Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Diễn Đàn Độc Giả

29/04/200300:00:00(Xem: 4140)
Tôn giáo cần Cảnh giác trước âm mưu CS!

Từ Hải - VIC

Đọc bài “Phật Giáo chỉ tự do khi người VN được tự do” của ông Ngô Nhân Dụng tôi rất đồng ý với những nhận xét sáng suốt vô cùng của ông. Cũng giống ông, tôi xưa nay bao giờ cũng tin tưởng là Phật giáo đã là một bộ phận khăng khít của dân tộc VN, đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ tổ quốc VN khỏi giặc ngoại xâm suốt mấy ngàn năm qua, thì Phật giáo sẽ không bao giờ từ bỏ vai trò lãnh đạo dân Việt Nam tiêu diệt nội thù là chế độ CS bạo tàn. Vì vậy, khi nào CSVN còn chà đạp nhân quyền, còn không cho người dân VN được tự do, dân chủ, thì dù thủ tướng CS Phan Văn Khải hay bí thư CS Nông Đức Mạnh có tiếp rước qúy vị thượng tọa, đại đức, hay đức giám mục, đức hồng y,... long trọng đến thế nào, hay có hứa hẹn cả trăm điều đi nữa, qúy vị lãnh đạo tinh thần Phật giáo, Công giáo,... cũng đều phải thận trọng và cảnh giác, vì đó chính là trò bịp bợm, là âm mưu gây chia rẽ của CS. Tôi thì tôi phải thú thực là tôi rất căm giận tên Thủ tướng CS PV Khải khi thấy hắn xảo quyệt bầy đặt tiếp đón long trọng Hòa Thượng Thích Huyền Quang trong khi tâm địa của hắn thì độc địa như rắn rết. Đọc báo Sàigòn Times (trang 53, số ngày 10-4-03), thấy có đoạn tôi xin trích nguyên văn ra đây để tiện trao đổi ý kiến cùng qúy vị: Hòa Thượng trình bày với ông Đại sứ được rõ là không phải sau năm 1975 Hòa Thượng mới bị tù đày, mà trong cuộc kháng chiến giành độc lập, những năm 50 Hòa Thượng từng chịu cảnh tù tội. Khi trình bày về việc này, Thủ tướng CS Khải đáp là ông có biết việc Hòa thượng tham gia kháng chiến nên mới nói là: Tổ quốc ghi ơn Hòa thượng lâu dài. Còn về việc ngược đãi, đàn áp Phật giáo, thì ông Khải cũng xác nhận: "Chúng tôi cũng biết có sai lầm, xin Hòa thượng từ bi hoan hỷ". Hòa thượng nhận xét với ông Đại sứ : "Họ biết thế, nói ra thế, tôi sẵn sàng hỷ xả".
Không biết qúy vị đọc đoạn văn trên nghĩ sao, tôi thì tôi thấy những lời nói của tên thủ tướng Khải đúng là “mèo khóc chuột”. Y bảo “tổ quốc ghi ơn Hòa thượng lâu dài” mà suốt 21 năm qua Hòa thượng bị CS giam giữ trái phép, không hề xét xử gì là thế nào" Với một vị chân tu, đức cao vọng trọng vào bật nhất của Phật giáo VN, lại có công tham gia kháng chiến, lại được thủ tướng CS bô bô tuyên bố là “tổ quốc ghi ơn Hòa thượng lâu dài” mà CS chúng nó còn bạc đãi, hành hạ Ngài một cách vô pháp vô thiên và “lâu dài 21 năm” như vậy, thì thử hỏi những Phật tử thấp cổ bé miệng ở VN còn bị CS bạc đãi, hành hạ đến mức nào" Vì vậy, đọc bài thấy Hòa Thượng nói đến chuyện CS ngược đãi, đàn áp Phật giáo, thủ tướng Khải xoen xoét nói "Chúng tôi cũng biết có sai lầm, xin Hòa thượng từ bi hoan hỷ" thì tôi thấy đó chỉ là những lời giả dối, đúng là “nói biết sai lầm mà lòng không thấy sai lầm thì cũng như không biết tới sai lầm”. Một người chí nhân, chí thánh như Ngài, có cái gì qua mắt Ngài được. Nhất là sau 21 năm bị CS đầy ải, Ngài còn lạ gì bản chất của người CS. Nhưng biết thủ tướng CS Khải giả dối, Ngài vẫn sẵn sàng “hỷ xả” tha thứ cho chúng, vì lòng nhân ái của Ngài mênh mông vô cùng. Nhưng còn chúng ta thì tôi thấy là chúng ta cũng nên hiểu, lòng từ bi hỉ xả của Hòa Thượng Thích Huyền Quang chỉ dành cho những kẻ nào biết thực sự ăn năn hối cải là một, và hai là Ngài chỉ tha thứ đối với những kẻ đã gây tội lỗi cho riêng Ngài, chứ còn đối với những tội ác CS đã gây cho Phật giáo và cho dân tộc VN suốt 5 mươi mấy năm qua thì sức mấy mà Ngài có thể chịu từ bi hỉ xả tha thứ cho chúng một cách dễ dàng và nhanh chóng như vậy được. Vả lại, dù cho Ngài có muốn tha thứ cho CS, thì Ngài cũng phải bắt chúng ăn chay trường, mặc áo gai, đi chân đất, rồi gánh nước bằng những cái thùng không đáy cả vài chục năm, rồi mới tính đến chuyện lập đàn giải oan, xóa tội lỗi cho chúng, chứ chẳng lẽ cả một chế độ CS tàn sát mấy triệu người Việt, đàn áp các tôn giáo, giết hại không biết bao nhiêu linh mục, tu sĩ, hòa thượng, thượng tọa, giáo dân suốt nửa thế kỷ, khiến trời không dung, đất không tha, Phật Chúa đều tức giận chỉ muốn sai thiên lôi đập chết, vậy mà bây giờ tên thủ tướng Khải chỉ “ăn nói vui vẻ” có mấy câu, xin lỗi có một câu gọn thon lỏn, là cả bè lũ CS chúng nó có thể rửa tay, xóa sạch mọi tội lỗi rồi thảnh thơi lên Thiên đàng hay cõi Niết bàn hay sao"" Cứ xem Nam Phi tổng thống Nelson Mandela nhân ái là vậy mà cũng đem tụi tội phại kỳ thị chủng tộc ra xử là đủ thấy. Rồi lãnh tụ CS Đông Đức cũng ra tòa đó thôi. Mấy thằng chả độc tài Iraq hiện cũng đang bị truy lùng chờ ngày ra tòa đền tội đó qúy vị. Thời đại bây giờ, mấy thằng CS gây nên tội đừng có tưởng xoen xoét xin lỗi là huề cả làng. Những ai có lòng nhân ái thì xin cứ việc tha thứ cho CS dễ dàng, còn với tôi thì... trước vong linh cha mẹ tôi, và vong linh của hàng triệu người vô tội bị CS giết hại, tôi xin được mượn chữ của nhà văn Tưởng Năng Tiến là xin Phật cho tôi “có đủ sức mạnh, để vặn cổ từng đứa một” trong bộ chính trị CS...

*

Nhà tu, hồn Kẻ sĩ

(Kính dâng thầy Tuệ Sỹ, tác giả bài Trí Thức Phải Dám Nói đăng trang 2, SGT)

Hồn kẻ sĩ, dẫu nằm trong tôn giáo
Vẫn một đời, nợ nước nặng đôi vai
Yêu non sông, trăn trở tháng năm dài
Lòng bất khuất, chìm sâu trong xương tủy

Chốn phong ba, chưa một ngày yên nghỉ
Tấc dạ hoài, thổn thức với non sông
Nhìn nhân dân bao đau khổ chất chồng
Tâm khắc khoải, hồi kinh không trọn vẹn

Thương quê hương, mõ dồn cơn uất nghẹn
Aó nâu sòng bạc trắùng nẻo quan san
Rộng tay giang, thiêu đốt mộng tham tàn
Bầy cộng phỉ đang xéo dày đất Tổ

Vì chữ "Nhân" cõi lòng luôn rộng mở
Tình San Hà réo gọi tấm lòng chung
Mong thế nhân thẳng như Bách như Tùng
Xin trí thức không uốn cong ngòi bút

Thân tại ngã dẫu tâm rời thế tục
Sắc là không, sao vẫn mãi nặïng lòng"
Chuyện đau buồn khắc khoải, cảnh non sông
Hờn sông núi quyện câu kinh tiếng kệ

Ai là kẻ lánh xa, hèn nhân thế
Hãy quay về đốt lửa ấm lòng nhau
Cùng chung lưng, tan cuộc thế bể dâu
Bi trí dũng, sáng soi dòng thanh sử.

Phạm thanh Phương

*

Những thao thức về bài “Trí Thức Phải Dám Nói” của Thượng Tọa Tuệ Sĩ

Phạm thanh Phương - NSW

Trên trang hai của tờ báo SGT-305, độc giả đã được diện kiến một dung nhan khả kính và tâm thức bi hùng của một nhà chân tu, một nhà tư tưởng và cuối cùng là mộït kẻ sĩ... Thượng Tọa Tuệ Sĩ, cái tên đầy kính ngưỡng đã đi vào lòng dân tộc từ bao nhiêu năm qua. Thầy là hình ảnh một người con yêu của tổ quốc. Tuy sống trong cuộc đời tu hành khổ hạnh, nhưng không như những tu sĩ khác, ngoài đạo pháp, thầy còn sống cho quê hương và dân tộc. Thầy đã thể hiện trọn vẹn được ba chữ “Bi Trí Dũng” truyền thống của nhà Phật và đó cũng là nét đặc thù trong nền tảng văn hóa Việt nam... Tuy là một người đã từng bị CS tuyên án tử hình và trải qua nhiều năm tù tội, nhưng những bạo tàn, bỉ ổi của chế độ phi nhân không thể xoay chuyển ý chí cũng như tình yêu của thầy với tổ quốc, với đồng bào. Hình ảnh thầy như một ngọn đuốc thiêng đang bùng lên, soi sáng những tối tăm trong cái ngục tù bao la của CS hôm nay hay nói rộng hơn là soi sáng cho cả nhân loại. Lời thầy nói như những hồi chuông cảnh tỉnh cho những người còn chút lương tri biết đường trở về với quê hương và dân tộc hầu có thể tạo được niềm tin và sức mạnh để tranh đấu cho Tổ Quốc Việt Nam có một ngày mai trong sáng... Nhìn vào tình trạng đất nước ngày nay, có lẽ không ai có thể phủ nhận được cảnh đau lòng “Đất nước đã thấm bao nhiêu xương máu của bao nhiêu thế hệ ông cha và bạn bè để tồn tại lại thành những đống rác như thế , những đống rác càng ngày càng to phình lên...” Đúng vậy, sự thật không thể thay đổi, dù có trăm ngàn lý luận bịp bợm cũng không thay đổi được thực tế hiển nhiên “Việt nam là một đống rác khổng lồ. Đó không phải là ý nghĩ riêng của tôi mà là nhận xét của nhân vật cao cấp nhất của đảng CSVN...” Cái nhìn của thầy thật đơn giản nhưng rất sâu xa từ tận gốc rễ cội nguồn... Là một nhà tư tưởng. Thầy không cần phải dẫn chứng, biện minh bằng bất cứ một lý thuyết hay học thuyết chính trị, nhân bản nào mà thầy đã nói lên sự thật. Một sự thật phũ phàng của một chế độ tàn bạo, phi nhân. Một chế độ phét lác, lừa bịp ngu xuẩn mà không còn ai có thể tin được. Tuy nhiên, Đảng cũng không tin vào dân, cho nên “Cả nước trở thành một nhà tù vĩ đại”... Là một vị chân tu trí thức, thầy đã nói lên tiếng nói từ ngay chính con tim và tâm hồn mình với những trăn trở ưu tư trước cảnh Quốc phá gia vong bởi một lũ “Nghịch đồ, tặc tử” xuẩn động, mà lúc nào cũng nghĩ mình là siêu đẳng với “Đỉnh cao trí tuệ”. Chính vì thế, nên chúng đã tự coi mình là “Ân nhân của dân tộc”. Chúng bắt toàn dân Việt Nam phải biết cám ơn chúng, một lũ “xuẩn động”, vì chúng đã “có công” dẫn dắt cả dân tộc đi xuống tận đáy vực sâu nhơ nhớp, khốn cùng nhất của nhân loại mà thế giới ngày nay có lẽ không có một dân tộc nào có thể có. Thành quả của bọn lãnh đạo CS là đã đưa một dân tộc có truyền thống bất khuất, vậy mà ngày nay phải cúi đầu chịu nhục dâng hiến giang sơn cho kẻ cựu thù. Một đất nước với hơn bốn ngàn năm văn hiến mà hôm nay đầy rẫy những tang tóc, băng hoại... Nhân dân tựa như những con cừu trên đồng hoang cỏ cháy mà chính quyền là những con sói lang khát máu... Đất nước sẽ đi về đâu khi tham nhũng, khủng bố, cướp bóc, đĩ điếm, ma túy tràn ngập trên khắp các nẻo đường Tổ Quốc... Trong bài viết, mặïc dù thầy cho rằng “Riêng tôi, tôi không có cái may mắn là chứng nhân trực tiếp những thay đổi của đất nước, mặc dù tôi đang sống trong lòng quê Cha đất Tổ...” Nhưng theo thiển nghĩ của tôi, tôi lại không nghĩ như thầy mà ngược lại. Thầy mới chính là chứng nhân sống của lịch sử dân tộc trong giai đoạn đen tối nhất. Dù trong chốn lao tù, tiếng nói của thầy bị bóp nghẹt nhiều năm, nhưng tình yêu và tâm linh của thầy vẫn sống mạnh và rạng chiếu đến muôn người, cái nhìn của thầy là một cái nhìn thấu triệt của một nhà trí thức chân chính hay nói đúng hơn là một kẻ sĩ, cái tâm của thầy là một cái tâm nhân ái của một vị chân tu cũng như thầy Quảng Độ, thầy Huyền Quang hay Lm Lý, Lm Lợi,v,v... Tuy tôn giáo thường phi chính trị, nhưng với lòng “nhân ái” các ngài đã không phi tổ quốc, phi dân tộc như một số tu sĩ quốc doanh khác. Nhưng có điều thầy nói rất đúng, đó là cái may mắn của thầy “Được sống chung trong một thời gian rất dài với thành phần được xem là “cặn bã” của xã hội...” Một sự may mắn mà thầy đã đổi bằng những năm dài tù ngục...
Là một người sống tại hải ngoại, với vốn văn chương chữ nghĩa hạn hẹp, nên khi nói về thầy, tôi rất ngại ngùng, không biết dùng bao nhiêu chữ cho vừa ngoài ba chữ “Bi, Trí, Dũng” mà thầy đã có sẵn... Thú thật, tôi là một người tỵ nạn, đã sống xa quê gần hai mươi năm, nhưng tôi cũng giống như thầy, chưa có cái “may mắn” như bao nhiêu người khác, ra đi rồi trở về thăm quê, để “ Thấy được những đổi thay từ trên thượng tầng, thấy được sự giầu sang của đất nước qua những tiện nghi vật chất từ các khách sạn năm sao dành cho cán bộ cao cấp và khách nước ngoài, từ những tiếp đón niềm nở và linh đình của những nhân vật thượng tầng xã hội, với những đặc quyền xã hội mà điều kiện chính trị dành cho...” Khi trở ra hải ngoại sẽ có dịp khoe khoang, li lố, phét lác, ca ngợi thành quả giầu mạnh của “Bác và Đảng”. Tôi cũng không được may cái “May mắn” trực tiếp chứng kiến những đổ nát, băng hoại, khốn cùng của quê hương mà chỉ trăn trở, xót xa qua tin tức báo chí hay bạn bè kể lại... Có lẽ tôi là một kẻ thiếu can đảm, không dám diện kiến sự thật vì sợ những trăn trở ưu tư và sợ vết thương lòng thêm loang lở...


Trở lại vấn đề, với một người như thầy, thì dù nói “lén lút qua mặt chính quyền” hay không thì có lẽ cũng chẳng có gì thay đổi, và ngày mai của thầy có ra sao khi “làm mất lòng đảng và nhà nước” có lẽ cũng chẳng đáng cho thầy quan tâm. Câu nói này của thầy chỉ là cách nói khiêm nhường. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Những người còn một chút lương tri tất phải hiểu, chính những người như thầy đã vượt ra ngoài cái tầm thường của con người (vị kỷ), tình yêu của thầy đã dâng hiến trọn vẹn cho tha nhân, cho tổ quốc. Như vậy dù cho tất cả diễn biến đến với thầy thế nào đi chăng nữa thì tất cả chỉ là tự nhiên trong những giai đoạn của đời người như sự xoay vần của vũ trụ...
Đúng như lời thầy nói, điều đáng buồn, trong cảnh “Quốc phá, gia vong” nhưng “tại Việt Nam ngày nay những người có thể nói thì ngòi bút đã bị cong; những người muốn nói thì ngòi bút đã bị bẻ gẫy...” Điều này, theo tôi nghĩ cũng có thể do những đe dọa, khủng bố hay vì miếng cơm manh áo trong một xã hội nhiễu nhương khiến cái dũng khí trí thức của họ bị nhược cũng nên. Tuy nhiên, một điều đốn mạt hơn thế nữa, tại hải ngoại này, tuy không bị bất cứ một áp lực khủng bố nào hay vì miếng cơm manh áo nào, vậy mà nhiều trí thức vẫn muối mặt còng lưng, khúm núm tự bẻ cong ngòi bút của mình vì một chút hư danh hay những đặc ân gì đó mà “Đảng và nhà nước CS” hứa hẹn. Gọi họ là những trí thức thì hơi quá đáng chăng" Vì tôi thấy họ biết cầm bút viết và nhiều người cũng thuộc thành phần khoa bảng. Tuy nhiên, có nhiều người mệnh danh đám người này là loại có trí mà không thức hay nói nôm na là loại “trí ngủ”. Họ đã và đang ngủ vùi say sưa trên vết thương lở lói của dân tộc. Vì vậy câu “Trí thức chân chính của Viêt Nam không bao giờ khiếp nhược” không thể áp dụng cho họ. Họ không thể xoá tan những màn đen u ám vị kỷ nơi những não trạng đặc quánh bùn đen. Tâm không rung, não không động thì làm sao có thể nhận biết được cái đau của dân và cái nhục của nước như những người chân chính để can đảm dấn thân cho quê hương...
Trước khi dứt lời, tôi cũng xin thú thật mình là một người học không rộng, hiểu không sâu, đi không nhiều. Nhân đọc bài “ Trí Thức phải dám nói” của thầy Tuệ Sĩ, thấy xúc cảm dạt dào trong tâm não, nên ngậm ngùi mà viết lên đôi dòng tư duy mong có thể vơi đi chút cay đắng trong cuộc đời lưu lạc. Còn lại đúng, sai, thừa hay thiếu mong qúy độc giả suy gẫm, tha thứ và bổ túc cho. Tuy nhiên, còn như đúng thì cũng mong tất cả những người mang danh trí thức Việt Nam hãy cố đứng thẳng lưng, cầm thẳng bút để cùng nhau đấu tranh cho quê hương. Bởi vì “ Đối với trí thức nói riêng, mà xã hội Việt Nam truyền thống rất tôn trọng, điều tủi nhục lớn nhất là ho ïkhông thể thay thế những người dân thấp cổ bé miệng nói lên một cách trung thực tất cả những uất ức, những khổ nhục mà họ phải chịu...” Như vậy, kính mong tất cả những vị mệnh danh trí thức hãy cố gắng thoát khỏi cơn mê trong màn đêm vị kỷ, để quay về với đồng bào và tổ quốc bằng cái chánh tâm hầu có thể cùng nhau dấn thân, chia nhau gánh vác một phần nào trách nhiệm với quê hương và dân tộc. Nếu được vậy thì cái ngày Cộng Sản bị giải trừ không còn xa, dân nước mình sẽ hết khổ và chúng ta có thể tự hào ngạo nghễ với bốn ngàn năm văn hiến mà ngước thẳng mặt lên chen chân với thế giới bao la tiến bộ hôm nay.

*

Đi với ma tôi vẫn mặc áo cà sa!

Vũ Khải - Waverly VIC

Trước đây mấy số báo tôi có viết một bài góp ý với ông Hai Bầu, lời lẽ cẩn trọng, mực thước, lấy đức khiêm cung làm chuẩn, lấy lòng thành làm nền với ước vọng mong mỏi một người đồng hương trên NSW có bút hiệu Hai Bầu sớm biết quay về nẻo chánh để khi nhắm mắt có thể ngậm cười nơi chín suối. Vậy mà không hiểu sao ông Hai Bầu không hề viết bài lên tiếng thì chớ, lại có ông Tuấn nào đó ở Cabramatta viết bài lên tiếng dậy khôn tôi đủ lẽ đủ điều. Tôi chẳng hiểu ông Tuấn năm nay bao nhiêu tuổi mà dám bảo văn chương tôi viết “khách khí”, chẳng “hợp nhĩ” ông chút nào. Xin thưa ông Tuấn, tôi không biết “nhĩ” của ông thuộc loại nhĩ nào, nhưng xưa nay các cụ vẫn thường nói “đàn gẩy tai trâu” đó thưa ông. Những điều hay lẽ phải, những câu danh ngôn của các bậc Thánh hiền, nói ra đâu có phải ai cũng hiểu, cũng cảm, phải không thưa ông Tuấn" Đã vậy ông Tuấn lại còn dậy tôi là “đi với Bụt mặc áo cà sa, còn đi với ma thì phải mặc áo giấy”. Ông trích câu nói của tiền nhân mà ông không thấu hiểu hết lẽ uyên thâm của nó thì từ nay ông đừng nên trích, ông Tuấn ạ. Với việc làm lầm lẫn của ông Hai Bầu thì ai cũng biết, điều đó tôi khỏi nói. Nhưng ông ta lầm lẫn như vậy có đáng để ta coi ông ta là “ma” không, thưa ông Tuấn" Vả lại cho dù ông Hai Bầu có là ma đi nữa thì “mặc áo giấy” có cải hóa được ma không, thưa ông Tuấn" Xưa nay, muốn trị tà ma ngoại đạo, yêu quái, chằng tinh hay gì gì đi nữa thì ta cũng mời các vị cao tăng đến trị, chứ có ai mời người mặc áo giấy đâu thưa ông. Ngay cả với lũ giặc ngoại xâm tàn ác như giặc Minh ngay xưa mà cụ Nguyễn Trãi còn dậy “lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay cường bạo”, đó ông. Vì vậy, với lòng thành và lời nhân nghĩa ta mới có thể giúp những người như ông Hai Bầu sớm tỉnh ngộ. Còn cứ dùng những lời đao to búa lớn, chửi bới tùm lum thì chỉ làm cho ông Hai Bầu thêm tức giận rồi lú lẫn mất khôn, lao sâu vào đường tà ma ngoại đạo thôi đó ông. Mà tôi còn nghe trên đó có nhiều vị là bạn thân với ông Hai Bầu ngày nào, nay cũng xa lánh, bỏ rơi ông. Như vậy là không nên. Các vị phải hiểu, chơi với bạn, chính những lúc bạn mình bị dại dột vấp ngã là lúc bạn cần tới mình nhất. Hãy gần gũi, khuyên răn bạn mình, chứ còn cứ xa lánh, rồi xì xầm những lời chê bai, chỉ trích đằng sau lưng thì chỉ khiến bạn mình thêm đau khổ, cô đơn, xấu hổ, không dám xuất hiện ở những chỗ hội họp, đình đám nữa thì tội lắm, khổ lắm đó. Mà như vậy là vô hình chung ta đẩy bạn ta về phía kẻ thù mất rồi. Vì kẻ thù CS chúng nó tinh ma qủy quái lắm. Nó tìm cách xúi người viết bài, gây mâu thuẫn, rồi khi người đó bị hắt hủi thì chúng sẽ tìm đến an ủi, dụ dỗ. Như vậy có phải là ta “khoác áo giấy” sẽ biến bạn ta thành ma thành qủy không, ông Tuấn. Vài lời phơi bầy phế phủ cùng ông Tuấn, nhưng thư này là tận, ý này là tuyệt. Dù ông có nói gì đi nữa thì tôi cũng không muốn đôi co tranh luận cùng ông. Đa tạ ông nếu ông Tuấn bớt chút thì giờ vàng ngọc đọc bài viết này của tôi.

*

Cái Dũng, cái Hèn là bản chất"

Phương Châu - Yagoona NSW

Đọc bài “Cái bóng của Hoài Văn Vương Trần Quốc Toản” của Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ nói về Vũ tiến Quang, một chiến sỹ trẻ xuất thân từ trường Thiếu Sinh Quân đã làm cho người đọc nhận thấy rõ cái Dũng và cái hèn của một con người. Người ta thường nói “Dũng và Hèn” là hai đức tính trái ngược nhau được xuất phát từ bản chất của mỗi cá nhân. Tuy nhiên, có lẽ nhận định này cũng có phần thiếu xót rất nhiều... Theo những kinh nghiệm thực tế cho thấy, ngoài bản chất ra nó còn được hun đúc trong môi trường, văn hóa, giáo dục và có thể nói chung là hoàn cảnh của một xã hội. Riêng Vũ Tiến Quang là một thiếu sinh Quân được huấn luyện từ bé trong một môi trường đầy đủ “Nhân, Trí và Dũng” dưới một chế đôï tự do, dân chủ và lúc nào cũng nêu cao truyền thống văn hóa cổ truyền của dân tộc. Anh đã được đào tạo trong nền tảng tình yêu quê hương, dân tộc và đồng đội. Con người anh đã được hun đúc bằng chính nghĩa với truyền thống anh hùng Hoài Văn Vương Trần Quốc Toản. Từ đó, lúc nào anh cũng giữ đực cái chính tâm vì dân vì nước và cái lịch sự thể hiện cả một nền văn hóa di truyền của tiền nhân với đày đủ “Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí. Tín”. Có thể nói, anh là hiện thân đúng nghĩa của dòng giống Tiên Rồng bất khuất. Dù trong máu lửa, nòng súng của anh cũng có thể nói là một “Nòng súng nhân đạo để cứu người lầm than” chứ không phải là nòng súng của những tên giặc cướp vô học cuồng bạo. Có lẽ hình ảnh của anh cũng là những phản ảnh trung thực của người chiến sỹ VNCH... Ngược lại, bài viết cũng cho người đọc thấy được cái hèn của một tên cán bộ cao cấp trong quân đội CS, đã hèn lại còn thiếu cả văn hóa trong cách hành xử. Một bậc trưởng thượng cùng huyết thống dân tộc, mang cấp bậc đại tá mà cách hành xử chẳng khác nào một tên cướp cạn vô học, nhất là đối với một người trẻ tuổi đáng con, cháu mình khi ngã ngựa... Đây cũng là hình ảnh đã thể hiện được cho cả một chế độ CS. Nói như thế không phải là võ đoán vô căn cứ, chúng ta cứ kiểm nghiệm lại đời sống thực tế từ ba mươi năm qua tất sẽ thấy phần chính xác như thế nào... Đối với người ngoại quốc, người ta có thể bị CS lừa bịp, nhưng đối với người Việt Nam có lẽ giờ đây không một ai còn có thể lầm lẫn cái “Đỉnh cao trí tuệ” của chế độ CS được nữa... Cái trí tuệ sáng suốt của đám CS là đưa cả dân tộc vào vũng lầy lạc hậu, tối tăm của nhân loại. Đạo đức CS là đâm cha, giết chú, đấu tố ông bà, cướp bóc của dân đến tận xương tủy. Đã bao nhiêu năm rồi, dù tiếp cận với những xã hội văn minh tiến bộ mà chúng cũng không thể sáng ra một tí nào... Thật xứng đáng với câu “Ở hang Pắc Pó chui ra, ngó qua, ngó lại rồi ta chui vào”...
Đọc bài báo trên, tôi không tin sự hèn mọn, dã man của tên Đại tá CS kia là bản chất, dù sao hắn cũng mang trong người dòng máu Việt Nam với hơn bốn ngàn năm văn hiến. Tuy nhiên, môt con người đã được đào tạo trong chế độ CS và được mang nhiều đặc ân tất không thể tránh bị tiêm nhiễn tận xương tủy để trở thành những tên băng hoại đạo đức, vô văn hóa... Nếu không vững ý chí, sự đói rách và đặc ân trong chế độ CS sẽ khiến con người ta u u mê mê như bị bùa mê thuốc lú để đánh mất hết tính người và thay thế vào bằng những tính chất đặc thù của một loài dã thú. Ngày xưa, trước năm 1975, chiến tranh triền miên, tất cả được bưng bít như một hũ mắm thối, không ai biết thực hư ra sao, thì tạm thời có thể thông cảm. Nhưng đất nước đã được thống nhất gần ba mươi năm rồi, biết bao nhiêu cơ hội tiếp cận với những văn minh tiến bộ của loài người mà CSVN cũng chẳng thấy có gì tiến bộ hơn. “Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ”. Tuy nhiên người dân thì đã sáng ra rất nhiều, họ đã thức tỉnh và hiểu được chế độ CS ngày xưa giống như cục p... nằm im dưới đáy hồ nên không ai thấy rõ. Nhưng hôm nay gặp mùa nước lớn, những cục p... ấy đã nổi lềnh bềnh trên mặt, nhưng điều đáng buồn là vẫn có nhiều người không thấy... Tuy nói vậy, nhưng cũng không thể hàm hồ vơ đũa cả nắm được. Vì dù sao trong những người được đào tạo dưới chế độ CS vẫn có những tâm hồn chính trực như LS Lê chí Quang, nhà báo Nguyễn vũ Bình, Ông Trần Khuê hay anh Nguyễn Khắc Toàn chẳng hạn. Đây mới chính là bản chất tinh khiết của loài sen “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Ngược lại, điều đáng nói là trên dòng sông tỵ nạn hôm nay vẫn có những kẻ đã từng được đào tạo trong môi trường đầy đủ văn hóa, tự do, dân chủ và nhân quyền mà lại cố bám vào những cục p... hôi tanh lềnh bềnh kia để kiếm lợi... và còn một mớ “ăn cơm quốc gia thờ ma CS” xuyên tạc lập trường đấu tranh chung của dân tộc mới là lạ... Có lẽ đây cũng chính là bản chất ươn hèn trong những não trạng bầy hầy rác rưởi... Tuy nhiên, cũng may cái đám bầy hầy này cũng chẳng có là bao. Nói tóm lại, cái dũng và cái hèn của một con người do bản chất thì rất ít mà do hoàn cảnh xã hội, văn hóa, giáo dục đào tạo nhiều hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.