Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Thiếu Hào Kiệt...

02/04/200200:00:00(Xem: 4111)
Ngày Đại Nghĩa: Ngày Toàn Dân Đoàn Kết, Ngày Núi Sông Nhìn Ánh Sáng Tự Do

Tuần qua, nhận lời mời của "Ủy Ban Yểm Trợ Người Tù Kiệt Xuất Nguyễn Hữu Luyện", Ông Nguyễn Hữu Luyện đã đến Úc, và đã trình bầy cùng đồng bào tại tiểu bang Queensland, về diễn tiến việc thưa kiện trung tâm WJC thuộc trường đại học Massachusettes Boston, Hoa Kỳ, nhằm bảo vệ lập trường chính nghĩa của người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại. Ngoài ra, trong thời gian viếng thăm Úc Châu từ nay cho đến thượng tuần tháng 4, Ông Nguyễn Hữu Luyện sẽ tiếp tục trò chuyện cùng cộng đồng người Việt tại các tiểu bang Victoria, South Australia và New South Wales. Sàigòn Times tha thiết kêu gọi qúy độc giả, tích cực tham dự các buổi nói chuyện để có thể ủng hộ về tinh thần cũng như vật chất đối với việc làm hoàn toàn chính đáng của ông. Ngoài ra, tòa soạn cũng xin chân thành cảm ơn hai nhà thơ đã làm bài thơ kính tặng Ông Nguyễn Hữu Luyện là tác giả Vĩnh Hòa Hiệp (tuần trước) và Phan Hoàng (tuần này).Sau đây, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu một vài đoạn chính yếu trong bài viết "Không thiếu hào kiệt" của Phan Nhật Nam, trong đó tác giả đã ca ngợi việc làm của Ông Nguyễn Hữu Luyện.

Phương Nam, Không Hề Thiếu Hào Kiệt... Như trận chiến không hề chấm dứt của ba mươi bảy năm trước, "Người Tù Kiệt Xuất Nguyễn Hữu Luyện"(*) lại thêm một lần xung trận. Nhưng lần nầy là mặt trận im lặng không tiếng súng, không va chạm vũ khí, chỉ do quyết tâm Kẻ Sĩ không khoan nhượng điều mưu toan hiễm độc, sự dối trá bức hại, và làm vấy nhục con người. Trận chiến của những con người muốn giữ gìn lương tri, phẩm giá bản thân, của Người Lính QLVNCH, cũng cho cả Miền Nam, và toàn thể Việt Nam khổ nạn.

Cao quý và đáng kính phục biết bao, dù đã phải gánh chịu hơn 22 năm tù nơi Miền Bắc, thêm ba năm tù ở Miền Nam, nhưng Anh không hề mệt mỏi trong trận chiến không cân sức giữa một Con Người và bên kia là bộ máy bạo lực bức hại toàn Dân Việt, và hôm nay Anh lại thêm một lần bắt đầu. Thế nên, chúng tôi muốn bày tỏ - Vâng, Chiến Hữu, Chúng Tôi luôn có mặt cùng Anh. Bởi, nếu vắng mặt sẽ là một tội rất lớn - Tội bỏ ngũ khi đồng đội hiến thân.

Đến Mỹ lúc tuổi 60 sau những năm tháng tù dài bằng 1/4 thế kỷ ở những trại tù "chết người" như Trại Quyết Tiến trên đỉnh núi Tây Côn Lĩnh, "Cổng Trời" ở Hà Giang, biên giới cực bắc Việt Nam, nơi tổng số ngôi mộ nhiều hơn tập thể tù nhân. Nay, Người Lính Nguyễn Hữu Luyện lại thêm một lần xung trận để giữ vững nguyên tắc về "Tính Thiện-Sự Thật" qua vụ án không cân sức giữa cá nhân anh đối chứng với trường đại học bảo thủ, bề thế, mạnh cả tiền, lẫn thế lực - Đại Học Massachuchettes-Boston.

Vụ án thành hình và diễn tiến như sau: Khoảng mùa Thu năm 1998, khi đang theo học chương trình cao học với học trình "Khảo Cứu Độc Lập về đề tài American Studies 696" tại Đại Học Massachusettes Boston (UMass-Boston), Nguyễn Hữu Luyện được biết về chương trình dự án biên soạn đề tài: "TÁI LẬP TÍNH DANH VÀ VỊ TRÍ TRONG CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT LƯU VONG HẢI NGOẠI (RE)CONSTRUCTION IDENTITY AND PLACE IN THE VIETNAMESE DIASPORA"). Từ phần nghiên cứu đã thực hiện trong khóa học, anh nghĩ mình sẽ được hữu dụng đối với công tác thực hiện dự án. Khi nộp bài nghiên cứu đến Giáo Sư Kiang, giáo sư bảo trợ luận án, ông nầy đã chuyển đến anh một tài liệu về "Học Bổng Nhân Văn của Cơ Sở Rockeffeller tài trợ cho Kế Hoạch Khảo Cứu của Đại Học Mass-Boston" về đề tài kể trên. Sau một thời gian, Giáo Sư Kiang yêu cầu anh giới thiệu vài người có khả năng cáng đáng công việc nghiên cứu, anh trả lời có biết một số người, và họ có thể kêu gọi thêm một số người khác một khi chương trình được phổ biến.

Nguyễn Hữu Luyện thật sự đã xúc động mạnh mẽ khi đọc chủ đề "Năm Thứ Nhất" của kế hoạch khảo cứu, bởi bản thân anh là nhân chứng sống, đã dự phần suốt giai đoạn trên của lịch sử Việt Nam với hoàn cảnh tù từ Bắc vào Nam (vì thêm "tôi vượt biên" sau "tội Lính Biệt Kích"), những khắc nghiệt đọa đày "đi vùng kinh tế mới", thảm kịch vượt biên của chính gia đình anh, cũng như toàn thể Miền Nam sau 30 tháng Tư, năm 1975. Từ những lý do nầy, anh nghĩ rằng, bản thân quả xứng đáng để viết về những chủ đề của chương trình, nên luôn liên lạc cùng với giới truyền thông thuộc Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt vùng Boston để ngóng chờ thông báo về việc tuyển dụng nhân viên nghiên cứu. Nhưng quả tình chỉ là vô vọng. Tất cả hệ thống truyền thông gồm nhật báo, tuần báo, đài phát thanh, đài truyền hình của Người Mỹ gốc Việt vùng Massachusettes hoàn toàn không nhận được bất cứ quảng cáo, tin tức gì về chương trình hoạt động nghiên cứu của Trường Đại Học Mass-Boston.

Ngày 11 Tháng Tư, năm 2000, Ông Lê Anh Tuấn, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt vùng Massachsettes chuyển đến anh một phong bì, và một thông cáo báo chí, do Trung Tâm William Joiner (một Ban của UMass-Boston) đã gởi tới ông bằng đường bưu điện. Dấu bưu điện đề ngày 4 tháng Giêng, 2000. Thông cáo ấy đề ngày 22 tháng 12, 1999, và ấn định hạn chót để nộp đơn ứng tuyển là 31 tháng giêng, 2000. Nguyễn Hữu Luyện và Cộng Đồng Người Việt vùng Massachusettes quả thực phải ở vị thế "nước ngập đến cổ" như trong cuộc tranh đua với một tập đoàn đang yên vị nơi an toàn, thuận lợi, trong lúc lũ lụt vùn vụt dâng cao.

Ngày 12 tháng Năm, 2000, Giáo Sư Peter Kiang chuyển đến anh qua đường email Thông Cáo Báo Chí đề ngày 15 tháng Tư, 2000, để thông báo về việc "đã tuyển chọn xong người" nghiên cứu chủ đề "Năm Thứ Nhất" của chương trình. Vài ngày sau, Ông Kiang trao thêm cho anh bản sao của Thông Cáo Báo Chí (kể trên), và cũng đã chuyển đến cho Ông Nguyễn Bình, Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt vùng Masschusettes bản văn tương tự. Nguyễn Hữu Luyện tin rằng, và tin đúng, thông cáo nói trên chỉ được gởi riêng cho anh và Nguyễn Bình mà thôi - nghĩa là tất cả những gì goi là "vấn đề đã được phổ biến đến báo chí và quần chúng".

Quá đỗi ngạc nhiên và bất bình về vụ tuyển chọn, từ tháng Năm cho đến cuối tháng Mười, năm 2000, Nguyễn Hữu Luyện lắng chờ kết quả vận động của Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt (vùng Massachsettes), cũng như toàn thể người Việt rải rác khắp thế giới nhằm phản đối quyết định của Trung Tâm William Joiner, với hy vọng rằng trung tâm sẽ điều chỉnh việc tuyển chọn sai lầm của họ. Nhưng cuộc phản đối đã bất thành, nên ngày 27 tháng Mười, 2000, Nguyễn Hữu Luyện khởi tố vụ kiện.

Nếu xét về mặt thuần lý và cầu lợi, thì thật sự đây không là một vụ án lớn có hậu quả nghiêm trọng quyết định đến sinh mạng, tài sản vật chất của bất cứ cá nhân, hay số đông tập thể nào. Trường Đại Học Mass-Boston có tuyển dụng Nguyễn Hữu Luyện hay một người nào khác viết về đề tài "Năm Thứ Nhất - Với những kinh nghiệm trực tiếp về chiến tranh thực dân (nhiều cuộc chiến tranh); về trại cải tạo, và cuộc định cư tại những vùng Kinh Tế Mới, và quá trình vượt biên ra khỏi Việt Nam sau 1975"... chắc hẳn không là vấn đề, cũng không là vấn đề lớn đối với mỗi người, hay một cộng đồng người Việt nào trong đời sống hiện tại nhiều bận rộn, lo toan trên đất Mỹ nầy. Đối với người Mỹ chính gốc thì câu chuyện lại càng vô nghĩa, hoàn toàn không tác dụng. Nhưng đối với Nguyễn Hữu Luyện (và với chúng tôi sau khi được thông báo, tham dự vào vận động, diễn tiến vụ án) thì đây là VẤN ĐỀ SINH TỬ- BỞI NỖI ĐAU NẦY LÀ NỖI ĐAU CHUNG - Nỗi đau thương của hết tất cả người Việt trong, ngoài nước, dài theo vận mệnh lịch sử dân tộc. Chúng tôi không nói quá lời, bởi đây không phải mối đau riêng rẽ, mau chóng lướt qua của một cá nhân tại một tình huống đặc biệt nào, cũng không phải lần bị bách hại của một tập thể người có chung một số quyền lợi cố kết, liên hệ, cũng không là khổ nạn dài lâu riêng đối với khối người Việt Miền Nam, những công nhân, viên chức, quân nhân thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa và gia đình họ sau lần sụp đổ 30 tháng Tư năm 1975 - cho dù đây là tổng số lớn lao điển hình nhất. Không phải hoàn toàn như thế.

MỐI ĐAU NẦY LÀ CƠN KHỐN NHỤC LÂU DÀI CỦA TOÀN DÂN TỘC VIỆT - KHÔNG LOẠI TRỪ MỘT AI (KỂ CẢ ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN) - KHI LỊCH SỬ BỊ CƯỠNG ĐOẠT, ĐÁNH TRÁO, VÀ VIẾT LẠI THẬM TỆ ĐÊ TIỆN TỪØ MƯU ĐỊNH CHÍNH TRỊ CỦA TẬP ĐOÀN CẦM QUYỀN - ĐẢNG CÔNG SẢN VIỆT NAM, BỘ PHẬN CỦA ĐỆ TAM QUỐC TẾ.

Công việc đáng bị kết án và cần phải trừ bỏ nầy do đảng cộng sản Việt Nam điều động, thực hiện với những người làm văn hóa của họ. Hai người tên Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Ngọc Hiến là hai trong số bốn thành viên được Trung Tâm William Joiner tuyển dụng để viết lại đoạn lịch sử đầy máu, nước mắt của hằng triệu người Việt lâm nạn, bởi cái chết và chiến tranh không hề phân biệt, buông tha, miễn thứ cho bất cứ thân phận người nào trên quê hương đất Việt. Hai nhân sự nầy là những hạt nhân vô cùng thiết yếu của quá trình tiếm dụng, vấy nhục lịch sử mà đảng cộng sản Việt Nam đã hằng xử dụng, và xử dụng có hiệu quả từ ngày 3 tháng 2, năm 1930, ngày đảng thành lập, kéo dài cho hết thế kỷ qua, và hiện nay đang tiếp tục.

Nguyễn Hữu Luyện không thể im lặng như Anh đã hằng phẫn nộ, không khuất phục. Sự Ác và Tính Không Thật của chế độ cộng sản suốt trận chiến đấu không khoan nhượng dài theo cuộc đời Anh.

(*) Tính danh của Ký giả Lô-răng viết về Nguyễn Hữu Luyện, người sĩ quan QLVNCH bị chế độ CS Miền Bắc cầm tù lâu nhất: 1965-1987, chưa kể hai hạn tù do "tội vượt biên" sau khi đã trở về lại Miền Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.