Hôm nay,  

Đêm Oscar Thời Chiến

24/03/200300:00:00(Xem: 4374)
Cuối cùng thì Giải Oscar thứ 75 vẫn được tổ chức, nhưng trong không khí khác thường, ngắn hơn mọi năm, rõ ràng là "Oscar thời chiến". Bên trong và bên lề giải này, các vấn đề an ninh và chính trị cũng như tình hình chiến sự Iraq và khủng bố toàn cầu có thể tác động lẫn nhau như thế nào"...
"Chicago" trên dòng Euphrates
Trong hội trường Kodak Theather của Los Angeles, giới điện ảnh dự đoán tác phẩm ca vũ nhạc "Chicago" thắng lớn năm nay; bên ngoài và trên toàn cầu, thế giới lại theo dõi trận chiến Iraq và việc liên quân sẽ vượt sông Euphrates tiến vào Baghdad. "Chicago soi bóng trên sông Euphrates" có thể là một tác phẩm điện ảnh tương lai; trước mắt, chiến tranh và điện ảnh đã hòa thành một, làm nổi bật một đặc tính của xã hội Mỹ: cực kỳ đa diện. Vừa ngợi ca nghệ thuật, vừa cổ võ chiến tranh, vừa kêu gọi phản chiến vừa phòng thủ chống khủng bố, mà không thu hẹp quyền tự do của người dân!
Chiến tranh trên màn ảnh
Giới điện ảnh Mỹ là bậc thầy về trí tưởng tượng, với những phim trinh thám hoặc chính trị giả tưởng dựng như thật, làm khán giả run sợ bấu vào ghế trong rạp tối và ra về hồ hởi, rằng đó chỉ là điện ảnh. Thế rồi al-Qaeda xuất hiện và đẩy trí tưởng tượng của giới điện ảnh Mỹ trong loại phim Diehard, Terminator hay 007 ra khỏi lằn ranh của tưởng tượng. Vụ khủng bố 9-11 cho thấy điện ảnh Mỹ vẫn chỉ là tay mơ; chứ khi làm thật, Osama bin Laden mới là đạo diễn thiên tài và al-Qaeda mới là nhà sản xuất thứ thiệt, chui lên từ cõi âm.
Kể từ ngày 11 tháng Chín năm đó, nước Mỹ hết là trẻ thơ hồn nhiên coi cảnh chết chóc trên sân khấu như trò đùa. Địa ngục có thật, và những Diêm vương rậm râu sâu mắt có thể lại ra đòn nữa. Từ biến cố 9-11 Mỹ chưa bị tấn công thêm thì đó là một thành tích của hệ thống an ninh Hoa Kỳ; nhưng, với những kẻ không sợ chết và lại biết khai thác tối đa tác dụng của truyền thông trong khi tiến hành khủng bố, lễ trao giải Oscar năm nay có thể là hiện trường cho một khúc phim khủng bố, bảo đảm là kinh rợn hơn trong phim trường. Đây là món quà của al-Qaeda "tặng các đồng đạo Iraq đang kiên cường chống Mỹ, hiện thân của Đế quốc Satan"!
Chính trị và an ninh
Vì vậy mà từ một tuần nay, ban tổ chức giải Oscar đã phân vân lưỡng lự, xem có nên tổ chức hay không. Chẳng lẽ hoãn, chẳng lẽ bỏ" Nhiều đại minh tinh thì cho rằng trong lúc chiến tranh bùng nổ, người chết đầy đường, mình vẫn diện áo dạ hội tham dự một sinh hoạt văn nghệ như không có gì" Họ từ chối tham dự, và khuyên ban tổ chức hoãn lại ngày trao giải. Kể cũng có lý. Nhưng, thiếu gì người khác lên tiến ngược lại: thanh niên (và thiếu nữ) đang hy sinh ngoài chiến tuyến là để diệt trừ khủng bố và bảo vệ những sinh hoạt văn hóa của Hoa Kỳ. Bỏ là thua, phải duy trì chứ. Chúng ta sẽ tham dự lễ trao giải và nhan dịp này bày tỏ quyết tâm ủng hộ chiến trường của hậu phương này. Có tài tử còn khâu sẵn quốc kỳ bên trong lót áo để khi lên diễn đàn là... cờ bay phất phới. Dù sao, dạ phục chủ yếu đêm Oscar 75 sẽ là màu đen, vừa nền, vừa đẹp mà không mang tiếng là vô tâm.
Ban tổ chức thì trung lập trên nguyên tắc, nhưng run sợ trong thực tế vì lý do khác. Làm sao bảo vệ an ninh cho một sinh hoạt sẽ được mấy trăm triệu người theo dõi trên thế giới qua hệ thống truyền hình" Chính yếu tố truyền thông đại chúng này mới khiến Oscar là một cơ hội khủng bố... bằng vàng còn kinh hơn tượng vàng dựng lên ngoài cổng. Nhìn từ quan điểm Hồi giáo quá khích thì tiêu biểu nhất cho sự sa đọa đạo đức của Mỹ chính là phim ảnh, mũi xung kích của nền văn hóa Mỹ chính là điện ảnh. Như vậy, tấn công vào thủ đô điện ảnh Mỹ trong sinh hoạt điện ảnh quan trọng nhất trong năm, trước ống kính truyền hình của toàn thế giới, thì tất nhiên là một điều hợp lý với bài bản của al-Qaeda...
Kịch bản của Diêm vương
Cùng với giới chức công quyền, ban tổ chức đã dự trù một hệ thống an ninh rất chặt chẽ. Không có phi cơ bay qua không phận, tất cả những ai bước vào hội trường đều phải qua dàn kiểm sóat kim khí và họ giản lược hóa màn trình diễn bên ngoài, trên thảm đỏ. Vui biết bao khi chùm nữ trang mươi triệu bạc reo vang inh ỏi tại cổng điện, bực biết bao khi, đường đường là một minh tinh nổi danh, yêu nước có môn bài, mà lại bị tháo hài kiểm soát. Đôi giày đến ngàn đô la, al-Qaeda làm sao rờ tới mà cũng đòi khám. Nhưng, khám là khá, ban tổ chức và nhân viên an ninh thành thật xin lỗi.
Vì, chỉ cần một biến động nhỏ, loại hành động rẻ tiền và dễ làm ở ngoài đại lộ dẫn vào Kodak Theatre cũng đủ gây náo động và làm cả nghệ sỉ lẫn khán giả thấy cụt hứng mất vui. Hãy tưởng tượng đến một tài xế Limo giờ chót lại bị đau và được thay thế bởi một tay cảm tử Hồi giáo, lọt qua vòng kiểm soát an ninh để gây chấn động ngay trước bậc thềm dài mấy chục thước, làm các minh tinh tài tử túa chạy, xiêm áo tả tơi trong khói đen mịt mù...
Thực ra, nếu khủng bố có muốn khai thác dịp này thì có thể ra tay ngay trong hội trường. Hãy tưởng tượng là ai đó loan tin cho báo chí rằng có chất độc hóa học trên sân khấu khi xướng ngôn viên giới thiệu.... "và người thắng giải là"... chúng ta sẽ thấy kinh hoàng ra sao. Đúng lúc mọi người túa chạy thì hội trường tắt đèn, điện bị cắt và đây đó có tiếng nổ dây chuyền, lẫn hơi độc từ hệ thống điều hòa không khí ra... Đây là một bản phân cảnh kỹ thuật có thể nổ từ màn bạc ra ngoài hội trường và gây thảm kịch thật.

Điện ảnh Mỹ không thiếu trí tưởng tượng về mọi đòn tấn công của những kẻ tâm trí bất thuờng. Nhưng, trong màn trình diễn Oscar năm nay, họ phải có trí tưởng tượng bất thường mới nghĩ ra những kịch bản của Diêm vương, và phòng ngừa điều này từ nhiều ngày trước. Hệ thống điều hòa không khí và đèn đóm phải được thường xuyên kiểm điểm và canh gác kỹ lưỡng. Phần diễn đọc của hoạt náo viên hay người xướng danh cùng các màn phụ diễn ở trong phải được thuộc kỹ, ăn khớp với việc kiểm soát các nhân viên về âm thanh, ánh sáng, dụng vụ, y trang. Vì vậy mà ngoài hội trường, trong hậu trường và khắp mọi nơi, người ta phải cảnh giác tối đa để màn trình diễn của điện ảnh Mỹ không bị al-Qaeda cưỡng đoạt thành màn biểu diễn của khủng bố. Cuối cùng thì chiến tranh và khủng bố đã bị xua ra khỏi hội trường.
Cướp diễn đàn
Trong khi đó, cả ban tổ chức lẫn các tài tử được mời giới thiệu và các nghệ sĩ có thể trúng giải đều phải nghĩ trước về những gì sẽ phát biểu. Một số ngôi sao phản chiến thì ngỏ ý không tham dự, thí dụ như Will Smith, nhiều người khác, như Carlos Cuaron, lại cho biết là nếu trúng giải, mình sẽ nhân cơ hội lên tiếng chống chiến tranh tại Iraq. Phía bên kia, những nghệ sĩ chủ chiến cũng sẽ biểu lộ lòng ái quốc và lên tiếng tặng giải này cho các chiến sĩ ngoài tiền tuyến.
Giải Oscar là một màn trình diễn của những nghệ sĩ có tài nhất về trình diễn và là một biến cố được đông đảo dân chúng theo dõi, nên là một diễn đàn sẽ bị cướp nhất, để người ta bày tỏ ý kiến về cuộc chiến nhằm thuyết phục dư luận khán giả, hoặc gửi lời nhắn tới binh lính nơi chiến trường. Oscar 75 vì vậy là một màn trình diễn đặc biệt nhất trong các màn trình diễn và chúng ta chờ đợi sẽ được nhiều ngạc nhiên. Năm xưa, trên diễn đàn Oscar, tài tử Richard Gere, một người theo Phật giáo, đã có những phát biểu đầy thuận lợi cho dân Tây Tạng dưới chế độ đàn áp và đồng hóa của Trung Quốc. Năm nay, nhiều người cũng sẽ không lỡ cơ hội. Vì cuộc chiến Iraq gây phân hóa quá nặng trong xã hội Mỹ và là dịp phục thù của phe phản chiến, người ta chờ đơi là giải Oscar năm nay sẽ là một diễn đàn được chú ý.
Ban tổ chức dĩ nhiên là bị nghẹt thở về những bài toán an ninh cũng sẽ nghẹt thở về những phát biểu trên sân khấu, kể cả nạn bị cướp diễn đàn để nói qua đầu điện ảnh tới cả nhân loại. Quả nhiên, đó là trường hợp của Michael Moore, vừa đả kích Tổng thống Bush và chiến tranh Iraq là bị các đồng nghiệp đang vỗ tay ngợi khen chuyển ngay sang lời hú phản đối! Ở một nơi nào đó, ông vua của loại phim kinh dị nghẹt thở Alfred Hitchcock dĩ nhiên là đang nở nụ cười hiền lành, bí hiểm mà ma quái của ông. Nhưng, người điều khiển chương trình, Steve Martin, đã làm mọi người hài lòng khi giữ được không khí văn nghệ vẫn rất thuần túy văn nghệ bên trong hội trường. Dù được thu gọn lại, lễ trao giải Oscar năm nay vẫn là một biến cố đáng nhớ.
Trong khi đó, đời sống vẫn lặng trôi...
Tin chiến sự cho biết liên quân đã không chiếm đóng Basra, thành phố lớn thứ nhì của Iraq, mà lập căn cứ bên Đông ngạn và tiến dọc theo Tây ngạn sông Euphrates để tới Baghdad với tốc độ khá nhanh vì không gặp sự chống cự nào đáng kể. Cho đến khi tới an Nasiriyad. Tại đây, giao tranh bùng nổ quyết liệt hơn và liên quân mới bị ngạc nhiên là nhiều đơn vị trúng kế trá hàng và bị tổn thất, đã có nhiều người mất tích, năm người được Iraq đưa lên truyền hình làm ông Bush lập tức phải có phản ứng. Trong khi đó, bom vẫn nổ rền tại Baghdad, 6.000 phi vụ đã cất cánh trong có mấy ngày, và một lữ đoàn Mỹ đã nhảy dù xuống as Sulaymaniyah để mở mặt trận miền Bắc.
Trong khi đó, truyền hình Mỹ vẫn trình chiếu các trận đấu thể thao, hàng quán Mỹ vẫn nườm nượp người, đến khuya đèn đuốc vẫn còn sáng trưng. Khủng bố hay không, chiến tranh hay không, xã hội này vẫn sống hùng, sống mạnh, sống hồn nhiên. Hơn ba phần tư dân Mỹ bày tỏ ý kiến ủng hộ chiến tranh, 22% vẫn còn chống. Mai một, cục diện mà đổi thay thì tỷ lệ trên lại thay đổi.
Nhưng, có ông Bush thì không. Sau khi nán chờ tin đại thắng vào sáng Thứ Năm (giờ Iraq) nếu bom GBU 27 và hỏa tiễn Tomahawk diệt gọn được Saddam Hussein và tay chân cốt tử của mình mà không thấy - ông Bush quyết định là chiến tranh sẽ kéo dài, thà ăn ít no lâu, ông lui về Camp David nghỉ ngơi cuối tuần cùng ban tham mưu về an ninh đối ngoại. Ông Bush không thay đổi vì vẫn giữ lập trường hạ thuế trong dự luật ngân sách của tài khóa tới. Trong cái trớn "quân dân một lòng", Hạ viện đã đồng ý với dự luật đó, Thượng viện thì đòi xắn bớt trong hơn 700 tỷ giảm thuế của ông Bush 100 tỷ, dành cho việc tái thiết Iraq. Nghĩa là những chủ trương lớn của chính quyền Bush vẫn được giữ nguyên vẹn.
Ngày Thứ Hai, khi cả nước Mỹ gật gù về kết quả Oscar, họ cũng sẽ được Hành pháp Bush thông báo kinh phí cho chiến tranh Iraq, gồm cả tiền tái thiết, là 80 tỷ đô la. So với 100 tỷ đô la do Thượng viện đòi dành sẵn thì người Mỹ thấy mình như vẫn lời 20 tỷ. Thần sầu!
Mọi việc đều vẫn yên lành, và chưa rõ mặt trận miền Tây ra sao chứ nước Mỹ vẫn yên tĩnh...
NGUYỄN XUÂN NGHĨA

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.