Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tham Nhũng Làm Tan Nát Đất Nước Tôi Rồi

19/05/200600:00:00(Xem: 1016)

Mấy ông “lãnh đạo” Đảng tuyên bố: “Tham Nhũng là Quốc Nạn.” Khi nói vậy, mấy ổng đã ăn ốc xong rồi đổ vỏ cho người ta lượm. Mấy ổng đã đổ thừa cho đất nước (Quốc Nạn là vận nạn của cả Nước!), đổ thừa cho dân Việt vốn chỉ là nạn nhân của mấy ổng. Đành rằng từ xửa xừa xưa, từ khi có lịch sử,  có con người, đã có tham nhũng, nhưng những hành vi tham nhũng lúc nào cũng có giới hạn, vì tham quan còn sợ luật pháp, còn ngán dân nổi loạn. Ở miền <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Namhồi trước, cũng có một số tham quan, nhưng tham quan ớn báo chí, truyền thanh, truyền hình, nên “tiền trao, cháo múc” chỉ xẩy ra dưới gầm bàn, lấm la lấm lét, và hạn chế giữa những kẻ muốn nhẩy vọt, muốn tiến thân, muốn làm giầu lẹ mà thôi. Ngoài ra, với mấy chục triệu dân lành, nếu chỉ sống bình thường, thì không bị hành hạ bởi tham quan, ô lại. Tiểu Thương tự mình mưu sinh, buôn bán mà không bị buộc phải chia chác với quan lại địa phương. Người đi làm công nhật hay lương tháng cứ thoải mái mà tiêu tiền theo ý mình. Học sinh, sinh viên đi học cỡ nào cũng được, trường nào cũng qua. Có tài thì có việc ngon. Ít tài thì làm việc nhỏ, chẳng lo ngại gì. Người dân sống thoải mái, ăn nhậu vui chơi, đi đây đi đó, sắp xếp cuộc đời theo ý mình. Còn mấy ông quan, dân sự hay quân đội, muốn đi chơi bời, vợ bé vợ nhỏ thì phải lén lút, dấu giếm, nếu lạng quạng để tai tiếng  “vi phạm luật pháp”  thì đời đi đoong. Lỡ báo chí khui ra việc gì xấu xí, thì một là từ chức hay là đi tù, ba là mất lon, mất “dóp”. <"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Bây giờ thì “tham nhũng công khai, từ trên xuống dưới” (lời của một Lãnh đạo). Đời sống con người ràng buộc vào tham nhũng từ khi đẻ đến khi chết. Mới sinh ra, còn đỏ hỏn, mà muốn có một tấm khai sinh, cần “thủ tục đầu tiên” cho ông công an. Lớn lên một chút, muốn đi học, phải chạy tiền cho thầy, cô, hiệu trưởng, thư ký. Muốn đi làm, phải biết điều với phường, khóm. Buôn thúng, bán bưng, chạy xe lôi.. phải biết nhét tiền cho công an giao thông. Bán thịt ở chợ... hỏi mấy cậu mấy cô làm thư ký chợ, thư ký phường. Mua một cái vé xe đò, cũng phải biết điều. Chở một món hàng to to trên xích lô, phải có sẵn tiền lẻ. Ở chơi vài bữa với họ hàng, mời anh khu vực đi nhậu. Muốn lấy vợ, lấy chồng, muốn hôn thú, nên điệu nghệ với phường, khóm. Vừa định bán cái nhà là tham nhũng tới gõ cửa ngay. Bị bệnh gần chết, chở tới cửa bệnh viện, tham nhũng xúm lại mè nheo, trấn lột. Mua một gói bông băng, một món thuốc  cũng phải qua ông tham canh cửa kho. Vừa mới tắt thở, một lũ kên kên sán lạn, muốn có giấy khai tử, muốn được chôn cũng phải có quà lót tay cho những con “cò”, con đẻ của tham nhũng. Đủ thứ  “cò” trong đời sống. “Cò chạy án, cò xin việc, cò nhập trường, cò phá thai, cò xe đò, cò bán máu, cò lấy bằng lái xe, cò sang tên xe, cò nhà thương, cò nghĩa địa”... Còn trong sinh hoạt lớn hơn một chút, như xây nhà sửa mộ, tham quan không nuôi “cò” mà “bò” tới tận nhà vòi tiền. Mở cửa hàng kinh doanh, tham nhũng bu vào như kiến. Sáng sáng tới “rủ” chủ nhân đi uống cà phê, rồi kéo cả lũ vào xâu xé. Thuế phường, thuế quận đầy một tiếng ong ve, chi đầu nọ, đóng đầu kia. Lên tới sinh hoạt tài chánh, kinh tế lớn hơn, thì tham nhũng chặt, đục, cưa, xẻ “ít nhất một phần ba” (lời củamột lãnh đạo). Nói ra rùng mình. Quan Lãnh Đạo trên cũng đã nhận thấy tham nhũng tàn hại nhân gian, điêu tàn đất nước.

 

1-Tham nhũng làm kiệt quệ tài nguyên đất nước, từ từ biến giang sơn thành sa mạc. Bản chất của Tham nhũng là mê tiền, bất cứ việc gì có tiền là húc vào hùng hổ, bất chấp thủ đoạn, kết quả. Thấy rừng già có cây quý, lập tức cho lính tráng nhào vô, cắt bỏ,  không kể cây quý, cây hiếm, cây sắp tuyệt giống. Thấy thịt thú rừng mang lại tiền nhiều, cho người đi lùng, đi săn, đi bẫy liên tu bất tận, không kể thú tuyệt giống, sắp biến mất trên mặt đất. Bao nhiêu thú hiếm đáng vào danh sách tuyệt tác phẩm của thiên nhiên, chớp mắt bị tham nhũng biến thành đống xương, rồi thành chất phế thải ngập ngụa. Chấm dứt cơ hội truyền giống... vĩnh viễn, thiên thu! Chim chóc có nhiệm vụ bảo vệ rừng già bằng cách bắt sâu, giết mối, nay chết hết rồi, thì mối lên trùng trùng điệp điệp, sâu xanh sâu đỏ bò lên ăn hết cây non trong khi những cây lớn trên đồi, trên núi vẫn giữ trụ cho rừng, nay bị chặt thả giàn, không còn vật chi cản nước nguồn ào xuống. Rừng già “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây”, Sơn Nam, Sơn Bắc, Cúc Phương.. dần dần không còn tiếng chim kêu, chỉ có tiếng rìu chặt cây và tiếng giun dế, sâu bọ rền rĩ. Hiện tại còn lụt nhỏ, mai mốt lụt to, cát trắng rồi dàn trải khắp nơi, bình nguyên có thể thành bình địa. Người không còn chỗ ở, kéo nhau ra gần biển tưởng có chỗ sinh nhai, ai ngờ, con người xài khí đốt, khí lạnh, khí xe... làm cho trái đất ấm dần, băng đá tan ra, nuớc tràn bờ, nuốt hết bãi biển, đảo nhỏ, đảo to... Con người lúc đó chỉ còn chạy lên trời, chơi với vẩn thạch và “rác” không gian gồm những miếng vụn văng ra từ các phi thuyền, hỏa tiễn...

 

Tham nhũng thấy có chút xăng dầu dưới lòng đất, thì nhào xuống húp chết bỏ. Vớ được chút nào thì bán loạn cho ngoại quốc, lấy tiền chia nhau đi chơi bời, đĩ bợm, riết rồi chết vì Siđa, để lại những mỏ dầu trống hoác. Tham nhũng thấy có quỹ xây cầu cho dân đi, liền bớt cát bớt xi măng, mới khánh thành xong thì nứt. Nhà xây cả đống, chưa dọn vào đã sập hàng loạt. Không sập thì cũng không ở đuợc, vì tường nứt, mái xiêu, cầu tiêu không chẩy, vừa ở vừa run, mắc bệnh thần kinh cả lũ. Tham quan ô lại xúc cát, vét sông, thổi bùn đầy ruộng, đất canh tác biến thành ruộng bùn, nông dân ngồi khóc ngất. Nhà máy dựng lên đầy mặt đất, tham quan cho đổ chất độc hóa học tỉnh bơ vào sông, vào rạch, biến nước sông thành thum thủm, hôi rình. Cá chết đầy sông, tôm nằm thẳng cẳng. Người hết nước uống, chạy đi mua nước ở cửa quan, tha hồ vơ vét. Quan cho thổi hơi át xít lên trời, mái nhà chung quanh bán kính cả cây số bị lủng tôn, rỉ sét. Nước mưa trong lu, vại đầy chất vang váng, xanh xanh, uống vào đẻ con ra phèo môi, lòi mắt, tay chân co rút. Cả làng bị bệnh teo xương, Quan bảo tại Trời, không phải tại nhà máy phân bón của quan đổ đầy “dioxin” ra mương tưới!

 

Tham nhũng thấy tiền là lờ đi cho người cào vét cá dưới sông, dưới biển đến “tận cùng bằng số.” Lờ đi cho người đào nát rừng ra tìm vàng, cho người vác cuốc vào phá tan hoang mỏ hồng ngọc, mỏ đá quý, mỏ kim loại. Lờ đi cho kẻ làm mắm bỏ phân người vào cho thơm. Lờ đi cho làm ruợu bằng cồn, bằng thuốc giết rầy. Lờ đi cho làm đồ ăn, bánh phở bằng hóa chất, cho người làm nước đá, nước ngọt bằng nước giếng, nước ao bên cạnh cầu tiêu cá. Lờ đi cho bỏ trụ sinh vào thực phẩm nuôi cá, nuôi tôm, cho cát vào bao gạo, cho đất vào xi măng, cho cọc tre vào trụ đường, móng cầu, cho chất thải độc hại vào sông suối... Lờ đi cho làm vách tầu thủy vượt đại dương bằng gổ mọt, cho dầu hôi vào xăng, lờ đi cho làm tất cả mọi thứ “dỏm” trên đời mà trí óc của chồn, của cáo có thể nghĩ ra, bất chấp luật lệ, bất chấp môi sinh, môi trường, bất chấp tổn hại sinh mạng, tinh thần, trí tuệ của vài thế hệ con người.

 

2-Tham nhũng làm mất đạo đức, mất con người lương thiện, mất liên hệ xã hội.

 

Tham nhũng làm ngành gì, chơi sập tiệm ngành đó. Làm ngân hàng lấy tiền ra chia cho đệ tử đi đánh số đề, cho chính giám đốc và bí thư mượn tiền xây biệt thự, sân gôn, không bao giờ trả, tự đặt tên là “nợ khó đòi”. Làm giám đốc sở thú tì tì chén thịt sư tử, hổ báo, gấu, cá sấu... Làm xây dựng ăn xi măng, đất cát, sắt thép. Làm giao thông ăn xe lớn, xe con. Làm điện lực nuốt điện. Làm giáo dục ăn giấy, ăn bằng giả. Làm phường, khóm thì móc túi của dân. “Chuyện này, tôi phải làm ngoài giờ, anh chị biết điều thì tôi giải quyết, không thì chờ .. vài tháng nữa mới xong!” Làm quan tư pháp thì dàn dựng “chạy án.” Phủ bênh phủ, huyện bênh huyện. Dân nghèo nếu muốn khiếu kiện mà đưa hai bàn tay xương khô, chìa ra cho quan tòa thì chắc chắn nhận tờ giấy “bác đơn, về xử lý nội bộ!” Giữ quỹ “Xóa Đói Giảm Nghèo” (quỹ gì nghe quái đản!) của Liên Hiệp Quốc thì mang về nhà “xóa nghèo” cho chủ tịch, bí thư trước hết, mặc cho dân đói, dân rách, dân bệnh, mặc cho đồng ruộng, ao hồ không có chút nước tưới tiêu. Làm trong nội bộ không được thì “săng tăng” với bạn. Công ty xi măng mua gạo, đem bán cho công ty hải sản, hải sản bán lại cho công ty giầy da, giầy da bán lại cho công ty xe đạp, xe đạp bán lại cho... công ty xi măng! Giá thành chồng lên, hàng hàng lớp lớp không bờ không bến... Chỉ có dân là chết đói, chết rách, chết bệnh, chết khùng!

 

Vì nhìn thấy đâu đâu cũng tham nhũng, đâu đâu cũng thấy “bắt nạt, bắt chẹn” vòi tiền, trong khi bộ máy tuyên truyền thì ra rả nói dóc, nói láo, dấu diếm, khoe khống... nên không còn mấy ai tin tưởng vào bất cứ điều gì hướng thiện. Miệng thì vẫn có thể tụng kinh, đọc kinh cầu Chúa, Phật, Thần Thánh, nhưng óc thì nghĩ cách biếu xén, lừa gạt qua mặt thằng này, con kia. Thầy Cô vừa giảng bài vừa vắt óc tìm cách biếu quà hiệu trưởng, bí thư. Tìm không ra đáp số, thì đè học trò ra mà nặn. “Lương tâm không bằng lương tháng.” Thầy nào còn nhiều “lương tâm” hơn “lương lẹo” thì lại không trả lời nổi những câu hỏi của học sinh. Tại sao học trò phải bỏ học đi bán vé số cả ngày nắng rát chỉ được vài chục xu, trong khi tham quan chơi cá cược cả vài triệu" Tại sao chị con phải bán trinh lấy có trăm bạc đủ ăn vài tháng, tham quan kéo nhau đi chơi bời ở Thái lan cả vài chục ngàn" Tại sao một bà Giám Đốc phải viết thư cho Bí Thư Thành Ủy, năn nỉ “xin đừng bắt tôi đi Thái Lan để hành hạ tình dục tôi nữa, nếu cần chơi bời, tôi xin nộp tiền cho đi kiếm gái khác...” mà mọi chuyện vẫn im re" Tại sao bố con đạp xích lô từ mờ sáng đến tối trời chỉ có hai đô, tham quan bán một lúc mười cái xe để đánh bạc cả trăm ngàn đô" Tại sao chính thầy giáo nói long phổi chỉ được hai ba chục đô, trong khi thằng học trò lớp Mười Một kia đi xe cáo cạnh cả chục ngàn đô một cái"  Tại sao các ông Hiệu Trưởng, Viện Trưởng kia mang bằng cấp giả mà không ai đuổi đi" Bốn phương, tám hướng, từ giáo dục đến tôn giáo, từ hành chánh đến luật gia, người người tham nhũng, nhà nhà tham nhũng... Làm nhỏ, tham nhũng nhỏ. Làm lớn, tham nhũng lớn. Mọi người xâu xé lẫn nhau, tìm cách hại nhau để mưu sinh. Con Người mất phương hướng, gia đình mất bền chặt, họ hàng, con cái rời xa nhau. Người lương thiện đành chịu thua kẻ ác. Tội nghiệt lan tràn. Xã hội băng hoại, tan rã. Cha Mẹ không dậy được con cái, thì con cái đối thoại với người sinh ra mình bằng “tôi, tôi, ông bà” thậm chí con gọi bố mẹ bằng “mày, tao”. Đi đường, kiếm một người nói năng tử tế rất hiếm, nói chi đến giúp đỡ kẻ khốn cùng. Lớp trẻ khinh bỉ lớp già. Người già né xa bọn trẻ. Nữ sinh, nam sinh chửi thề, nói tục như ranh. Con gái gọi con trai bằng “mày”. Con trai gọi con gái bằng “con đĩ!” Thằng bé  13 tuổi vạch chim đái vào nồi cơm gia đình, nói: “Tao khinh thằng bố! Đái vào đây cho biết mặt!” Ngoài đường, kẻ khỏe mạnh thì dẫm đạp lên người yếu đuối, bệnh hoạn, tật nguyền. Người có tật hay nghèo quá thì lén lút trả thù nhân loại. Không trả thù được, thì ít nhất cũng ăn cắp, ăn trộm, thấy gì lấy nấy. Thấy xe hơi: đập kính; thấy xe gắn máy: lấy phụ tùng; thấy học trò đội mũ: giật; thấy gái bơ vơ: bề hội đồng... Lừa tình, lừa tiền nhan nhản. Con gái chửa hoang, phá thai loạn xạ. Sinh viên đánh bạc, bán thân trả tiền trường. Nữ công nhân đi làm vợ thuê. Dân quê mò lên thành phố kiếm Đài Loan, Đại Hàn, đứng xếp hàng trần truồng cho chúng sờ mó, banh lưỡi, bẹo đùi, rồi mới ngả giá. Có những làng, người người đi làm đĩ. Có làng, người người đi ăn mày. Tham quan còn chiếm ruộng, cướp nhà, mẹ già đội hàng thúng thư khiếu kiện trên đầu, đến tòa nọ phủ kia. Quan ngồi trong phòng lạnh, nhìn ra, bảo nhau: “Sao con mẹ kia sống dai thế" Sao nó không chết đi cho hết kiện"”

 

Hận thù chồng chồng chất chất, đời nọ đời kia. Ai còn chút lương tâm thì nhìn vào xã hội bằng cặp mắt kinh hoàng, ngán ngẩm. Xã hội tham nhũng “từ trên xuống dưới” này, bề ngoài thì lộng lẫy, huy hoàng, bề trong thì ruỗng nát, băng hoại gấp triệu lần “tàn dư của Mỹ Ngụy.”

 

Ôi! Viết thêm một ngàn trang giấy nữa cũng không đủ nỗi đau của một đất nước có những triệu triệu phú đô la mà quốc tế lại xếp vào những nước nghèo nhất thế giới.

 

Càng viết, nước mắt càng giàn dụa...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.