Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Người Ở Lại

05/05/200100:00:00(Xem: 5585)
Thưa các chị,

Trong một hai số trước, em đã tâm sự với các chị chuyện những ông chồng đang sống hạnh phúc bên người vợ duyên dáng, đảm đang, bỗng nhiên có tư tưởng đứng núi này trông núi nọ, luôn luôn có ý nghĩa, cỏ ở đồng bên cạnh xanh hơn cỏ ở đồng mình, người con gái chưa được ôm trong vòng tay bao giờ cũng quyến rũ hơn vợ sề đã ôm ấp chán chê. Thế là một ngày nọ, chàng bỗng kiếm cớ lên đường đi theo tiếng gọi của con tim. Nào ngờ đâu, sau vài năm trăng mật, thậm chí mới được vài tháng, vài tuần, người tình mới đã cho chàng "sáng con mắt" nên cuối cùng, chàng mới nhận ra cái giá trị cao siêu "hay cằn nhằn, hay nói dai nói dài, hay truy bức từng đồng một" của người vợ cũ. Kết quả, cóc chết ba năm quay đầu về núi, sau thời gian bỏ vợ, bỏ con, đi theo bóng hồng, cuối cùng trở về lậy vợ từ ngoài ngõ lậy vô rồi từ đó tôn thờ vợ đến độ ai ai cũng nói là "nhất vợ nhì giời". Câu chuyện được em chép lại dưới đây do tác giả Lưu Quốc Phương ở miền Bắc viết dưới dạng tự thuật đã khiến nhiều bà, nhiều cô và nhiều ông ở Việt Nam suy ngẫm đó, thưa các chị.

* * *

Tôi đã trải qua bốn đời vợ, không phải là cưới một lúc mà tất nhiên tôi lần lượt cưới vợ để rồi lại lần lượt ly dị...

Cô vợ đầu tiên của tôi chẳng phải ở đâu xa, nàng học cùng khoá với tôi, nàng có nhan sắc. Cô vợ đảm đang, duyên dáng của tôi có mọi ưu điểm để khiến tôi yêu nàng suốt đời nếu như nàng không nói quá nhiều! Một năm sau, nàng sinh một cậu con trai giống tôi như đúc, nhưng cái tật nói dai, nói dài... hay cằn nhằn trách móc chồng của nàng cũng tăng lên rõ rệt. Nàng "truy bức" tôi từng đồng lương một, nàng "thúc ép" tôi phải về nhà đúng giờ, nàng "bắt buộc" tôi phải bế thằng nhóc con cũng... lắm mồm như mẹ, mồm nó lúc nào cũng ngoạc ra kêu oa... oa... Nàng "cấm" tôi không được kết bạn với mấy anh chàng cùng phòng độc thân sợ la cà mất thì giờ... Nàng "bắt" tôi phải về quê thăm cha mẹ tôi, cha mẹ nàng trong dịp tôi được nghỉ... Nói tóm lại nàng lấy mất cái tự do ăn uống, thở, hút, chơi bời của một "chàng trai trẻ"...

Chúng tôi cãi nhau, tôi gọi nàng là "Bà già ướp tủ lạnh" hoặc "mụ phù thuỷ cưỡi chổi". Còn nàng cũng gọi tôi bằng danh hiệu "cao quý": "đồ gàn" và "lão thầy mo"... Cũng may, con trai tôi còn bé chưa hiểu tiếng người, vì thế tránh làm hư hỏng con, tôi xin li dị vợ. Nàng đồng ý với điều kiện để lại căn buồng cho nàng nuôi con. Tôi còn cho thêm nàng chiếc tủ phần tôi. Sau đó tôi được đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài.

Chưa đến 30 tuổi, khoẻ mạnh, tự do, lại sắp có bằng phó tiến sĩ, ối cô sinh viên trẻ măng thầm yêu trộm nhớ, vậy mà tôi lại "trót" yêu một cô nàng cũng là nghiên cứu sinh như tôi và xấp xỉ tuổi tôi. Vì nàng vừa xinh đẹp vừa diện rất đúng mốt.

Rồi chúng tôi cưới nhau. Nàng về ở chung. Phòng tôi chật ních quần áo xuân, hạ, thu, đông... giày dép cao, thấp... các lọ nước hoa dẹt tròn... đó là tất cả tài sản của cô vợ đỏm dáng. Hàng ngày nàng ngủ dậy muộn, chuốt móng tay móng chân, tô vẽ mặt mày, đi dạo phố xem các cửa hàng trưng bày mốt... Còn tôi đi chợ nấu cơm, lau nhà cửa, mua hàng theo tờ kê của nàng. Buổi tối nàng bắt tôi dẫn đi xem phim, đi nhảy đầm, đi du lịch ngày chủ nhật... Giờ đây tôi phải lo làm hai luận án tốt nghiệp. Luận án của tôi thì đã đành, đằng này tôi phải làm thêm luận án của nàng, mà lĩnh vực "Lấy giống súc vật nuôi" thì nào tôi có biết gì" Tôi đành cặm cụi thâu đêm để nghiên cứu cái chuyên đề của nàng, bởi tôi không muốn vợ tôi về nước không có bằng.

Rồi mọi việc cũng qua nhanh, tôi nghèo đi vì nàng, nhưng lại được cái hãnh diện hai vợ chồng đều là phó tiến sĩ! Chúng tôi chuẩn bị về nước, trong nhà chỉ còn vài ba thứ để dùng cho gia đình, còn toàn là sách. Cô vợ tôi thở dài gói ghém đồ đạc riêng của nàng cho vào va li. Đêm ấy nàng nói với tôi rằng chúng tôi cần phải chia tay nhau. Vì nàng không muốn làm khổ tôi thêm nữa, vả lại nàng còn muốn tự do không ràng buộc... Năn nỉ hết nước hết cái, cuối cùng tôi đành đồng ý. Thôi thì sự việc đã đến nông nỗi ấy, biết làm sao"

Các nhà tâm lý học thế giới đã bảo: "Những người đàn ông ly dị vợ thường bị rối loạn thần kinh nặng". Tôi không muốn thành người tâm thần nên tôi quyết định lấy vợ lần nữa. Rút kinh nghiệm hai lần ly dị đều là các cô gái sắc sảo, học cao, lần này tôi chủ tâm lấy một cô vợ khoảng 18-19 tuổi, sau hai năm học đúp cô mới thi được cái bằng phổ thông trung học. Được làm vợ tôi, chàng trai có học vị phó tiến sĩ, mới ở tây về, có tiêu chuẩn một căn hộ riêng biệt, cô bé hãnh diện với bạn bè ra mặt. Nhất nhất cô bé nghe theo mọi mệnh lệnh của tôi. Tôi sẽ hạnh phúc hoàn toàn và sống với cô suốt đời nếu cô bé không quá đoảng vị. Tôi sai cô mua gì, cô mua đúng như vậy, hễ lệch giá là cô mang tiền về hỏi tôi. Đến nước này thì tôi đi chợ cho nhanh. Cô lại nấu ăn rất vụng. Thế là tôi lại phải dạy cô từ cách rán cá, kho thịt, cách xào rau. Dạy gì thì cô làm nấy, hỏi tôi cách thức luôn mồm, khiến tôi không sao ngồi đọc nổi một trang sách. Thế thì thà tôi vào bếp cho xong! Cô vợ của tôi còn có nhược điểm là ăn nói vô duyên, bởi vì cô còn quá trẻ lại chưa hề tiếp xúc với xã hội, cô biết gì mà nói" Thậm chí khách hỏi cô cũng nhìn tôi chờ trả lời hộ. Đến thế là cùng! Tôi không thể để mình biến thành một bà vú em! Tôi xi li dị cô và chia cho cô một nửa căn hộ, cô lấy cái giường còn tôi lấy cái tủ. Cô lấy tủ lạnh, tôi lấy xe máy...

Nói tóm lại tôi bị thiệt về của cải, nhưng được cái yên thân.

Sống độc thân được vài năm, tôi lại cảm thấy buồn, vả lại các nhà chuyên gia về hôn nhân gia đình đã phát biểu: "Những người đàn ông li dị vợ sống độc thân sức khoẻ thường giảm sút và chết non". Tôi không muốn chết yểu vì tôi mới đến tuổi trung niên, tôi quyết định cưới một cô vợ đảm đang để kéo dài tuổi thọ.

Cô ấy thuộc loại muộn chồng không phải vì ế mà vì quá kiêu kỳ. Rốt cuộc thấy mình đã 34 tuổi rồi, cô đành phải lấy tôi dù biết tôi đã qua ba đời vợ. Cô vợ mới này tháo vát đảm đang, tôi không còn phải lo lắng gì nữa. Lĩnh lương tôi trao cả cho cô là cơm nước tinh tươm, bạn bè của tôi đến chơi ai cũng khen cô ấy biết giao thiệp. Nhưng... Sự đời là thế, không ai được phép hưởng hạnh phúc trọn vẹn cả... Cứ tối đến, lên giường là cô bắt đầu "tra hỏi" tôi về cá tính của các cô vợ cũ của tôi, nào là các cô ấy xinh đẹp trẻ trung ra sao" Tôi yêu cô nào nhất" v.v... Tôi ậm ừ cho qua chuyện thì cô ấy bảo tôi là không chân thật với vợ. Tôi trả lời thật các câu hỏi của cô ấy thì cô ấy bảo tôi là không yêu vợ... Bây giờ tôi mới biết cô ấy ghen khổ ghen sở với ba người vợ trước của tôi. Cô ấy không ăn không ngủ được và hành hạ tôi hàng đêm về những câu hỏi bất tận ấy. Ban ngày cô ấy bỏ thì giờ rình xem tôi đi đâu, làm gì, có rẽ vào thăm các cô vợ cũ không. Cô ấy tỏ ra ghen đặc biệt với người vợ thứ nhất đã sinh cho tôi một đứa con. Bởi tôi vẫn đến thăm con, vẫn cung cấp tiền cho con ăn học và thằng bé càng lớn càng giống tôi như đúc.

Rồi một đêm, trong buổi "tra hỏi" thường lệ của cô vợ thứ tư, tôi đã quá căng thẳng thần kinh mà buột ra câu nói dại dột: "Tôi không thể sống mãi cảnh này được". Thế là chúng tôi thoả thuận ly dị nhau chóng vánh. Tôi để lại căn buồng và tiện nghi gia đình cho cô ấy. Còn tôi với cái hòm cũ thời sinh viên đựng đầy sách, vài bộ quần áo lại chuyển vào sống trong phòng độc thân của cơ quan. Lại sống một mình, lại ăn một mình. Lấy ai" Ai lấy" Nghĩ mà giận mình, giận đời sao bạc bẽo. Nhân một hôm buồn tình, ngồi đọc cuốn sách "Tâm lý trong hôn nhân" tôi thấy câu: "Những người đàn ông ly dị vợ thường có xu hướng trở về sống với người vợ đầu tiên!". Các bạn biết không, tôi như người chết đuối vớ được cọc. Mà phải, thằng con trai của tôi có lần nó cũng tâm sự với tôi nó muốn bố mẹ về ở với nhau. Ừ mà phải, nói nhiều một tý có sao. Đã qua bốn đời vợ, tôi càng hiểu rõ chẳng có người phụ nữ nào có đủ mọi đức tính mà tôi cần. Thế là rõ rồi! Tôi như trẻ lại tuổi đôi mươi, tôi đi nhuộm tóc đen, may áo quần mới. Tôi chầu chực xin phép đưa đón nàng, tôi đợi đến sinh nhật tặng hoa. Tôi đã được cô vợ cũ mời đến ăn cơm nhân ngày sinh nhật con trai của chúng tôi. Nhưng liệu tôi có giải nổi lời nguyền không lấy chồng của cô ấy khi trước đây buộc phải chia tay với tôi không"

* * *

Thưa các chị, trong những năm tháng trước 1975, tục đa thê cũng đã có ở Việt Nam chứ không phải không. Nói nôm na là vợ cả vợ bé, là thê là thiếp, hay gần gũi hơn, rẻ rúng hơn là gái bao. Theo các cụ già của mình thì chuyện phải lấy thêm một người vợ nữa thường bắt nguồn từ việc người vợ cả hiếm muộn, hoặc vì chỉ sinh con gái mà không sinh nổi được người con trai để lo chuyện hương lửa sau này cho gia đình, dòng họ. Nhưng đó là chuyện hiếm muộn của ngày xưa. Ngày nay, tình trạng vợ chồng hiếm muộn không có con xem ra lại đông hơn xưa. Lý do là thiên hạ trai gái chỉ thích ăn chơi hưởng thụ khi còn trẻ. Đến khi cái già xồng xộc theo sau thì không dám sinh con vì sợ quái thai. Do vậy mới sinh ra cái chuyện đàn bà con gái làm nghề đẻ thuê cho những ông không có vợ nhưng muốn có con, hoặc đã có gia đình nhưng người vợ không sinh con được... như bài phóng sự sau đây.

* * *

Lặng lẽ, không ồn ào và cũng chẳng cần biết việc mình làm có hợp với đạo lý, luật pháp hay không; những người phụ nữ đẻ thuê ở Sài Gòn đã mặc nhiên biến mình thành những "cỗ máy đẻ" để lấy những khoản tiền khá lớn, sau mỗi lần vượt cạn. Họ có thể ngã giá, bán buôn những sinh linh bé bỏng do chính họ đẻ ra một cách lạnh lùng và không hề thấy đó là một tội lỗi.

Hơn 40 tuổi, Nguyễn Đức Minh, anh bạn thân thiết với tôi (phóng viên) thời còn sinh viên, vẫn chưa lấy vợ; mặc dù bây giờ, Minh là chủ một cửa hàng kinh doanh máy vi tính, nhà cửa có sẵn, tiền bạc không thiếu... Cho đến một hôm, Minh nói với tôi: "Tao không muốn lấy vợ. Nhưng tao muốn có một đứa con, một đứa con thật sự của mình. Phen này tao sẽ thuê người đẻ mới được. Tao chỉ bỏ ra 10-15 triệu đồng thôi, sẽ có một đứa con ngay". Không kiềm chế được sự tò mò, tôi theo Minh đi tìm ngời đẻ thuê.

Trước khi đi, Minh quả quyết người Minh định thuê đẻ là một ả đàn bà rất sạch mắt, có thể đẻ sòn sòn những đứa con rất chất lượng. Sau hơn 2 giờ đồng hồ kiếm nhà, Minh dẫn tôi đến trước căn nhà tồi tàn, thuộc khu dân lao động nghèo ở đường Tôn Đản, quận 4. Một cô gái mập tròn, mũm mĩm, tuổi độ 25-27 ra đưa chúng tôi vào nhà. Căn nhà vắng ngắt, chỉ có mỗi cô ta ở. Ra vẻ sành điệu, Minh đưa tay vuốt một cái lên tấm lưng của L.H - tên cô nàng: "Ừ, bà xã bao giờ sanh cho anh một cu tí"" Cô gái ỏn ẻn nói: "Anh muốn lúc nào, bao nhiêu đứa, em đáp ứng đủ!" Tôi được thể hỏi luôn: "Thế anh cũng muốn có một đứa con, em có cho hôn"" Cô ả nguýt tôi một cái sắc như dao lam: "Ông xã cho phép, em sẵn sàng". Minh vội nói: "Em đẻ con cho bạn anh trước cũng có sao đâu. Bọn anh tuy hai là một cơ mà. Nó là hàng chưa bóc tem đó em..." Ngay lập tức, cô nàng nghiêm nét mặt, ra giá với tôi: "15 triệu đồng. Anh ứng trước cho em 8 triệu".

Tính cho đến thời điểm L.H gặp Minh, cô cũng vừa thực hiện xong một hợp đồng đẻ thuê cho một đôi vợ chồng hiếm muộn con ở quận Thủ Đức. L.H rất tự tin nói với tôi: "Anh Minh biết em rồi đó. Anh chỉ giỡn thôi, chứ ảnh chưa chịu sinh con đâu. Nhưng nếu anh muốn, thì em với anh thực hiện luôn. Chỉ cần trong những ngày sắp tới, anh đưa em đi khám sức khoẻ, rồi anh thuê một chỗ ở mới, anh chọn thời điểm thích hợp để đến với em. Bảo đảm em sẽ đẻ cho anh một đứa con như ý, đúng giống của anh đàng hoàng..." Qua tiết lộ của L.H, tôi được biết khu vực Cầu Mống và chợ Cầu Kho (bến Chương Dương, Q.1) là nơi tập trung nhiều gái mại dâm; đồng thời, cũng là nơi giao dịch để cho những ai có nhu cầu sinh con qua dịch vụ đẻ thuê.

Không phải chỉ có những thằng con trai chưa vợ, quá lứa như Minh và... tôi nảy ra ý tưởng "cần con, hơn cần vợ", mới dám xâm nhập vào thế giới của những người đẻ thuê. Sau ba buổi chiều ra Cầu Mống, tôi làm quen với một bà bán thuốc lá ven đường. Bà ta kể cho tôi nghe một lô một lốc những chuyện xung quanh dịch vụ đẻ thuê. Thông qua bà, tôi biết được cặp vợ chồng ông L.V.S ở Thủ Đức. Hai vợ chồng công chức này lấy nhau đã hơn 10 năm mà vẫn hiếm muộn, không có con. Nguyên nhân, chị vợ bị u nang buồng trứng; sau khi giải phẫu coi như vô sinh. Vì quá khát khao có được một đứa con, chị vợ đành cho phép chồng tìm con qua dịch vụ đẻ thuê. Sau gần một năm thực hiện hợp đồng với một cô gái đẻ thuê chuyên nghiệp thường trú ở bến Chương Dương, vợ chồng ông S. đã có được một đứa con trai bụ bẫm như hai người hằng mong ước.

Thật vất vả, tôi mới được ông S. cho gặp, nhưng với điều kiện, tôi không được nêu tên thật của ông lên báo. Và quả thật, đứa con ông S. mới được một tuổi rưỡi giống ông S. như lột. Hôm tôi đến tìm ông S., vợ ông bế con ra nựng nịu không khác gì con do bà đẻ ra. Ông S. tâm sự: "Tất nhiên, để có được một đứa con, vợ chồng tôi phải hết sức tin tưởng nhau. Cái quan trọng là ở thằng đàn ông; phải luôn luôn xác định tình yêu dành cho vợ là trên hết. Việc tìm con thông qua đẻ thuê với người khác chỉ là chuyện chẳng đặng đừng; là dịch vụ; trao tiền, nhận con coi như xong. Không được dính dáng, lằng nhằng với người đẻ thuê. Bằng không, coi như tai họa..."

Ông S. cho biết, ở quận Gò Vấp, có anh nọ, sau khi thực hiện hợp đồng xong; thay vì ôm con về và cắt đứt mọi quan hệ; trái lại, anh ta đâm ra "nghiện" cô gái đẻ thuê như điếu đổ. Vậy là hạnh phúc gia đình tan vỡ; đành chia tay vợ cũ và... anh ta thì ôm con về đóng thuyền với cô gái đẻ thuê. Trong một trường hợp khác, vì quá thương đứa trẻ do mình rứt ruột đẻ ra, cô N.T.P đã tìm bằng được địa chỉ của ông N.Đ ở quận Phú Nhuận để hoàn trả tiền và... đòi lại con; khiến vợ chồng ông Đ. khốn đốn, phải bí mật bán nhà; dọn đi chỗ khác ở mới tránh được sự săn đuổi, đòi lại con của cô P.

Ông S. nói: "Nhà tôi là có phước đấy. Tôi rất tỉnh táo, yêu vợ, được con đẹp như ý. Hơn nữa cô ả đẻ con cho tôi cũng rất đàng hoàng. Nhận tiền, giao con là... biến; không hề lưu luyến tình cảm, không đeo bám lằng nhằng. Bởi vậy, sau 6 tháng thực hiện xong hợp đồng, tôi có tìm cô ta và tặng cô ấy thêm 10 triệu đồng và cảm ơn cô ta đã cho tôi một đứa con rất tuyệt!" Tôi hỏi: "Thế nhưng bằng cách nào để chọn được một ả đẻ thuê như của ông"" Ông S nói: "Rất khó. Hầu như lúc đầu, thằng đàn ông nào chẳng chú trọng về mặt hình thức. Thí dụ: Phải trông ngon mắt; sạch sẽ, không mắc bệnh; nhưng chúa biết trong suy nghĩ của cô ta như thế nào. Liệu cô ta có phá vỡ hợp đồng, sau khi đẻ lại không chịu giao con, hoặc giao rồi mà vẫn đeo bám, kiếm cớ gặp con..."

Trong khi đó, về phía những "cỗ máy đẻ" chuyên nghiệp lại than thở: Kiếm được đồng tiền từ việc đẻ thuê không phải dễ. Chính L.H đã kể cho tôi nghe về một người bạn gái của cô ta; vì mang thai không đúng con trai, nên bị "đối tác" xù hợp đồng, cao chạy xa bay; khiến cô gái đó phải đi "giải quyết khối tình" ở Bệnh viện Từ Dũ. Mười triệu đồng ứng trước của "đối tác" phải chi phí hết cho thuốc thang, coi như chẳng được đồng nào. "Song còn giữ được sức khoẻ là may lắm rồi". L.H nói như thế, rồi nói tiếp: "Vậy mà sau đó nó cũng thực hiện được một hợp đồng khác, kiếm được 20 triệu".

Sau khi đẻ, tình mẫu tử của những cô gái đẻ thuê với đứa con mình rứt ruột đẻ ra thế nào" Chị L.T.K, một "cỗ máy" từng đẻ thuê được 4 đứa con trong 10 năm, nay hết trứng đành chuyển sang làm nghề môi giới, đã tâm sự: "Đứa con mình đẻ đầu tiên, khi trao nó cho người ta; mình thương lắm. Nhưng khi đã thật sự với nghề, thì tình mẫu tử trong mình dường như đã chai sạn".

Tôi mang những điều kể trên để hỏi luật sư Lê Bình An. Luật sư An nói: "hẳng có luật pháp nào thừa nhận cái trò mua bán tội lỗi này là một nghề. Luật pháp VN hiện nay chưa quy định cụ thể, nhưng theo tôi, đây là vi phạm rất nghiêm trọng đạo đức xã hội. Không thể công nhận một người phụ nữ lại có thể chung chạ với nhiều người đàn ông. Khi chúng ta chưa có cách gì ngăn cản là rất nguy hiểm; bởi một người đẻ thuê sẽ sản sinh ra nhiều đứa con khác nhau; sau đó mẹ chúng lại biệt tích, những đứa con cùng mẹ này lớn lên, lỡ chúng lấy nhau thì sao" Chưa kể việc làm giấy khai sinh cho những đứa con đẻ thuê này; thực tế hiện nay đều khai không đúng mẹ đẻ của chúng..."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Hôm thứ Tư (27/01/2021), Bộ An ninh Nội địa Mỹ ban bố tình trạng báo động khủng bố toàn quốc do mối đe dọa tiềm tàng từ phần tử cực đoan phản đối ông Joe Biden làm tổng thống.
Hôm thứ Tư (27/01/2021), Thủ tướng Anh Boris Johnson cho biết lệnh phong tỏa ở Anh có thể kéo dài đến ngày 08/03/2021, cùng thời điểm trường học được phép mở cửa trở lại.
Hôm thứ Hai (25/01/2021), thượng viện Mỹ đã phê chuẩn bà Janet Yellen là người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo Bộ Tài chính.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cảnh báo nguy cơ "Chiến tranh Lạnh mới" nếu lãnh đạo thế giới không gác lại đối đầu khi phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới.
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.