vết thương cuœa ông trong im lặng. Ông là con sói già cô đơn và kiêu hãnh cuœa A. de Vigny:
“Gào khóc, kêu than đều hèn yếu - Hãy dũng caœm làm cho xong công việc lâu dài và nặng nhọc cuœa ngươi, trên con đường mà số phận đã đặt định, rồi như ta, đau đớn, chết đi mà không nói một lời”.

Crier, pleurer, gémir c’est également lâche,
Fais énergiquement ta longue et lourde tâche
Dans la voie où le sort a voulu t’appeler
Puis comme moi, souffre et meurt sans parler.
Alfred de Vigny
Một dịp nào nếu tôi có dịp may đến viếng ông tướng Nguyễn Ngọc Loan tôi sẽ thắp hương, cúi đầu và khấn: “Hãy an nghỉ, con sói già cô đơn và kiêu hãnh. Những người lính thuần thành xin được nghiêng mình trước hương linh thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.