Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Hạt Mưa Bay...

02/12/200200:00:00(Xem: 4085)
LTS: Sàigòn Times vừa hân hạnh nhận được bài bút ký của nhà văn Phan Lạc Tiếp nhan đề, Những Hạt Mưa Bay, trong đó tác giả ghi lại một cách ngắn gọn, nhẹ nhàng, nhưng đầy xúc động về một người bạn trong những ngày tháng cuối của cuộc đời phải vật lộn chống chọi lại căn bệnh nan y... Sàigòn Times chân thành cảm ơn nhà văn Phan Lạc Tiếp, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng qúy độc giả bài bút ký của ông.


Hôm ấy cụ Nghiêm xuân Hồng xuống nhà tôi giảng kinh Hoa Nghiêm, có rất nhiều người đến dự. Anh Vũ hồ Nam cũng tới. Anh ngồi dựa vào tường, ngay bên cạnh cửa ra sân sau, vừa tầm mắt của cụ, nên nhiều lúc tôi thấy ánh mắt cụ đậu ở nơi anh với nhiều bỡ ngỡ, xót xa. Anh phô cái đầu nhẵn bóng, không có tóc như một vị sư, nhưng anh mặc thường phục. Anh đang bị một căn bệnh hiểm nghèo, đang thời kỳ chữa trị. Tóc rụng hết. Lông mày, lông mi cũng rụng hết. Ánh mắt vàng đục. Đôi môi nhạt, bạc. Chỉ có nụ cười của anh như còn dính với cuộc đời.
Mãn cuộc pháp đàm, trong bữa cơm chay ở ngoài sân, một số người ngồi quanh cụ. Anh Nam cũng ngồi quanh cụ. Cụ nhìn anh, cụ bảo "bịnh hả". Anh thưa "vâng". Cụ bảo "Phải cố gắng lắm mới được. Mà mọi sự phải bắt đầu từ tâm mình..." Anh chỉ cười nhẹ, như chấp nhận số phận một cách thật can đảm, an nhiên. An nhiên đến độ ai nấy có thể thấy anh đau xé thịt mà anh vẫn cố nghiến răng chịu đựng. Lúc ấy là giữa năm 1995, mùa hè.
Cho đến cuối năm, tháng 11, trong khoá tu mua thu tại Vista, một thành phố ngoại ô San Diego, có đồi núi, nhưng không xa phố xá, do một số tăng thân đứng ra tổ chức, anh Nam cũng ghi tên tham dự, sắc diện anh khác hẳn. Tóc anh đã mọc lại, xanh ngắt, phủ kín đầu, tuy chưa dài. Lông mày, lông mi cũng đã có, và đôi môi cười đã có sắc hồng. Bạn bè nhìn anh, ai cũng thấy như một cây khô đã bắt đầu nảy lộc. Có người không giấu được nỗi mừng vui, bấu lấy vai anh mà nói: "Thôi, sống rồi, cố lên..." Anh lại vẫn chỉ cười, nụ cười thật lành, "Cám ơn bác". Anh lặng lẽ tiếp tay với anh chị em trong Khóm Hồng từ hôm thứ sáu 17 để sửa soạn Thiền Đường. Thấy các bà, các chị khiêng những nồi cơm, anh xà lại "để em mang cho". Thấy anh Tâm định An đang bắc ghế treo bức tranh đức Ma-Ha-Ca-Diếp, anh chạy lại giữ chân thang cho anh ấy đóng đinh. Anh chạy đi, chạy lại thong thả, hiền hoà, và lúc nào hình như anh cũng nở nụ cười nhè nhẹ. Tất nhiên anh cũng nhận được những nụ cười, những ánh mắt rất thương yêu từ tất cả mọi người. Những nụ cười của sự vỗ về, an ủi, đón mừng và hy vọng cho anh. Có người thấy anh tươi vui trở lại, nói thầm vào tai người bạn, "Hay là mình làm mai cho anh ấy một người." Cơn bạo bệnh của anh có lẽ đã qua, con người lành hiền như thế, dễ thương như thế, lẽ nào Trời Phật lại không che trở.


Bẵng đi mấy tháng, trước tết ta, vào ngày đầu tuần, sau khi tôi đi làm về, được tin anh Nam đã mất. Sự hụt hẫng, bàng hoàng xâm chiếm toàn thân tôi. Sao lại thế được nhỉ. Nhưng đó là sự thật. Sự thật như những cú điện thoại tới tấp của bạn bè, của tăng thân gọi tới. Sự thật như những tiếng nấc sụt sùi của những bà, những chị không sao cầm được nước mắt. Thế là một cuộc đời đã dứt. Anh Nam đã chẳng còn. Nhưng còn bà mẹ già, mẹ anh Nam. Bà cụ bấy lâu nay đã già, đã héo. Héo vì đau xót thương anh. Bà như mỗi ngay mỗi quắt lại, mỗi nhỏ đi. Trước cảnh huống này, không biết bà sẽ khổ sở đến đâu, đau xót thế nào. Mấy người con của cụ, chỉ có anh là con trai. Ông cụ thì đã mất từ lâu, đâu như từ những năm anh Nam còn rất nhỏ. Nên từ bao lâu nay anh Nam là người đàn ông độc nhất trong nhà. Anh đúng là một cái cột vững chắc, một cái cây to, xoè tán rọâng che cho tất cả nhà. Cái cây đang thời xuân sắc, đang xanh tốt, bỗng mục rữa tưởng đổ, nhưng nhiều lúc tưởng đã hồi sinh. Những làn tóc xanh mọc lại, những ánh hồng trên môi, nhưng bữa ăn ngon miệng, ăn rồi lại muốn ăn thêm ở anh Nam, như những chiếc lộc non bỗng nảy ra để trêu ngươi, để đùa dỡn trước những hy vọng của bao người thân, sơ của anh Nam. Phải chăng những nét tươi vui ấy, những lộc non xanh ấy, là những sinh lực cuối cùng tiềm ẩn trong cây, cố thoát ra, cố tìm ra ánh nắng, sống cho đến hết, cho đến khi cạn kiệt thì thôi. Cái cây kia hết nhựa, đổ xuống. Thế là hết. Hết hẳn, chấm dứt một kiếp người. Người chết đi, như anh Nam, có lẽ cũng nhẹ nhàng như một ngọn đèn cạn dầu, từ từ tàn lụi. Nhưng khốn thay, con người lại không vô tri như thế. Quanh anh bây giờ là nỗi trống vắng, bơ vơ của mấy người con gái, em anh. Quanh anh bây giờ là nỗi quạnh hiu, lo sợ của bà mẹ già héo hắt, mẹ anh. Nghĩ thế, tôi bỏ bữa ăn tối, hai vợ chồng tôi đến thẳng nhà quàn. Trên đường đi, tôi nghĩ đến bà cụ thân sinh ra anh Nam, chắc là bà cụ sẽ than khóc, đau đớn lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.