Thơ Thơ

19/12/200500:00:00(Xem: 5718)

Cầu Xin

Cho anh xin một lần
Ngồi bên nhau trò chuyện
Cả cõi lòng xao xuyến
Tình quyến luyến đam mê
Em bảo: “Anh này ghê”!
Cứ hay nhìn hay liếc
Phải chăng tình tha thiết
Nên mải miết hát ca
Trời phù hộ đôi ta
Cho đậm đà chan chứa
Lắm lúc cùng thề hứa
Tình đôi lứa trăm năm
Những lần anh ghé thăm
Em đăm đăm mừng rỡ
Mặn mà như hoa nở
Lòng hớn hở hỏi han
Một chút gì điểm trang
Mà nghe thơm ngào ngạt
Nhìn em cười tươi mát
Anh dào dạt hương yêu
Bên nhau cả buổi chiều
Nói hoài không hết chuyện
Cứ tâm thành khấn nguyện
Bền chặt chuyến xe duyên
Có em đời bình yên
Tin chắc là như thế
Anh cầu xin Thượng Đế
Được nô lệ người yêu.

Trần Thanh

*

Chân Sáo Mắt Nai

Ta thương chân sáo, mắt nai tơ
Hình ảnh tuyệt vời thuở ấu thơ
Một mái trường quê chung kỷ niệm
Đi về, chân sáo, mắt nai tơ.
Nửa thế kỷ qua... tưởng đã quên
Mắt nai, chân sáo, dáng đi mềm...
Ai ngờ ký ức còn lên tiếng
Gọi bảo ta và nhắn nhủ em.
Gọi nhắn ta rằng dẫu nợ duyên
Có tan, thì cứ xóa lời nguyền
Đậm nét vuông tròn trong máu, tim.
Nếu nhớ mắt nai, chân sáo cũ
Ắt thương thân phận kiếp lưu vong
Đã mất màu xanh vùng tuổi nhỏ
Xin trao nhau ít nụ hôn hồng.
Nếu thương chân sáo, mắt nai nhỏ
Ắt nhớ quê hương, nhớ ruộng đồng
Không còn nắng ấm mùa xuân cũ
Thì thổi bùng lên chút lửa lòng!

Lưu Thái Dzo

*

Rượu Lưng Ly

Gửi Phan Thanh Kỳ

Uống khan ly rượu, cay lòng đắng
Bằng hữu đâu còn để cụng ly
Cứ mỗi buổi chiều đời thấy vắng
Nhìn mây, chút gió -chớp nhanh mi…

Giặc thả về có gì thanh thản
Bước đi chầm chậm thấy lòng chùng
Bạn bè còn lại sau khung sắt
Đôi mắt- mây trời cũng bâng khuâng!

Lối núi Nam Hà quen thuộc quá
Hôm nay cây đá vẫy tay chào
Tội thật tình sao" Mà nhốt thả
Bước về chưa hẳn hết cơn đau…

Thương cho mẹ nhìn ta không đã
Đưa tay rờ vuốt tóc vàng hoe
Mẹ xoa, mẹ nắn tay đen đúa
Tóc trắng mờ mây mắt mẹ già…

Còn chút rượu chị mua làm giấm
Ta rót lưng ly uống đỡ thèm
Bạn ta còn ở trong tù ngục
Đời tối đen- trời của nửa đêm…

Bao giờ được cụng ly lòng thỏa
Bè bạn râm ran kể chuyện đời
Vết nhục ai người ve vuốt trả
Để lòng thanh thản ý vui cười…

Thy Lan Thảo

*

Hoài Cổ

Tia nắng tàn thu buồn xứ lạnh
Trông vời quê cũ lớp sương che
Áo xiêm tẻ nhạt màu son phấn
Nhung lụa mờ phai dấu ngựa xe.
Quê người ta nhớ kinh thành cũ
Tràng Tiền vương vấn gót chân ai
Hương Giang soi bóng chùa Thiên Mụ
Vỹ Dạ đêm nào mộng tỉnh say.
Lạc bước ta về qua xóm liễu
Nhìn xa núi Ngự dáng thông xanh
Lau sậy đôi bờ hiu hắt nhớ
Giòng sông thao thức nẻo đăng trình.
Điệu hát Nam Ai sầu rẽ sóng
Khoang thuyền trăng dọi nét liêu trai
Có người lữ khách mơ tiền kiếp
Yêu nàng thục nữ tóc ngang vai.
Đâu rồi con phố hàng soan thẳm
Trời ba bữa nắng bốn đêm mưa
Đâu bóng thùy dương, thành quách cũ
Đâu tà áo lụa đế đô xưa
Sóng xô một buổi tan khuê các
Khói dậy vài phen nát liễu bồ.
Run rẩy bên trời chim nhớ tổ
Một mùa Đông nữa lá khô rơi
Một mùa xuân nữa, thân ly khách
Và một đời mang nỗi ngậm ngùi.

Thụy Khanh

*

Em Đừng Hỏi

Em đừng hỏi sao ta già trước tuổi
Khi thời gian đâu có nghĩa lý gì
Tuổi của ta được tính bằng khắc khoải
Bằng tủi buồn trên mỗi bước ta đi.
Em đừng hỏi quê hương ta có đẹp
Khi hận thù còn nhuộm đỏ giang sơn
Ai mới đạp trái mìn chưa nổ kịp
Bao nhiêu năm cuộc chiến vẫn chưa tàn.
En đừng hỏi cha mẹ già bao tuổi
Chưa bao giờ ta kể chuyện đời ta
Xin hãy để cho niềm đau yên ngủ
Vết thương lòng năm tháng sẽ phôi pha.

Em đừng hỏi ta mong về quê cũ
Chiếc lá khô còn nhớ cội thương cành
Ta chẳng lẽ bước chân đời lê mãi
Nơi quê người làm một kẻ lưu dân"
Em chúc cho ta được tròn ước nguyện
Vâng, ta còn mơ ước nhỏ mai sau
Ta sẽ sống để chờ ngày trở lại
Hôn một lần lên đất mẹ thương đau.

Trần Trung Đạo

*

Tết Này Em Có Về Cố Xứ

Tết này em có về cố xứ
Nhớ ghé Cà Mau - tỉnh lÿ xưa
ở đó mang mang trời quá khứ
Ầu ơ tiếng võng mẹ ru đưa.
ở đó chuyến đò ngang bến chợ
Xuân lồng gió biển rét run run
Sóng tung triều nước tràn lên phố
Mẹ cõng con đi sợ lấm bùn.
ở đó mỗi năm giờ tống cựu
Mẹ rơi nước mắt lúc nghinh tân
Bàn thờ thoang thoảng hương trầm cũ
Thương lũ con yêu biệt xứ dần.
ở đó còn in dấu kẽm gai
Giặc về mở rộng trại tù đày
Co ro mẹ chống xuồng trong bão
Năm mới thăm con bị khổ sai.
ở đó non sông kẻ dọc trời
Trùng dương xanh biếc bóng mây trôi
Lời thề ai xẻ vầng trăng khuyết
Tháng chạp lung linh dáng mẹ ngồi.
Có về em đi bằng tắc rán
Để thấy dòng sông thăm thẳm xa
Để thấy mùa xuân như bất tận
Tuôn tuôn trắng tóc mẹ bôn ba.

Phạm Hồng Ân

*

Thương Người Tráng Sĩ

Đêm nay...
Ta nhớ thương người tráng sĩ can trường
Mang kiếm bạc sang Tần
Quyết diệt trừ bạo chúa
Lòng sắt son với nước non muôn thuở
Vì bao người mà dứt bỏ tình riêng.
Đêm nay...
Sóng nước dâng tràn sông Dịch thủy
Kinh Kha chưa về, ta thương cảm xiết bao!
Quê hương xưa còn máu lệ tuôn trào
Trời đất cũ vẫn gông cùm hệ lụy.
Đêm nay...
Ta khắc khoải ngóng trông
Người anh hùng chưa trở lại
Lòng đau buồn, bạo chúa vẫn còn kia
Chẳng lẽ ta sống cuộc đời vô nghĩa
Tháng năm dài thân xác tàn phai.
Đêm nay...
Ta thao thức gọi tên từng chiến hữu
Trải thân mình cho đại cuộc non sông
Có hồn thiêng sông núi mênh mông
Giục chúng ta đứng lên làm lịch sử.

Nguyên Khoa

*

Em Đi

Em đến vội! Ra đi rất vội!
Trút xuống đời ta những bạo tàn,
Thôi đừng nói ta không lầm lỗi.
Không lỗi lầm sao lại ly tan"

Em biết cuộc đời tựa bóng câu,
Sao còn gieo rắc những thương đau"
Bẽ bàng chi bấy em đi biệt,
Thương nhớ tàn đêm bạc tóc. Sầu!

Em bảo: Không ai thay thế được,
Trong trái tim em hình bóng xưa,
Giận đời ta đập gương tan vỡ,
Để khỏi nhìn hư ảnh mập mờ.

Em đã trao ta bao đắm say,
Cũng là em đó! rất chua cay,
Thế nhân vạn cổ sầu vô tận,
Đâu biết đời ta lại thế nầy.

Em muốn đi" Ừ ! Em cứ đi.
Ta về chôn chặt những đam mê.
Một thời như thể chim liền cánh,
Tỉnh mộng lòng ta quá não nề.

Hoàng Yến

*

Lại An ủi Ông Nguyễn Hưng Quốc

ở Sàigòn Times số 441, Cô Gia tôi viết bài “An ủi ông Nguyễn Hưng Quốc” sau khi đọc bài “Không được nhập cảnh vào Việt Nam” của ông Nguyễn Hưng Quốc, chủ nhiệm khoa Việt Học của Victoria University, hướng dẫn 14 sinh viên Úc “về VN tham quan và học tập” (hộ chiếu nhập cảnh của ông Quốc được đại sứ quán Việt Nam ở Canberra cấp). Thế nhưng khi đến phi trường Tân Sơn Nhứt trên chuyến bay của Việt Nam Airlines vào lúc 4.15 chiều thứ Bảy 19.11.05 thì ông Quốc bị công an cửa khẩu chận lại, không cho nhập cảnh vào Việt Nam, buộc ông phải trở về Úc. Ông Quốc về đến Sydney lúc 9.30 sáng ngày Chủ Nhật 20.11.05. Hôm nay Cô Gia tôi viết thêm bài “Lại an ủi ông Nguyễn Hưng Quốc”.

Sao công an tống xuất ông cà,
Đại sứ cho ông nhập cảnh mà"
Chúng chẳng mua lòng người trí thức,
Họ không nể mặt kẻ tài ba!
Ông ơi! Chuyện rủi này quên phứt,
Bác ạ! Điều xui đó bỏ qua!
Mừng bác nay tai qua nạn khỏi,
Được về đến Úc, - thật may đa!

Cô Gia

*
Đấu Tranh & Từ thiện

(Góp ý với những ai mê muội đòi mang tiền của về nuôi CS cho béo để CS sau này xây dựng dân chủ, trong khi chính Quốc Hội Âu Châu xác định không thể phát triển đất nước khi VN chưa có một nền dân chủ thực sự)

Tìm dân chủ dưới chiêu bài từ thiện
Là giấc mơ của những kẻ ngủ ngày
Lũ bạo quyền độc đảng vẫn còn đây
Dân vẫn đói, u buồn như khúc gỗ

Đảng cứ vét , cho dân nhiều thống khổ
Làm chiêu bài kêu gọi chữ từ tâm
Từ phồn hoa, thị tứ, đến sơn lâm
Gông cùm xiết, tiếng đau hoài rên rỉ

Đảng réo gọi phục hưng nền kinh tế
Đảng no say sẽ ban bố nhân quyền
Thế gian này còn lắm kẻ đảo điên
Tin như thánh, làm giầu thêm cho đảng

Dân thống khổ, xót xa niềm ai oán


Vốn gian manh, nên giả điếc, mặt dầy
Múa thêm bùa đòi hoán vũ, hô mây
Niệm thần chú, tạo bức tranh vân cẩu

Thôi ngừng nhé, đừng chơi trò đầu nậu
Lừa bịp chi, nơi bạch nhật, thanh thiên
Đảng muôn đời hàm ẩn những niềm riêng
Cung đàn cũ, thế nhân đà sáng tỏ.

Phạm Thanh Phương

*
Hãy Mang Bầu Nhiệt Huyết
Hỏi ai dày xéo quê hương mình"
Xót cội tưởng nguồn há lặng thinh!
Chim bé xa kêu đàn nhớ đất
Người khôn nỡ ngậm bả hư danh.
Nghe dân rên xiết mòn hơi thở,
Nung huyết chan hòa họp kết tinh.
Yêu nước thương nòi ta chống Cộng
Đầu tàu tóc trắng dẫn mày xanh.

Hoàng Hôn

*

Tới Lúc Đứng Lên

Hỡi bầy phản quốc, lũ tham ô,
Bán nước, xâu dân, đại tội đồ.
Anh, Khải, Lương, Trà... vàng ngập khố,
Mạnh, An, Thanh, Dũng... bạc đầy bồ.
Sao chưa dông trốn còn lưu luyến"
Mà vẫn lì ngồi mãi vét vơ"
Cả gọi đồng bào mau diệt chúng,
Để giành Dân Chủ hưởng Tự Do .

Ngô Phủ

*

Tiếng Ca Từ Hồn Việt

Quê Mẹ điêu tàn quá xót xa!
Tiếng ai tâm huyết hát vang ca
Nghe dân rên siết trong cùm xích
Nhìn nước tang thương dưới gót tà
Tiếng nhạc trầm hùng sôi nợ nước
Lời ca thánh thiện ấm tình nhà
Mai đây biến động toàn dân dậy
Giải phóng quê hương diệt quỷ ma.

Lâm Hoài Vũ

*

Hạt Cát Trường Sa (*)

Tôi chưa một lần ghé đảo Trường Sa
Chưa biết bãi Phúc Nguyên bao nhiêu chỗ lồi, chỗ lõm
Bầy cá Chuồn bay qua có mang tin bão tới
Cát Quế Đường có trắng tựa cát Nha Trang.
Tôi chưa ghé thăm Đa Lát, Huyền Trân
Tìm tấm đá bia khắc tên Tứ Chính
Ăn dưa hấu An Tiêm đỏ tươi mùa tết đến
Tôi học thuộc lòng câu “nhớ kẻ trồng cây”.
Tôi chưa một lần ghé bãi Vũng Mây
Tìm lại nắm xương của bao người ngã xuống
Như những chiếc cọc tre bao quanh bờ ruộng
Cho Trường Sa mãi mãi được vun bồi.
Chưa thăm bãi Phúc Tần lòng vẫn nhớ khôn nguôi
Nỗi nhớ lớn lên theo từng ngày lưu lạc
Từ dạo Trường Sa rơi dần vào tay giặc
Nỗi nhớ dâng cao thành ngọn sóng căm thù.
Đất nước tôi nghèo, chinh chiến đã bao thu
Một ngàn năm trong xích xiềng nô lệ
Chân tôi bước nghe niềm đau vô kể
Của ông cha trong tủi nhục căm hờn.
Một trăm năm giặc Pháp cướp quê hương
Mỗi gốc cao su một thây người yêu nước
New Guinea, Reunion, những tử tù lê bước
Máu da vàng nhuộm đỏ đất Châu Phi.
Ba mươi năm đày đọa chia ly
Trong nghèo đói, nhân danh, lọc lừa Cộng sản
Tuổi trẻ chúng tôi rơi vào cơn bão loạn
Hố thẳm quanh đời, lạc mất tuổi hoa niên.
Tổ quốc ơi, con còn quá ươn hèn
Không giữ được cho Người ngọn rau tấc đất
Đêm xứ lạ khuya bàng hoàng thức giấc
Nghe trong mắt mình như đọng cát Trường Sa.

Trần Trung Đạo

(*) Phúc Nguyên, Phúc Tần, Tứ Chính, Huyền Trân, Vũng Mây, Quế Đường, Đa Lát là tên những bãi lớn quanh đảo Trường Sa.

*

Thẻ Đảng Mafia!

Kính gửi dến quý vị bài kêu gọi đảng viên CSVN hãy quăng trả thẻ đảng cướp của CSVN. Đây là một hành động "thức tỉnh"/ (phản tỉnh) thực sự để trở về với dân tộc.
Kiên nhẫn đợi chờ "đảng" đổi thay

Lập lờ, sai sửa, sửa... sai hoài!
Nhân thế, bịp lừa buôn cả nước
Con đen, đánh lận bán dân ngay
Phản quốc hùa theo mong lợi hão
Việt gian cố bám chút danh đây
Quăng cha thẻ đảng vào thùng rác
Đất nước rồi ra mới có ngày.

Đất nước rồi ra mới có ngày
Nhân quyền, dân chủ lại về đây
Cháu con Lạc Việt cùng vun xới
Hậu duệ Tiên Long góp đắp xây
Ngẩng mặt năm châu tương kính qúy
Cao đầu thế giới cảm phục thay
Vứt phăng thẻ đảng phường ma xó
Vận nước xoay vần sẽ đẹp ngay.

Dân Nam

*

Vịnh Cừu Non và Chó Sói

Bức tranh thế giới quả đau lòng
Chó sói được nuôi bởi đám đông
Mặc kệ cừu non gầy guộc xác
Chỉ mong sói đói mượt mà lông
Tiếng rằng: viện trợ là nhân đạo
Có biết: phù tà ấy bất công"""
Cái tội không là nuôi chó sói
Để cừu non chết tội mênh mông!

XàBeng

*

Trong Tầm Ngắm Của Sói Trung Cộng

Kính họa vận bài "Vịnh Cừu Non và Chó Sói" của Xà Beng đại gia đăng trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi số này.

Hỏi chớ ai kia có động lòng
Cừu non chịu chết giữa đêm đông
Trong tay đồ tể đang banh xác
Dưới lưỡi dao phay sắp cạo lông
Kẻ muốn ra ơn còn tiếc của
Người mong cứu độ cũng hoài công
Cừu non là những ai trong đám
Phi, Việt, Miên, Lào, Thái, Tạng, Mông

TamThang3

*

Cộng Sản Hung Tàn

Lòng tham đảng cộng vô bờ
Bao năm lũ Vẹm vét vơ dân lành
Ù lỳ đấu đá tranh giành
Áp phe bán nước - tan tành quê hương
Cáo Hồ bóc lột máu xương
Do ma đưa lối chỉ đường ác gian
Luân thường đạo lý tan hoang
Tập đoàn rách nát luật ban nỗi gì """ (*)
Mưu đồ thủ đoạn vô tri
Sinh viên vùng dậy chúng đi mò sò
Toàn dân đòi trả Tự Do
Toàn dân đòi lại cơm no, nhân quyền
Đứng lên ta quyết đứng lên
Diệt tan Đảng cộng, chớ quên bọn này. (**)

Phạm Hoài Việt

(*) Nghị Quyết 36 (**) Bọn ma đầu Mạnh, Lương, Khải, Dũng ...

*

Kế Hoạch Nhỏ

(Để nhớ về những em học sinh đã bỏ mình tức tưởi trong khi thi hành cái gọi là "Phong trào Kế Hoạch Nhỏ tại VN" do CS giật dây sau 1975)

Em bé quàng khăn đỏ
Thu nhặt giấy, ve chai
Thi hành "Kế Hoạch Nhỏ"
Cho lớp em ngày mai

Những em không khăn đỏ
Cũng nhặt giấy, ve chai
Để làm Kế Hoạch Nhỏ
Trong lớp học ngày mai

Các em chia thành toán
Từng hố rác, bãi hoang
Bàn tay non lục soát
Trên mảnh đất "thiên đàng"

Bỗng đâu một tiếng nổ
Như xé trời vang lên
Rác, người, tung, nát, đổ
Em khóc, em nằm yên...

Thì ra trong bãi rác
Súng, lựu đạn, bom, mìn
Của tháng Tư tan tác
Đã vô tình ngủ quên!

Có em vừa gọi mẹ
Đầu đã ngoẹo một bên
Có em mắt mở hé
Nằm co quắp rũ mềm

Có chiếc khăn quàng đỏ
Nát tan với thịt người
Có chiếc khăn quàng đỏ
Máu tuổi thơ thấm tươi !

Khăn đỏ, không khăn đỏ
Màu da vàng như nhau!
Thiên đàng, Kế Hoạch Nhỏ
Nhà nước ta cầm đầu ...

Ngô Minh Hằng

*

Được Nó Cho Về Cũng Đã Hay

Kính họa vận bài “An ủi ông Nguyễn Hưng Quốc” của Cô Gia đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số 441 viết về việc ông Nguyễn Hưng Quốc bị công an cửa khẩu Tân Sơn Nhất không cho nhập cảnh VN ngày 19.11.2005 trong chuyến ông dẫn 14 sinh viên Úc về VN tham quan (theo sự trình bày của ông Nguyễn Hưng Quốc trong bài “Không được nhập cảnh vào Việt Nam” đăng ở SGT số 441.
Bác bị thằng cu xử tệ vầy,

- Em nghi chắc có “vấn đề” đây.
Nực gà cự lại thì mang họa,
Sùng bố la lên ắt bị tai...
Chúng chỉ cần phao ông “gián điệp”,
Y mà chịu tố bác “tay sai”.
Thì đời bác kể như đi đứt,
Được nó cho về cũng đã may.

*

Dặn Dò Ông Nguyễn Hưng Quốc

Nhân đọc bài “Không được nhập cảnh vào Việt Nam” của ông Nguyễn Hưng Quốc đăng ở hầu hết các báo tại Sydney, trong đó có SGT số 440 mà đứa Nam Man viết bài này.

Từ rày cẩn thận chút ông ơi,
Việt Cộng thì ông biết quá rồi(*).
Cán bộ đảng viên luôn ngạo mạn,
Công an quan chức rất tinh đời.
Hôm rồi đuợc thả là may lắm,
Bữa đó cho về cũng phúc thôi.
Chuyện bác bị công an chận lại,
Mần em nghe sợ rướm mồ hôi.

Ừa, em cũng muốn biết thằng nào,
Mất dạy mí ông đến vậy sao.
Đọc bản tin xong em rất giận,
Nghe câu chuyện hết tớ càng đau.
Thằng phi cảng quả là cà chớn,
Tụi hải quan thì quá hỗn hào.
Chỗ bạn bè nhau em nói thiệt,
Ông nên tránh cái bọn này mau.

(*) Ông Nguyễn Hưng Quốc đã trình bày trong quyển “Văn học VN dưới chế độ CS - Văn nghệ xuất bản - California USA 1991.

*

Hơi Đâu ở Đó Mà “Duyên Dáng”

Bài này đứa Nam Man viết lại ý của một người bạn ở Việt Nam trả lời câu hỏi của đứa Nam Man về những "sô Duyên Dáng VN” được trình diễn lâu nay ở VN.

Mày hỏi tao qua cái vụ này,
Nếu mà nói hớ... bị tù ngay.
Thấy ai khen tốt, thì khen tốt,
Nghe họ bảo hay, cứ bảo hay.
Lo sống, lo ăn, lo mỗi bữa,
Chạy tiền, chạy gạo, chạy từng ngày.
Hơi đâu ở đó... mà “duyên dáng”,
Thằng Khế đâu còn lạ với mầy.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.