Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Những Hạt Mưa Bay...

02/12/200200:00:00(Xem: 4310)
LTS: Sàigòn Times vừa hân hạnh nhận được bài bút ký của nhà văn Phan Lạc Tiếp nhan đề, Những Hạt Mưa Bay, trong đó tác giả ghi lại một cách ngắn gọn, nhẹ nhàng, nhưng đầy xúc động về một người bạn trong những ngày tháng cuối của cuộc đời phải vật lộn chống chọi lại căn bệnh nan y... Sàigòn Times chân thành cảm ơn nhà văn Phan Lạc Tiếp, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng qúy độc giả bài bút ký của ông.


Hôm ấy cụ Nghiêm xuân Hồng xuống nhà tôi giảng kinh Hoa Nghiêm, có rất nhiều người đến dự. Anh Vũ hồ Nam cũng tới. Anh ngồi dựa vào tường, ngay bên cạnh cửa ra sân sau, vừa tầm mắt của cụ, nên nhiều lúc tôi thấy ánh mắt cụ đậu ở nơi anh với nhiều bỡ ngỡ, xót xa. Anh phô cái đầu nhẵn bóng, không có tóc như một vị sư, nhưng anh mặc thường phục. Anh đang bị một căn bệnh hiểm nghèo, đang thời kỳ chữa trị. Tóc rụng hết. Lông mày, lông mi cũng rụng hết. Ánh mắt vàng đục. Đôi môi nhạt, bạc. Chỉ có nụ cười của anh như còn dính với cuộc đời.
Mãn cuộc pháp đàm, trong bữa cơm chay ở ngoài sân, một số người ngồi quanh cụ. Anh Nam cũng ngồi quanh cụ. Cụ nhìn anh, cụ bảo "bịnh hả". Anh thưa "vâng". Cụ bảo "Phải cố gắng lắm mới được. Mà mọi sự phải bắt đầu từ tâm mình..." Anh chỉ cười nhẹ, như chấp nhận số phận một cách thật can đảm, an nhiên. An nhiên đến độ ai nấy có thể thấy anh đau xé thịt mà anh vẫn cố nghiến răng chịu đựng. Lúc ấy là giữa năm 1995, mùa hè.
Cho đến cuối năm, tháng 11, trong khoá tu mua thu tại Vista, một thành phố ngoại ô San Diego, có đồi núi, nhưng không xa phố xá, do một số tăng thân đứng ra tổ chức, anh Nam cũng ghi tên tham dự, sắc diện anh khác hẳn. Tóc anh đã mọc lại, xanh ngắt, phủ kín đầu, tuy chưa dài. Lông mày, lông mi cũng đã có, và đôi môi cười đã có sắc hồng. Bạn bè nhìn anh, ai cũng thấy như một cây khô đã bắt đầu nảy lộc. Có người không giấu được nỗi mừng vui, bấu lấy vai anh mà nói: "Thôi, sống rồi, cố lên..." Anh lại vẫn chỉ cười, nụ cười thật lành, "Cám ơn bác". Anh lặng lẽ tiếp tay với anh chị em trong Khóm Hồng từ hôm thứ sáu 17 để sửa soạn Thiền Đường. Thấy các bà, các chị khiêng những nồi cơm, anh xà lại "để em mang cho". Thấy anh Tâm định An đang bắc ghế treo bức tranh đức Ma-Ha-Ca-Diếp, anh chạy lại giữ chân thang cho anh ấy đóng đinh. Anh chạy đi, chạy lại thong thả, hiền hoà, và lúc nào hình như anh cũng nở nụ cười nhè nhẹ. Tất nhiên anh cũng nhận được những nụ cười, những ánh mắt rất thương yêu từ tất cả mọi người. Những nụ cười của sự vỗ về, an ủi, đón mừng và hy vọng cho anh. Có người thấy anh tươi vui trở lại, nói thầm vào tai người bạn, "Hay là mình làm mai cho anh ấy một người." Cơn bạo bệnh của anh có lẽ đã qua, con người lành hiền như thế, dễ thương như thế, lẽ nào Trời Phật lại không che trở.


Bẵng đi mấy tháng, trước tết ta, vào ngày đầu tuần, sau khi tôi đi làm về, được tin anh Nam đã mất. Sự hụt hẫng, bàng hoàng xâm chiếm toàn thân tôi. Sao lại thế được nhỉ. Nhưng đó là sự thật. Sự thật như những cú điện thoại tới tấp của bạn bè, của tăng thân gọi tới. Sự thật như những tiếng nấc sụt sùi của những bà, những chị không sao cầm được nước mắt. Thế là một cuộc đời đã dứt. Anh Nam đã chẳng còn. Nhưng còn bà mẹ già, mẹ anh Nam. Bà cụ bấy lâu nay đã già, đã héo. Héo vì đau xót thương anh. Bà như mỗi ngay mỗi quắt lại, mỗi nhỏ đi. Trước cảnh huống này, không biết bà sẽ khổ sở đến đâu, đau xót thế nào. Mấy người con của cụ, chỉ có anh là con trai. Ông cụ thì đã mất từ lâu, đâu như từ những năm anh Nam còn rất nhỏ. Nên từ bao lâu nay anh Nam là người đàn ông độc nhất trong nhà. Anh đúng là một cái cột vững chắc, một cái cây to, xoè tán rọâng che cho tất cả nhà. Cái cây đang thời xuân sắc, đang xanh tốt, bỗng mục rữa tưởng đổ, nhưng nhiều lúc tưởng đã hồi sinh. Những làn tóc xanh mọc lại, những ánh hồng trên môi, nhưng bữa ăn ngon miệng, ăn rồi lại muốn ăn thêm ở anh Nam, như những chiếc lộc non bỗng nảy ra để trêu ngươi, để đùa dỡn trước những hy vọng của bao người thân, sơ của anh Nam. Phải chăng những nét tươi vui ấy, những lộc non xanh ấy, là những sinh lực cuối cùng tiềm ẩn trong cây, cố thoát ra, cố tìm ra ánh nắng, sống cho đến hết, cho đến khi cạn kiệt thì thôi. Cái cây kia hết nhựa, đổ xuống. Thế là hết. Hết hẳn, chấm dứt một kiếp người. Người chết đi, như anh Nam, có lẽ cũng nhẹ nhàng như một ngọn đèn cạn dầu, từ từ tàn lụi. Nhưng khốn thay, con người lại không vô tri như thế. Quanh anh bây giờ là nỗi trống vắng, bơ vơ của mấy người con gái, em anh. Quanh anh bây giờ là nỗi quạnh hiu, lo sợ của bà mẹ già héo hắt, mẹ anh. Nghĩ thế, tôi bỏ bữa ăn tối, hai vợ chồng tôi đến thẳng nhà quàn. Trên đường đi, tôi nghĩ đến bà cụ thân sinh ra anh Nam, chắc là bà cụ sẽ than khóc, đau đớn lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.